古诗词

惜别

李之世

有美一人兮,羌姱修而独处。yǒu měi yī rén xī,qiāng kuā xiū ér dú chù。
扈芝兰以为裾兮,曳明珰之累累。hù zhī lán yǐ wèi jū xī,yè míng dāng zhī lèi lèi。
排风云而遐览兮,抗埃?而遥举。pái fēng yún ér xiá lǎn xī,kàng āi ér yáo jǔ。
瞻修涂之纡阻兮,思蹇产乎延伫。zhān xiū tú zhī yū zǔ xī,sī jiǎn chǎn hū yán zhù。
夫既眷余以惠好兮,又申之以芳期。fū jì juàn yú yǐ huì hǎo xī,yòu shēn zhī yǐ fāng qī。
时冉冉其将届兮,风波忽而间之。shí rǎn rǎn qí jiāng jiè xī,fēng bō hū ér jiān zhī。
仰明月之皎皎兮,纷独鉴余罗帏。yǎng míng yuè zhī jiǎo jiǎo xī,fēn dú jiàn yú luó wéi。
众星俨其历历兮,白露湛而未稀。zhòng xīng yǎn qí lì lì xī,bái lù zhàn ér wèi xī。
步长廊以徙倚兮,迷不知其所为。bù zhǎng láng yǐ xǐ yǐ xī,mí bù zhī qí suǒ wèi。
昔交甫之奇逢兮,解明珠于汉浦。xī jiāo fǔ zhī qí féng xī,jiě míng zhū yú hàn pǔ。
若洛嫔与神女兮,固余心之所慕。ruò luò pín yǔ shén nǚ xī,gù yú xīn zhī suǒ mù。
余既抱此■?兮,汨临风而罔诉。yú jì bào cǐ chōng xī,mì lín fēng ér wǎng sù。
余令灵氛司筮兮,令蹇修以通情。yú lìng líng fēn sī shì xī,lìng jiǎn xiū yǐ tōng qíng。
曰两美其必合兮,两爱其必成。yuē liǎng měi qí bì hé xī,liǎng ài qí bì chéng。
驾云軿与星幄兮,摩阊阖乎余上征。jià yún píng yǔ xīng wò xī,mó chāng hé hū yú shàng zhēng。
饮余马于天津兮,撷桂华于月窟。yǐn yú mǎ yú tiān jīn xī,xié guì huá yú yuè kū。
玉皇悯余之幽衷兮,亦缔之以灵匹。yù huáng mǐn yú zhī yōu zhōng xī,yì dì zhī yǐ líng pǐ。
羌明眸与皓齿兮,焉蕙心与兰质。qiāng míng móu yǔ hào chǐ xī,yān huì xīn yǔ lán zhì。
欢婉娈之绸缪兮,要余盟乎皎日。huān wǎn luán zhī chóu móu xī,yào yú méng hū jiǎo rì。
余结以罗带兮,又袭之以蕙裳。yú jié yǐ luó dài xī,yòu xí zhī yǐ huì shang。
遗余以佩褋兮,汨期焉而吾以行。yí yú yǐ pèi dié xī,mì qī yān ér wú yǐ xíng。
情连蜷而不舍兮,余亦黯黯其惨怆。qíng lián quán ér bù shě xī,yú yì àn àn qí cǎn chuàng。
块余独罹此暌隔兮,渺不知夫天路之茫茫。kuài yú dú lí cǐ kuí gé xī,miǎo bù zhī fū tiān lù zhī máng máng。
青鸟遗余鸾笺兮,既订之密约。qīng niǎo yí yú luán jiān xī,jì dìng zhī mì yuē。
夫何告余以不闲兮,步邅回而反却。fū hé gào yú yǐ bù xián xī,bù zhān huí ér fǎn què。
余欲度而无车兮,欲逝而无航。yú yù dù ér wú chē xī,yù shì ér wú háng。
苟余情之可质兮,虽阒寂夫何伤。gǒu yú qíng zhī kě zhì xī,suī qù jì fū hé shāng。
彼天高犹可越兮,路远亦可即恐迟回而不吾顾兮,余怀怅其靡极。bǐ tiān gāo yóu kě yuè xī,lù yuǎn yì kě jí kǒng chí huí ér bù wú gù xī,yú huái chàng qí mí jí。
兽踯躅犹思求群兮,鸟孤栖而鼓翼。shòu zhí zhú yóu sī qiú qún xī,niǎo gū qī ér gǔ yì。
纷余独索居而孑处兮,恍屏营而陫恻。fēn yú dú suǒ jū ér jié chù xī,huǎng píng yíng ér fèi cè。
星歘歘而欲稀兮,月黮黮而将匿。xīng chuā chuā ér yù xī xī,yuè dǎn dǎn ér jiāng nì。
溘时序之播迁兮,既零露而霣霜。kè shí xù zhī bō qiān xī,jì líng lù ér yǔn shuāng。
木叶萎而辞干兮,众草萋其烟黄。mù yè wēi ér cí gàn xī,zhòng cǎo qī qí yān huáng。
何草木之摇落兮,睇松柏而劲好。hé cǎo mù zhī yáo luò xī,dì sōng bǎi ér jìn hǎo。
谅美人之姱信兮,曰岁寒其永保。liàng měi rén zhī kuā xìn xī,yuē suì hán qí yǒng bǎo。
怀朕情而不发兮,羌独悲此远道也。huái zhèn qíng ér bù fā xī,qiāng dú bēi cǐ yuǎn dào yě。
长憯怛以增欷,孰云察余之中抱也。zhǎng cǎn dá yǐ zēng xī,shú yún chá yú zhī zhōng bào yě。
余纫秋兰以继佩兮,集申椒其纷罗。yú rèn qiū lán yǐ jì pèi xī,jí shēn jiāo qí fēn luó。
余情虽惝恍兮,顾余心实靡他。yú qíng suī chǎng huǎng xī,gù yú xīn shí mí tā。
昔尾生之抱柱兮,宁徇义而沈波。xī wěi shēng zhī bào zhù xī,níng xùn yì ér shěn bō。
翻雨云于掌上兮,固薄俗之所讹。fān yǔ yún yú zhǎng shàng xī,gù báo sú zhī suǒ é。
结幽盟于金石兮,槛明月而长歌。jié yōu méng yú jīn shí xī,kǎn míng yuè ér zhǎng gē。
歌曰:皓魄盈盈,流光烂兮。gē yuē hào pò yíng yíng,liú guāng làn xī。
彼美者谁,姿容婉兮。bǐ měi zhě shuí,zī róng wǎn xī。
横调玉箫,吹参差兮。héng diào yù xiāo,chuī cān chà xī。
手撚璚华,寄远思兮。shǒu niǎn qióng huá,jì yuǎn sī xī。
思而不见,泪欲颓兮。sī ér bù jiàn,lèi yù tuí xī。
愿方惠好,永矢不堕兮。yuàn fāng huì hǎo,yǒng shǐ bù duò xī。

李之世

李之世,字长度,号鹤汀。新会东亭人。以麟子。明神宗万历三十四年(一六〇六)举人。晚年始就琼山教谕,迁池州府推官。未几移疾罢归。著作极多,有《圭山副藏》、《剩山水房漫稿》、及《北游》、《南归》、《雪航》、《家园》、《泡庵》、《朱崖》、《息庵》、《水竹洞》、《不住庵》诸集。传世者有《鹤汀集》十卷,其中诗集七卷、文集二卷,卷一〇附录其弟李之标文度《凫渚集》。原刻《朱厓集》,一集《浮槎草》,二集《可庐草》,三集《歇园草》,四集《和苏草》,五集《韵语》,今已不传,惟附见于《鹤汀集》之中。《鹤汀集》前有李本宁《圭山副藏叙》、韩上桂《北游草叙》二文,可供参考。康熙《新会县志·艺文下》录其诗三十一首、清温汝能《粤东诗海》八首,《明诗纪事》六首。《鹤汀集》录有邑志小传、清道光《广东通志》卷二八一有传。 李之世的作品>>

猜您喜欢

厓山吊古

李之世

旌旗十万度楼船,地转穷荒别有天。jīng qí shí wàn dù lóu chuán,dì zhuǎn qióng huāng bié yǒu tiān。
百战雄图今已矣,九霄龙驭竟茫然。bǎi zhàn xióng tú jīn yǐ yǐ,jiǔ xiāo lóng yù jìng máng rán。
仓皇梦失襄城路,缥缈魂游瘴海烟。cāng huáng mèng shī xiāng chéng lù,piāo miǎo hún yóu zhàng hǎi yān。
何处湘灵悲鼓瑟,满江渔火对鸣舷。hé chù xiāng líng bēi gǔ sè,mǎn jiāng yú huǒ duì míng xián。

厓山吊古

李之世

崚嶒奇石倚晴霄,大海风云压暮潮。léng céng qí shí yǐ qíng xiāo,dà hǎi fēng yún yā mù cháo。
涛覆星辰惊地轴,阵连鱼鸟撼天杓。tāo fù xīng chén jīng dì zhóu,zhèn lián yú niǎo hàn tiān biāo。
人亡故国山河在,碑隐荒苔世代遥。rén wáng gù guó shān hé zài,bēi yǐn huāng tái shì dài yáo。
无限哀魂招不得,断猿啼处草萧萧。wú xiàn āi hún zhāo bù dé,duàn yuán tí chù cǎo xiāo xiāo。

厓山吊古

李之世

濒危已失三千士,誓死犹存六尺孤。bīn wēi yǐ shī sān qiān shì,shì sǐ yóu cún liù chǐ gū。
岂是龙蟠跨宝鼎,可堪鳌背奠皇图。qǐ shì lóng pán kuà bǎo dǐng,kě kān áo bèi diàn huáng tú。
云深越徼胡尘黯,霜冷残潮海日枯。yún shēn yuè jiǎo hú chén àn,shuāng lěng cán cháo hǎi rì kū。
独有金牌报国恨,至今风雨泣昆吾。dú yǒu jīn pái bào guó hèn,zhì jīn fēng yǔ qì kūn wú。

厓山吊古

李之世

废寝遗陵落照间,白云苍雾洒空山。fèi qǐn yí líng luò zhào jiān,bái yún cāng wù sǎ kōng shān。
如闻肃卫趋金闼,是否丰碑掩玉颜。rú wén sù wèi qū jīn tà,shì fǒu fēng bēi yǎn yù yán。
玄鹤夜归华表唳,黄龙朝捧紫宸班。xuán hè yè guī huá biǎo lì,huáng lóng cháo pěng zǐ chén bān。
当时辇跸驱驰地,松桧无风响佩环。dāng shí niǎn bì qū chí dì,sōng guì wú fēng xiǎng pèi huán。

厓山吊古

李之世

汴杭回首即荒滨,三徙逢厓事竟真。biàn háng huí shǒu jí huāng bīn,sān xǐ féng yá shì jìng zhēn。
天地有灵应一涕,风波垂死泣孤臣。tiān dì yǒu líng yīng yī tì,fēng bō chuí sǐ qì gū chén。
何来赤手堪扶国,即去黄冠亦误身。hé lái chì shǒu kān fú guó,jí qù huáng guān yì wù shēn。
还是中华千古地,长风吹雨洗腥尘。hái shì zhōng huá qiān gǔ dì,zhǎng fēng chuī yǔ xǐ xīng chén。

闻警

李之世

中原烽火自妖氛,羽檄飞书处处闻。zhōng yuán fēng huǒ zì yāo fēn,yǔ xí fēi shū chù chù wén。
虎旅未闲金锁甲,龙池犹鍊水犀军。hǔ lǚ wèi xián jīn suǒ jiǎ,lóng chí yóu liàn shuǐ xī jūn。
天寒古戍连衰草,日落秋笳惨暮云。tiān hán gǔ shù lián shuāi cǎo,rì luò qiū jiā cǎn mù yún。
六郡材官知不少,阿谁麟阁署奇勋。liù jùn cái guān zhī bù shǎo,ā shuí lín gé shǔ qí xūn。

闻警

李之世

先朝九镇列如棋,近代团营非昔时。xiān cháo jiǔ zhèn liè rú qí,jìn dài tuán yíng fēi xī shí。
遂使宵衣勤庙顾,更烦推毂命王师。suì shǐ xiāo yī qín miào gù,gèng fán tuī gǔ mìng wáng shī。
秦城自合开天堑,燕将真能饮月支。qín chéng zì hé kāi tiān qiàn,yàn jiāng zhēn néng yǐn yuè zhī。
见说飞符招募急,绝怜荷戟尽疮痍。jiàn shuō fēi fú zhāo mù jí,jué lián hé jǐ jǐn chuāng yí。

闻警

李之世

东辽本是先王地,千里关津带古城。dōng liáo běn shì xiān wáng dì,qiān lǐ guān jīn dài gǔ chéng。
山海由来称国险,岔河原自逼神京。shān hǎi yóu lái chēng guó xiǎn,chà hé yuán zì bī shén jīng。
通贡奉朔缘何事,夺市绐和太不情。tōng gòng fèng shuò yuán hé shì,duó shì dài hé tài bù qíng。
此日草茆忧匪细,欲将投笔请长缨。cǐ rì cǎo máo yōu fěi xì,yù jiāng tóu bǐ qǐng zhǎng yīng。

闻警

李之世

金缯徒自误和戎,究竟殊无五利功。jīn zēng tú zì wù hé róng,jiū jìng shū wú wǔ lì gōng。
闻道匈奴频牧马,可怜战士尽如熊。wén dào xiōng nú pín mù mǎ,kě lián zhàn shì jǐn rú xióng。
南侵苜蓿肥□厩,西望葡萄绝汉宫。nán qīn mù xu féi jiù,xī wàng pú táo jué hàn gōng。
漫恃居庸天外险,古来形胜至今同。màn shì jū yōng tiān wài xiǎn,gǔ lái xíng shèng zhì jīn tóng。

散饮〔馆〕后寄蒋生

李之世

君家三径自为堂,忆我横经碧沼旁。jūn jiā sān jìng zì wèi táng,yì wǒ héng jīng bì zhǎo páng。
一笑流光怜过鸟,十年岐路叹亡羊。yī xiào liú guāng lián guò niǎo,shí nián qí lù tàn wáng yáng。
疏帘钩月琴书净,细雨翻阶橘柚香。shū lián gōu yuè qín shū jìng,xì yǔ fān jiē jú yòu xiāng。
樗散别来成底事,晚风红叶满山房。chū sàn bié lái chéng dǐ shì,wǎn fēng hóng yè mǎn shān fáng。

秋日徐子靖携区余诸子过访溪上

李之世

秋风门巷足盘桓,散步留宾得并欢。qiū fēng mén xiàng zú pán huán,sàn bù liú bīn dé bìng huān。
一叶渔舠藏树窅,几家茆屋傍溪寒。yī yè yú dāo cáng shù yǎo,jǐ jiā máo wū bàng xī hán。
杯同河朔差无暑,诗比兰亭罚稍宽。bēi tóng hé shuò chà wú shǔ,shī bǐ lán tíng fá shāo kuān。
尽日幽林人不见,青山闲对碧巑岏。jǐn rì yōu lín rén bù jiàn,qīng shān xián duì bì cuán wán。

喜晴

李之世

积雨全消暑气凉,初晴云物霭苍苍。jī yǔ quán xiāo shǔ qì liáng,chū qíng yún wù ǎi cāng cāng。
沙边宿雾留残景,树杪垂虹带夕阳。shā biān sù wù liú cán jǐng,shù miǎo chuí hóng dài xī yáng。
乳燕时时将哺返,游蜂叠叠趁花忙。rǔ yàn shí shí jiāng bǔ fǎn,yóu fēng dié dié chèn huā máng。
岁华人事俱无赖,拄杖狂歌入醉乡。suì huá rén shì jù wú lài,zhǔ zhàng kuáng gē rù zuì xiāng。

送龚学博

李之世

笑向明时早挂冠,投闲应藉主恩宽。xiào xiàng míng shí zǎo guà guān,tóu xián yīng jí zhǔ ēn kuān。
三年作吏毡长冷,九折回车路亦难。sān nián zuò lì zhān zhǎng lěng,jiǔ zhé huí chē lù yì nán。
岁月已怜新鹤发,江湖终恋旧渔竿。suì yuè yǐ lián xīn hè fā,jiāng hú zhōng liàn jiù yú gān。
空馀绛幄谈经地,桃李阴阴春雨寒。kōng yú jiàng wò tán jīng dì,táo lǐ yīn yīn chūn yǔ hán。

过蒋伯瑞

李之世

曾倚云林搆石堂,归来三径未全荒。céng yǐ yún lín gòu shí táng,guī lái sān jìng wèi quán huāng。
帘分野色千峰暗,日转庭阴万堞黄。lián fēn yě sè qiān fēng àn,rì zhuǎn tíng yīn wàn dié huáng。
芸阁霞开缃帙满,花台雨散墨池香。yún gé xiá kāi xiāng zhì mǎn,huā tái yǔ sàn mò chí xiāng。
莫言地僻相过少,握手偏怜故意长。mò yán dì pì xiāng guò shǎo,wò shǒu piān lián gù yì zhǎng。

寄冯文孺

李之世

少年射策献长杨,彩笔同驱翰墨场。shǎo nián shè cè xiàn zhǎng yáng,cǎi bǐ tóng qū hàn mò chǎng。
君悟莲花窥法藏,我从药里访医王。jūn wù lián huā kuī fǎ cáng,wǒ cóng yào lǐ fǎng yī wáng。
迷途转认无生路,度世虚疑不死方。mí tú zhuǎn rèn wú shēng lù,dù shì xū yí bù sǐ fāng。
大地山河皆泡影,不知何处是津梁。dà dì shān hé jiē pào yǐng,bù zhī hé chù shì jīn liáng。