古诗词

尚友斋为旷伯逵赋

刘崧

繄予之生,乃后古人。yī yǔ zhī shēng,nǎi hòu gǔ rén。
岂不尚友,远而莫因。qǐ bù shàng yǒu,yuǎn ér mò yīn。
譬彼方夜,思见出日。pì bǐ fāng yè,sī jiàn chū rì。
狂走大呼,只益其疾。kuáng zǒu dà hū,zhǐ yì qí jí。
及求吾心,夫岂远而。jí qiú wú xīn,fū qǐ yuǎn ér。
昼读其书,夜梦见之。zhòu dú qí shū,yè mèng jiàn zhī。
我疑其生,世谓其死。wǒ yí qí shēng,shì wèi qí sǐ。
不曰斯今,亦有君子。bù yuē sī jīn,yì yǒu jūn zi。
有鸟有鸟,鸣于高林。yǒu niǎo yǒu niǎo,míng yú gāo lín。
彼君子兮,怀之好音。bǐ jūn zi xī,huái zhī hǎo yīn。
视彼日月,滔滔其迈。shì bǐ rì yuè,tāo tāo qí mài。
人而离居,曷云不戒。rén ér lí jū,hé yún bù jiè。
闻子今日,涉江远来。wén zi jīn rì,shè jiāng yuǎn lái。
何以来思,赠之琼瑰。hé yǐ lái sī,zèng zhī qióng guī。
穆穆其风,菀菀者柳。mù mù qí fēng,wǎn wǎn zhě liǔ。
何以永日,且以酌酒。hé yǐ yǒng rì,qiě yǐ zhuó jiǔ。
泛泛中流,招之以舟。fàn fàn zhōng liú,zhāo zhī yǐ zhōu。
一日不见,余心则忧。yī rì bù jiàn,yú xīn zé yōu。
居则同襺,出则更屧。jū zé tóng jiǎn,chū zé gèng xiè。
云胡拒之,彼则有挟。yún hú jù zhī,bǐ zé yǒu xié。
我友旷逵,友道则隆。wǒ yǒu kuàng kuí,yǒu dào zé lóng。
维彼所尚,实获我同。wéi bǐ suǒ shàng,shí huò wǒ tóng。
蓬依于麻,禾乱于莠。péng yī yú má,hé luàn yú yǒu。
嗟尔君子,式尚尔友。jiē ěr jūn zi,shì shàng ěr yǒu。

刘崧

元末明初江西泰和人,原名楚,字子高。洪武三年举经明行修,授兵部职方司郎中,迁北平按察司副使。坐事谪输作,寻放归。十三年召拜礼部侍郎,擢吏部尚书。寻致仕归。次年,复征为国子司业,卒于官。谥恭介。博学工诗,江西人宗之为西江派。有《北平八府志》、《槎翁诗文集》、《职方集》。 刘崧的作品>>

猜您喜欢

同舒伯源自双溪口度桥登高山望幽谷诸峰赋八绝

刘崧

团薄者谁子,捕鱼溪水中。tuán báo zhě shuí zi,bǔ yú xī shuǐ zhōng。
林深不见日,寒杀石楠风。lín shēn bù jiàn rì,hán shā shí nán fēng。

同舒伯源自双溪口度桥登高山望幽谷诸峰赋八绝

刘崧

南登龙山亭,北望幽谷风。nán dēng lóng shān tíng,běi wàng yōu gǔ fēng。
云气不成雨,蒙蒙散高松。yún qì bù chéng yǔ,méng méng sàn gāo sōng。

同舒伯源自双溪口度桥登高山望幽谷诸峰赋八绝

刘崧

绝顶太古石,秋风生紫苔。jué dǐng tài gǔ shí,qiū fēng shēng zǐ tái。
寻云山下客,终岁不曾来。xún yún shān xià kè,zhōng suì bù céng lái。

同舒伯源自双溪口度桥登高山望幽谷诸峰赋八绝

刘崧

引手扪石壁,俯身落林端。yǐn shǒu mén shí bì,fǔ shēn luò lín duān。
只言上山易,不道下山难。zhǐ yán shàng shān yì,bù dào xià shān nán。

题墨兰

刘崧

杜若满中洲,沧江日夜流。dù ruò mǎn zhōng zhōu,cāng jiāng rì yè liú。
水深愁不渡,思杀木兰舟。shuǐ shēn chóu bù dù,sī shā mù lán zhōu。

题墨兰

刘崧

何日春风来,幽兰绿如剪。hé rì chūn fēng lái,yōu lán lǜ rú jiǎn。
细雨山气凉,秋香入苔藓。xì yǔ shān qì liáng,qiū xiāng rù tái xiǎn。

感旧

刘崧

去年看花处,不见有人行。qù nián kàn huā chù,bù jiàn yǒu rén xíng。
蝴蝶犹飞去,满园芳草生。hú dié yóu fēi qù,mǎn yuán fāng cǎo shēng。

过山下见人有将稗子者

刘崧

饥民瘦如鹄,将稗野田里。jī mín shòu rú gǔ,jiāng bài yě tián lǐ。
相视不能言,悲风草间起。xiāng shì bù néng yán,bēi fēng cǎo jiān qǐ。

题鸳鸯

刘崧

金殿锁闲情,罗襦绣不成。jīn diàn suǒ xián qíng,luó rú xiù bù chéng。
何年芳草绿,相倚睡春晴。hé nián fāng cǎo lǜ,xiāng yǐ shuì chūn qíng。

戏题墨兰

刘崧

自有幽闲姿,本无出山志。zì yǒu yōu xián zī,běn wú chū shān zhì。
谁使清风来,吹香落人世。shuí shǐ qīng fēng lái,chuī xiāng luò rén shì。

题雪枝伯劳

刘崧

雪外高飞尽,寒枝足自容。xuě wài gāo fēi jǐn,hán zhī zú zì róng。
如何风雪里,燕子不相逢。rú hé fēng xuě lǐ,yàn zi bù xiāng féng。

题瘦马图

刘崧

玉塞三千里,天闲十二重。yù sāi sān qiān lǐ,tiān xián shí èr zhòng。
惟应霜骨出,识得是飞龙。wéi yīng shuāng gǔ chū,shí dé shì fēi lóng。

古意四首

刘崧

山女不照镜,愁来看深井。shān nǚ bù zhào jìng,chóu lái kàn shēn jǐng。
井底那得风,摇波乱人影。jǐng dǐ nà dé fēng,yáo bō luàn rén yǐng。

古意四首

刘崧

佳人掷青梅,戏打黄莺雏。jiā rén zhì qīng méi,xì dǎ huáng yīng chú。
莺雏忽惊起,花落满平湖。yīng chú hū jīng qǐ,huā luò mǎn píng hú。

古意四首

刘崧

闲随玉蝴蝶,步出花前去。xián suí yù hú dié,bù chū huā qián qù。
不知春草生,忘却南园路。bù zhī chūn cǎo shēng,wàng què nán yuán lù。