古诗词

过石门访王尧韭新居

李之世

钟鼓楼前吹画角,烟火家家遍城廓。zhōng gǔ lóu qián chuī huà jiǎo,yān huǒ jiā jiā biàn chéng kuò。
太守祠荒径草深,居士披裘恒带索。tài shǒu cí huāng jìng cǎo shēn,jū shì pī qiú héng dài suǒ。
数武方塘接敝庐,相过不用唤篮舆。shù wǔ fāng táng jiē bì lú,xiāng guò bù yòng huàn lán yú。
登堂把臂忘宾主,楸局桐徽问古书。dēng táng bǎ bì wàng bīn zhǔ,qiū jú tóng huī wèn gǔ shū。
未论胜具雅非一,交情不与流莺匹。wèi lùn shèng jù yǎ fēi yī,jiāo qíng bù yǔ liú yīng pǐ。
懒将笑语媚时人,生成一片崚嶒骨。lǎn jiāng xiào yǔ mèi shí rén,shēng chéng yī piàn léng céng gǔ。
素业难凭清吏遗,青缃自是侬家物。sù yè nán píng qīng lì yí,qīng xiāng zì shì nóng jiā wù。
环堵萧然不是贫,布袜方袍野葛巾。huán dǔ xiāo rán bù shì pín,bù wà fāng páo yě gé jīn。
移泉不问晴和雨,听鸟常同昏与晨。yí quán bù wèn qíng hé yǔ,tīng niǎo cháng tóng hūn yǔ chén。
老子生来有洁癖,海南独恨少茶宾。lǎo zi shēng lái yǒu jié pǐ,hǎi nán dú hèn shǎo chá bīn。
三日门前无履迹,便遣平头走通刺。sān rì mén qián wú lǚ jì,biàn qiǎn píng tóu zǒu tōng cì。
先生蓬巷雀张罗,居士萝轩门是席。xiān shēng péng xiàng què zhāng luó,jū shì luó xuān mén shì xí。
我从挟策望燕阍,君亦移家向石门。wǒ cóng xié cè wàng yàn hūn,jūn yì yí jiā xiàng shí mén。
石门确确石径滑,虚庭无瓦草依垣。shí mén què què shí jìng huá,xū tíng wú wǎ cǎo yī yuán。
匡床只有残书帙,客来何处话琴尊。kuāng chuáng zhǐ yǒu cán shū zhì,kè lái hé chù huà qín zūn。
问君扩落胡为尔,吞声嘿嘿不敢言。wèn jūn kuò luò hú wèi ěr,tūn shēng hēi hēi bù gǎn yán。
自古世途多偪窄,劝君舒眉莫戚戚。zì gǔ shì tú duō bī zhǎi,quàn jūn shū méi mò qī qī。
沧海有日碾成尘,深谷须臾变邱垤。cāng hǎi yǒu rì niǎn chéng chén,shēn gǔ xū yú biàn qiū dié。
胡为坠地七尺身,不寄四方寄四壁。hú wèi zhuì dì qī chǐ shēn,bù jì sì fāng jì sì bì。
我今浮海即为家,君今无家亦似客。wǒ jīn fú hǎi jí wèi jiā,jūn jīn wú jiā yì shì kè。
大地何分南北居,我身仍是去留宅。dà dì hé fēn nán běi jū,wǒ shēn réng shì qù liú zhái。
世情厌故不厌新,贺君且结石门邻。shì qíng yàn gù bù yàn xīn,hè jūn qiě jié shí mén lín。
蜗牛行处头戴屋,人生随寓可安身。wō niú xíng chù tóu dài wū,rén shēng suí yù kě ān shēn。
石门石门何嶙峋,门前沙井清粼粼。shí mén shí mén hé lín xún,mén qián shā jǐng qīng lín lín。
愿将一掬清泠水,且浣舍田耳畔尘。yuàn jiāng yī jū qīng líng shuǐ,qiě huàn shě tián ěr pàn chén。

李之世

李之世,字长度,号鹤汀。新会东亭人。以麟子。明神宗万历三十四年(一六〇六)举人。晚年始就琼山教谕,迁池州府推官。未几移疾罢归。著作极多,有《圭山副藏》、《剩山水房漫稿》、及《北游》、《南归》、《雪航》、《家园》、《泡庵》、《朱崖》、《息庵》、《水竹洞》、《不住庵》诸集。传世者有《鹤汀集》十卷,其中诗集七卷、文集二卷,卷一〇附录其弟李之标文度《凫渚集》。原刻《朱厓集》,一集《浮槎草》,二集《可庐草》,三集《歇园草》,四集《和苏草》,五集《韵语》,今已不传,惟附见于《鹤汀集》之中。《鹤汀集》前有李本宁《圭山副藏叙》、韩上桂《北游草叙》二文,可供参考。康熙《新会县志·艺文下》录其诗三十一首、清温汝能《粤东诗海》八首,《明诗纪事》六首。《鹤汀集》录有邑志小传、清道光《广东通志》卷二八一有传。 李之世的作品>>

猜您喜欢

水中山影

李之世

尝闻山上少流泉,水里看山色更妍。cháng wén shān shàng shǎo liú quán,shuǐ lǐ kàn shān sè gèng yán。
淡即是云浓即树,问谁图者米家颠。dàn jí shì yún nóng jí shù,wèn shuí tú zhě mǐ jiā diān。

闲亭

李之世

见说闲亭闲未闲,亭下寒流去又还。jiàn shuō xián tíng xián wèi xián,tíng xià hán liú qù yòu hái。
落日半庭云贴水,野人秋思满圭山。luò rì bàn tíng yún tiē shuǐ,yě rén qiū sī mǎn guī shān。

读书处

李之世

一茆正可借闲居,怪底年来倦读书。yī máo zhèng kě jiè xián jū,guài dǐ nián lái juàn dú shū。
枕箪乍凉人睡觉,香风送过绿芙蕖。zhěn dān zhà liáng rén shuì jué,xiāng fēng sòng guò lǜ fú qú。

李之世

空阶流月碧如脂,几度当轩柏影移。kōng jiē liú yuè bì rú zhī,jǐ dù dāng xuān bǎi yǐng yí。
三十年前乌哺子,旧巢应在最高枝。sān shí nián qián wū bǔ zi,jiù cháo yīng zài zuì gāo zhī。

李之世

空翠摇阶云影凉,秋来槐叶几飘黄。kōng cuì yáo jiē yún yǐng liáng,qiū lái huái yè jǐ piāo huáng。
种时人尚高于树,今过墙头如许长。zhǒng shí rén shàng gāo yú shù,jīn guò qiáng tóu rú xǔ zhǎng。

山涧

李之世

涧畔累累甃石斑,无泉休讶涧空闲。jiàn pàn lèi lèi zhòu shí bān,wú quán xiū yà jiàn kōng xián。
请君过雨时来看,嫩绿柔红流出山。qǐng jūn guò yǔ shí lái kàn,nèn lǜ róu hóng liú chū shān。

山井

李之世

小桥转过石岩隈,玉镜圆流印碧苔。xiǎo qiáo zhuǎn guò shí yán wēi,yù jìng yuán liú yìn bì tái。
见说一泓清似许,每晨亲汲供如来。jiàn shuō yī hóng qīng shì xǔ,měi chén qīn jí gōng rú lái。

山松

李之世

龙甲龙髯袅袅青,虚堂风雨梦初醒。lóng jiǎ lóng rán niǎo niǎo qīng,xū táng fēng yǔ mèng chū xǐng。
道人不管闲岁月,漫说深岩有茯苓。dào rén bù guǎn xián suì yuè,màn shuō shēn yán yǒu fú líng。

石几

李之世

山中一具天然几,黄如蒸栗滑如脂。shān zhōng yī jù tiān rán jǐ,huáng rú zhēng lì huá rú zhī。
问君著此有何用,海月初生云起时。wèn jūn zhù cǐ yǒu hé yòng,hǎi yuè chū shēng yún qǐ shí。

饮香树

李之世

已闻岩树能成酒,更说椰浆解醉人。yǐ wén yán shù néng chéng jiǔ,gèng shuō yē jiāng jiě zuì rén。
近谱西林新本草,众香国里一株春。jìn pǔ xī lín xīn běn cǎo,zhòng xiāng guó lǐ yī zhū chūn。

和青堂

李之世

轻岚点点着衣衫,花气撩人似半酣。qīng lán diǎn diǎn zhe yī shān,huā qì liāo rén shì bàn hān。
帘外山光帘内映,绝如浓黛写江南。lián wài shān guāng lián nèi yìng,jué rú nóng dài xiě jiāng nán。

浣云矶

李之世

半挂枝头半蘸矶,轻明谁浣碧霞衣。bàn guà zhī tóu bàn zhàn jī,qīng míng shuí huàn bì xiá yī。
长风十里吹难断,却讶吴江练色微。zhǎng fēng shí lǐ chuī nán duàn,què yà wú jiāng liàn sè wēi。

题画

李之世

是处青山路尽赊,前山隐隐夕阳斜。shì chù qīng shān lù jǐn shē,qián shān yǐn yǐn xī yáng xié。
高原夐绝疑无地,却望云中又几家。gāo yuán xiòng jué yí wú dì,què wàng yún zhōng yòu jǐ jiā。

题折枝梅

李之世

曾于月下步苍苔,雪里闻香不见梅。céng yú yuè xià bù cāng tái,xuě lǐ wén xiāng bù jiàn méi。
刚到月斜香寂处,一梢寒影挂墙隈。gāng dào yuè xié xiāng jì chù,yī shāo hán yǐng guà qiáng wēi。

戏赠常姬画荷便面

李之世

荷花荷叶一般香,拨叶搴花两柄长。hé huā hé yè yī bān xiāng,bō yè qiān huā liǎng bǐng zhǎng。
欲折荷花贻欢子,留将荷叶盖鸳鸯。yù zhé hé huā yí huān zi,liú jiāng hé yè gài yuān yāng。