古诗词

题杨郎所制五采匹笺歌赠自明杨徵士

刘崧

杨郎手持一匹笺,邀我放笔题长篇。yáng láng shǒu chí yī pǐ jiān,yāo wǒ fàng bǐ tí zhǎng piān。
自言新制三百幅,忍贫不博黄金钱。zì yán xīn zhì sān bǎi fú,rěn pín bù bó huáng jīn qián。
浣花濯锦何绚烂,湘渌凝春起波澜。huàn huā zhuó jǐn hé xuàn làn,xiāng lù níng chūn qǐ bō lán。
晶荧色夺赤石髓,腻滑光浮青玉案。jīng yíng sè duó chì shí suǐ,nì huá guāng fú qīng yù àn。
人言杨郎此笺真可传,岂知彩笔炼墨尤精坚。rén yán yáng láng cǐ jiān zhēn kě chuán,qǐ zhī cǎi bǐ liàn mò yóu jīng jiān。
云窗朝拔霜兔颖,石室夜扫松花烟。yún chuāng cháo bá shuāng tù yǐng,shí shì yè sǎo sōng huā yān。
一生攻苦事文墨,长恨科名收不得。yī shēng gōng kǔ shì wén mò,zhǎng hèn kē míng shōu bù dé。
穷年白发侍甘旨,负米升堂更愉色。qióng nián bái fā shì gān zhǐ,fù mǐ shēng táng gèng yú sè。
杨郎杨郎莫漫沽,古人岂必今人殊。yáng láng yáng láng mò màn gū,gǔ rén qǐ bì jīn rén shū。
由来绝艺可名世,况尔世叶当文儒。yóu lái jué yì kě míng shì,kuàng ěr shì yè dāng wén rú。
益州十样今复见,糜角松纹炯成片。yì zhōu shí yàng jīn fù jiàn,mí jiǎo sōng wén jiǒng chéng piàn。
苍龙腾雾起勺水,紫凤衔图出深殿。cāng lóng téng wù qǐ sháo shuǐ,zǐ fèng xián tú chū shēn diàn。
我惭世好百不谐,学书局促空寒斋。wǒ cán shì hǎo bǎi bù xié,xué shū jú cù kōng hán zhāi。
霜馀柿叶不可拾,但觉枯砚在尘埃。shuāng yú shì yè bù kě shí,dàn jué kū yàn zài chén āi。
感君孝养怜君苦,会且蜚声群玉府。gǎn jūn xiào yǎng lián jūn kǔ,huì qiě fēi shēng qún yù fǔ。
自掞玄云答远情,江风飒飒鸣秋雨。zì shàn xuán yún dá yuǎn qíng,jiāng fēng sà sà míng qiū yǔ。

刘崧

元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。 刘崧的作品>>

猜您喜欢

春日见豫樟落叶有感

刘崧

豫樟凝绿雪霜中,何事春来一转蓬。yù zhāng níng lǜ xuě shuāng zhōng,hé shì chūn lái yī zhuǎn péng。
自是新条更旧叶,不关摇落是东风。zì shì xīn tiáo gèng jiù yè,bù guān yáo luò shì dōng fēng。

题宣和墨禽

刘崧

君王无那汴宫春,八宝笺明墨羽新。jūn wáng wú nà biàn gōng chūn,bā bǎo jiān míng mò yǔ xīn。
寂寞金舆滦水外,绣禽杨柳入边尘。jì mò jīn yú luán shuǐ wài,xiù qín yáng liǔ rù biān chén。

金沙盛开

刘崧

金沙花发绕亭东,万朵笼松满障红。jīn shā huā fā rào tíng dōng,wàn duǒ lóng sōng mǎn zhàng hóng。
安得移樽唤歌舞,为君醉倒锦屏中。ān dé yí zūn huàn gē wǔ,wèi jūn zuì dào jǐn píng zhōng。

夜雨

刘崧

一夜山中听雨眠,重檐深院烛花偏。yī yè shān zhōng tīng yǔ mián,zhòng yán shēn yuàn zhú huā piān。
珠湖滩下水三尺,不知流却木兰船。zhū hú tān xià shuǐ sān chǐ,bù zhī liú què mù lán chuán。

寄罗惠卿

刘崧

园西翠韭千畦密,屋后红椒万本疏。yuán xī cuì jiǔ qiān qí mì,wū hòu hóng jiāo wàn běn shū。
日晏荷锄归未得,林风吹乱读残书。rì yàn hé chú guī wèi dé,lín fēng chuī luàn dú cán shū。

春夜论诗和王子让三首

刘崧

明年期看上林花,烽火中原起叹嗟。míng nián qī kàn shàng lín huā,fēng huǒ zhōng yuán qǐ tàn jiē。
旧业可堪沦草莽,高怀元不累尘沙。jiù yè kě kān lún cǎo mǎng,gāo huái yuán bù lèi chén shā。

春夜论诗和王子让三首

刘崧

江草青青江水生,故人相见总怜情。jiāng cǎo qīng qīng jiāng shuǐ shēng,gù rén xiāng jiàn zǒng lián qíng。
云来雨去青天里,一日阴晴几变更。yún lái yǔ qù qīng tiān lǐ,yī rì yīn qíng jǐ biàn gèng。

春夜论诗和王子让三首

刘崧

古今作者自联绵,白首穷愁也可怜。gǔ jīn zuò zhě zì lián mián,bái shǒu qióng chóu yě kě lián。
须信乾坤同照耀,肯教光景付流连。xū xìn qián kūn tóng zhào yào,kěn jiào guāng jǐng fù liú lián。

戏咏红锦帐

刘崧

红锦帐子薄于纱,四壁清风泛彩霞。hóng jǐn zhàng zi báo yú shā,sì bì qīng fēng fàn cǎi xiá。
昨夜月明春梦熟,误吹长笛入桃花。zuó yè yuè míng chūn mèng shú,wù chuī zhǎng dí rù táo huā。

偶见

刘崧

槐树阴阴雨满池,晚风滟滟绿生漪。huái shù yīn yīn yǔ mǎn chí,wǎn fēng yàn yàn lǜ shēng yī。
槎头出水才三尺,便有蜻蜓立许时。chá tóu chū shuǐ cái sān chǐ,biàn yǒu qīng tíng lì xǔ shí。

池上偶赋

刘崧

画栏碧树午阴斜,小扇微风拂帽纱。huà lán bì shù wǔ yīn xié,xiǎo shàn wēi fēng fú mào shā。
最怜一时春水绿,不教五月看荷花。zuì lián yī shí chūn shuǐ lǜ,bù jiào wǔ yuè kàn hé huā。

溪上晚眺

刘崧

槿花蓬门处处同,行人桥外各西东。jǐn huā péng mén chù chù tóng,xíng rén qiáo wài gè xī dōng。
荒原斜日牛羊下,一路西风蒴藋红。huāng yuán xié rì niú yáng xià,yī lù xī fēng shuò diào hóng。

珠湖

刘崧

珠湖湖里蚌生珠,野老传言定有无。zhū hú hú lǐ bàng shēng zhū,yě lǎo chuán yán dìng yǒu wú。
昨夜月明湖上望,一川寒色秀菰蒲。zuó yè yuè míng hú shàng wàng,yī chuān hán sè xiù gū pú。

初闻木樨

刘崧

老桂初开试一枝,吹香时有外人知。lǎo guì chū kāi shì yī zhī,chuī xiāng shí yǒu wài rén zhī。
深林尽日何当见,自是秋风不敢私。shēn lín jǐn rì hé dāng jiàn,zì shì qiū fēng bù gǎn sī。

初闻木樨

刘崧

连云长爱绿团团,一片清阴九夏寒。lián yún zhǎng ài lǜ tuán tuán,yī piàn qīng yīn jiǔ xià hán。
自有秋香三万斛,何人更向月中看。zì yǒu qiū xiāng sān wàn hú,hé rén gèng xiàng yuè zhōng kàn。