品读经典 · 传承文明

茆庵书怀

何南凤

照管身心未是闲,只缘除却是非难。zhào guǎn shēn xīn wèi shì xián,zhǐ yuán chú què shì fēi nán。 闲心放下闲身在,面对溪流背对山。xián xīn fàng xià xián shēn zài,miàn duì xī liú bèi duì shān。

何南凤

何南凤,字道见。兴宁人。明神宗万历四十三年(一六一五)举人。性最颖异,十五食饩,即落发逃禅,父心吾明经苦留之,乃还俗,领举人。会试燕京,遇黄山普门禅师,谈论相契,遂决意出家。游齐鲁吴越山水,访朱蓼水相国于聊城,访支宁瑕、周开鸿、任采石诸子于嘉善,禅盟诗社,遍相印證,远近皈依者甚众,号牧原和尚。尝居平远文殊、龙川石岭、罗浮祥云、萧岩同峰,及闽之汀杭诸刹,晚栖豫章普济,其徒迎归兴宁。明桂王永历五年正月,忽作偈别大众,复还普济,六月六日,沐浴更衣,端坐而逝,年六十四。有《讱堂馀稿》。所著诗文语录,散行于世,康熙间,所刻诸稿多佚,邹慕山、明经涛,刊其诗文一卷,曰《讱堂馀稿》。近人罗香林《兴宁二十五家诗选》有传。事又见清咸丰《兴宁县志》卷三。何南凤诗,以罗香林辑《兴宁二十五家诗选》之《讱堂诗选》为底本。 何南凤的作品>>

猜您喜欢

紫金山和白乐天二首示印岳印中诸子

何南凤

峰顶有乔松,对之知上达。fēng dǐng yǒu qiáo sōng,duì zhī zhī shàng dá。 蓊葱竹万竿,散作青山发。wěng cōng zhú wàn gān,sàn zuò qīng shān fā。 云深石不枯,石润泉常活。yún shēn shí bù kū,shí rùn quán cháng huó。 晓暮听泉声,悠哉忘岁月。xiǎo mù tīng quán shēng,yōu zāi wàng suì yuè。

结盘谷庵书怀

何南凤

古人事船居,宁复问地利。gǔ rén shì chuán jū,níng fù wèn dì lì。 烧骨散清流,不为身后计。shāo gǔ sàn qīng liú,bù wèi shēn hòu jì。 只缘道者心,偏与山川契。zhǐ yuán dào zhě xīn,piān yǔ shān chuān qì。 空谷足烟霞,死生皆惬志。kōng gǔ zú yān xiá,sǐ shēng jiē qiè zhì。 把茆盖却头,善养浩然气。bǎ máo gài què tóu,shàn yǎng hào rán qì。

夜过华严堂示戒义从修二禅者

何南凤

新月本可人,况是春雨后。xīn yuè běn kě rén,kuàng shì chūn yǔ hòu。 迅雷豁蒙心,清辉林间透。xùn léi huō méng xīn,qīng huī lín jiān tòu。 钟罢人寂然,恰可经行候。zhōng bà rén jì rán,qià kě jīng xíng hòu。 徐步过东廊,者谁领趣否。xú bù guò dōng láng,zhě shuí lǐng qù fǒu。 二妙喜相迎,此喜良非苟。èr miào xǐ xiāng yíng,cǐ xǐ liáng fēi gǒu。 聚首古道场,论心脱尘垢。jù shǒu gǔ dào chǎng,lùn xīn tuō chén gòu。 既作狮子儿,便应大哮吼。jì zuò shī zi ér,biàn yīng dà xiāo hǒu。

读曾旅庵居士诗述怀

何南凤

少壮喜求友,湖海多所遇。shǎo zhuàng xǐ qiú yǒu,hú hǎi duō suǒ yù。 暮年恋空谷,鹿豕相群聚。mù nián liàn kōng gǔ,lù shǐ xiāng qún jù。 虽与鹿豕群,中情良疾固。suī yǔ lù shǐ qún,zhōng qíng liáng jí gù。 诚感心有应,朋来惬私慕。chéng gǎn xīn yǒu yīng,péng lái qiè sī mù。 壬午九师归,乙酉顶伭附。rén wǔ jiǔ shī guī,yǐ yǒu dǐng xián fù。 丙戍恽入华,避乱幸流寓。bǐng shù yùn rù huá,bì luàn xìng liú yù。 数子惠嘉言,如渴得甘露。shù zi huì jiā yán,rú kě dé gān lù。 所恨聚不常,时节因缘误。suǒ hèn jù bù cháng,shí jié yīn yuán wù。 何期戊子春,更听潮音句。hé qī wù zi chūn,gèng tīng cháo yīn jù。 拜手读数回,此意向谁诉。bài shǒu dú shù huí,cǐ yì xiàng shuí sù。

送岳石梁先生督学闽中

何南凤

我从垢面敝衣人,拟与显者永相绝。wǒ cóng gòu miàn bì yī rén,nǐ yǔ xiǎn zhě yǒng xiāng jué。 何期显者臭如兰,垢面敝衣亦心结。hé qī xiǎn zhě chòu rú lán,gòu miàn bì yī yì xīn jié。 所以东昌郡岳侯,好我示我七阅月。suǒ yǐ dōng chāng jùn yuè hóu,hǎo wǒ shì wǒ qī yuè yuè。 问侯何故识我乎,我师普老侯所说。wèn hóu hé gù shí wǒ hū,wǒ shī pǔ lǎo hóu suǒ shuō。 侯今旌节指武彝,九曲仙人传秘诀。hóu jīn jīng jié zhǐ wǔ yí,jiǔ qū xiān rén chuán mì jué。 我无一法可传侯,但纪因缘与时节。wǒ wú yī fǎ kě chuán hóu,dàn jì yīn yuán yǔ shí jié。

勉学人修行

何南凤

古人为学躬耕作,不羞贫贱羞无学。gǔ rén wèi xué gōng gēng zuò,bù xiū pín jiàn xiū wú xué。 所以学士类贤良,纵居富贵亦清约。suǒ yǐ xué shì lèi xián liáng,zòng jū fù guì yì qīng yuē。 今人为学贪富贵,但事诗书百业废。jīn rén wèi xué tān fù guì,dàn shì shī shū bǎi yè fèi。 衣冠端坐自称贤,那识贤人真趣味。yī guān duān zuò zì chēng xián,nà shí xián rén zhēn qù wèi。 俗家如是僧亦然,只通念诵便值钱。sú jiā rú shì sēng yì rán,zhǐ tōng niàn sòng biàn zhí qián。 有钱办得好衣食,管他什么教和禅。yǒu qián bàn dé hǎo yī shí,guǎn tā shén me jiào hé chán。 吁嗟上来诸佛祖,个个淡薄甘劳苦。xū jiē shàng lái zhū fú zǔ,gè gè dàn báo gān láo kǔ。 刀耕火种作生涯,或打街坊佐常住。dāo gēng huǒ zhǒng zuò shēng yá,huò dǎ jiē fāng zuǒ cháng zhù。 神通运水及搬柴,普请何人肯不来。shén tōng yùn shuǐ jí bān chái,pǔ qǐng hé rén kěn bù lái。 三更入室传衣钵,腰石舂粮亦快哉。sān gèng rù shì chuán yī bō,yāo shí chōng liáng yì kuài zāi。

木陈禅者来宝成寺方丈适道人还居士相作偈戏赠

何南凤

岭南久已无消息,曹溪路亦生荆棘。lǐng nán jiǔ yǐ wú xiāo xī,cáo xī lù yì shēng jīng jí。 跛师独自出头来,笼不住兮唤不回。bǒ shī dú zì chū tóu lái,lóng bù zhù xī huàn bù huí。 后园吃草事周遮,破家特地走天涯。hòu yuán chī cǎo shì zhōu zhē,pò jiā tè dì zǒu tiān yá。 鼻孔穿来没半边,囫囵呑却金刚圈。bí kǒng chuān lái méi bàn biān,hú lún tūn què jīn gāng quān。 三脚驴子弄蹄行,一踏群萌尽皆惺。sān jiǎo lǘ zi nòng tí xíng,yī tà qún méng jǐn jiē xīng。 意马逐队走如风,象□□之愈峥嵘。yì mǎ zhú duì zǒu rú fēng,xiàng zhī yù zhēng róng。 年来不耐披袈裟,戴发还归居士家。nián lái bù nài pī jiā shā,dài fā hái guī jū shì jiā。 维摩对我寂无言,不二门从海□宣。wéi mó duì wǒ jì wú yán,bù èr mén cóng hǎi xuān。 我亦人中七佛师,今日为君亲证据。wǒ yì rén zhōng qī fú shī,jīn rì wèi jūn qīn zhèng jù。 香积饭兮灯王座,分明举似无话堕。xiāng jī fàn xī dēng wáng zuò,fēn míng jǔ shì wú huà duò。 大地撮来如粟粒,打鼓普请人不识。dà dì cuō lái rú sù lì,dǎ gǔ pǔ qǐng rén bù shí。 要会渠侬头与面,顶门□破开正见。yào huì qú nóng tóu yǔ miàn,dǐng mén pò kāi zhèng jiàn。 急荐盲龟跛鳖禅,莫认儒冠□正遍。jí jiàn máng guī bǒ biē chán,mò rèn rú guān zhèng biàn。

别南康梦倩歌

何南凤

古来高僧能不俗,俗人以敬僧为福。gǔ lái gāo sēng néng bù sú,sú rén yǐ jìng sēng wèi fú。 近代僧每类俗人,僧俗二般俱碌碌。jìn dài sēng měi lèi sú rén,sēng sú èr bān jù lù lù。 是以我惟号半僧,得僧之半亦已足。shì yǐ wǒ wéi hào bàn sēng,dé sēng zhī bàn yì yǐ zú。 何期匡南有梦庵,其人非僧更非俗。hé qī kuāng nán yǒu mèng ān,qí rén fēi sēng gèng fēi sú。 示我本言及清言,剖胆见肝空罪福。shì wǒ běn yán jí qīng yán,pōu dǎn jiàn gān kōng zuì fú。 梦庵境界总全真,向外求真自劳碌。mèng ān jìng jiè zǒng quán zhēn,xiàng wài qiú zhēn zì láo lù。 我亦当年号梦观,与君同梦无僧俗。wǒ yì dāng nián hào mèng guān,yǔ jūn tóng mèng wú sēng sú。 咄哉匡山古道场,于今何异垄断局。duō zāi kuāng shān gǔ dào chǎng,yú jīn hé yì lǒng duàn jú。 不有道者梦其间,俗杀木石与麇鹿。bù yǒu dào zhě mèng qí jiān,sú shā mù shí yǔ jūn lù。 我来高卧未同年,梦里名山境既熟。wǒ lái gāo wò wèi tóng nián,mèng lǐ míng shān jìng jì shú。 白云岭表系归情,剩下松间未了局。bái yún lǐng biǎo xì guī qíng,shèng xià sōng jiān wèi le jú。 请君细看老棋盘,胜算全收方是足。qǐng jūn xì kàn lǎo qí pán,shèng suàn quán shōu fāng shì zú。 是真是梦尽输筹,惺惺却恃黄粱熟。shì zhēn shì mèng jǐn shū chóu,xīng xīng què shì huáng liáng shú。

为己歌

何南凤

彼丈夫兮我丈夫,何须相拜苦头胪。bǐ zhàng fū xī wǒ zhàng fū,hé xū xiāng bài kǔ tóu lú。 茆堂草榻堪栖息,大厦高楼焉用图。máo táng cǎo tà kān qī xī,dà shà gāo lóu yān yòng tú。 有闲钱,当作福,募化他人空劳碌。yǒu xián qián,dāng zuò fú,mù huà tā rén kōng láo lù。 空斋静坐可参禅,那定要钟鼓諠填。kōng zhāi jìng zuò kě cān chán,nà dìng yào zhōng gǔ xuān tián。 名香宝烛,佛是教人觉,僧是教人和,除贪便是修多罗。míng xiāng bǎo zhú,fú shì jiào rén jué,sēng shì jiào rén hé,chú tān biàn shì xiū duō luó。 汝何为迷著色相,争竞奔波。rǔ hé wèi mí zhù sè xiāng,zhēng jìng bēn bō。 东土二三,西天四七。dōng tǔ èr sān,xī tiān sì qī。 付授只一人,浑沦无字迹。fù shòu zhǐ yī rén,hún lún wú zì jì。 又何曾百众千众,长篇短篇。yòu hé céng bǎi zhòng qiān zhòng,zhǎng piān duǎn piān。 相似今日大棍乱打人,恶口乱骂人。xiāng shì jīn rì dà gùn luàn dǎ rén,è kǒu luàn mà rén。 问你度得几个,脱妄归真。wèn nǐ dù dé jǐ gè,tuō wàng guī zhēn。 休夸成佛成祖,且将什么报君亲。xiū kuā chéng fú chéng zǔ,qiě jiāng shén me bào jūn qīn。 孝弟忠信,礼义廉耻,八者不存。xiào dì zhōng xìn,lǐ yì lián chǐ,bā zhě bù cún。 莫问玄旨,古来勤俭是良图,三教圣人皆为己。mò wèn xuán zhǐ,gǔ lái qín jiǎn shì liáng tú,sān jiào shèng rén jiē wèi jǐ。

出家歌

何南凤

叹众生,根器殊,明珠容易没泥涂。tàn zhòng shēng,gēn qì shū,míng zhū róng yì méi ní tú。 烦恼炽盛,觉树焦枯,爱河淹溺有谁扶。fán nǎo chì shèng,jué shù jiāo kū,ài hé yān nì yǒu shuí fú。 生前荣耀,死后尽归无。shēng qián róng yào,sǐ hòu jǐn guī wú。 有智人,早觑破。yǒu zhì rén,zǎo qù pò。 丧休吊,得毋贺,浮云片片空中过。sàng xiū diào,dé wú hè,fú yún piàn piàn kōng zhōng guò。 杀他须偿他,业报毫难错。shā tā xū cháng tā,yè bào háo nán cuò。 相恋相嫌结不休,火坑地狱同时堕。xiāng liàn xiāng xián jié bù xiū,huǒ kēng dì yù tóng shí duò。 不远离,大是痴,火里生莲能有几。bù yuǎn lí,dà shì chī,huǒ lǐ shēng lián néng yǒu jǐ。 超然高蹈,世外求师。chāo rán gāo dǎo,shì wài qiú shī。 为明正眼,削发披缁。wèi míng zhèng yǎn,xuē fā pī zī。 非览胜以为乐,非立异以为奇。fēi lǎn shèng yǐ wèi lè,fēi lì yì yǐ wèi qí。 非慕长生面不老,非贪天福而自怡。fēi mù zhǎng shēng miàn bù lǎo,fēi tān tiān fú ér zì yí。 只一句:生何来兮死何去。zhǐ yī jù shēng hé lái xī sǐ hé qù。 彻底未明,现前无据。chè dǐ wèi míng,xiàn qián wú jù。 三千律仪,是盲儿柱杖,一大藏教,都成梦中语。sān qiān lǜ yí,shì máng ér zhù zhàng,yī dà cáng jiào,dōu chéng mèng zhōng yǔ。 因此上,废寝忘食,穷思极虑。yīn cǐ shàng,fèi qǐn wàng shí,qióng sī jí lǜ。 已拚了死灰不燃,谁知道,心坚石穿。yǐ pàn le sǐ huī bù rán,shuí zhī dào,xīn jiān shí chuān。 如贫得宝,似渴逢泉,毫端世界广无边。rú pín dé bǎo,shì kě féng quán,háo duān shì jiè guǎng wú biān。 观音势至,文殊普贤。guān yīn shì zhì,wén shū pǔ xián。 始信得与佛齐肩,一灯分与万灯传。shǐ xìn dé yǔ fú qí jiān,yī dēng fēn yǔ wàn dēng chuán。 嬉笑怒骂,煞有机权。xī xiào nù mà,shā yǒu jī quán。 脱尽诸方□五味,惮英灵欲到此,莫吝草鞋钱。tuō jǐn zhū fāng wǔ wèi,dàn yīng líng yù dào cǐ,mò lìn cǎo xié qián。

机山知非吟

何南凤

从来只是学人做,学去学来成假货。cóng lái zhǐ shì xué rén zuò,xué qù xué lái chéng jiǎ huò。 推敲毕竟是如何,学不及时颇真个。tuī qiāo bì jìng shì rú hé,xué bù jí shí pǒ zhēn gè。 从来只是听人教,听去听来成颠倒。cóng lái zhǐ shì tīng rén jiào,tīng qù tīng lái chéng diān dào。 推敲毕竟是如何,听不及时还恰好。tuī qiāo bì jìng shì rú hé,tīng bù jí shí hái qià hǎo。 不听好,不学真,因果到来愁杀人。bù tīng hǎo,bù xué zhēn,yīn guǒ dào lái chóu shā rén。 纵意恣情由自己,刀山剑树难抵承。zòng yì zì qíng yóu zì jǐ,dāo shān jiàn shù nán dǐ chéng。 还用只些学些是,靠得著时便无弊。hái yòng zhǐ xiē xué xiē shì,kào dé zhù shí biàn wú bì。 但莫望远与贪高,但莫希图名与利。dàn mò wàng yuǎn yǔ tān gāo,dàn mò xī tú míng yǔ lì。 忏悔平生过当事,忏悔向来大妄语。chàn huǐ píng shēng guò dāng shì,chàn huǐ xiàng lái dà wàng yǔ。 时时奉命本心王,事事和谐大众意。shí shí fèng mìng běn xīn wáng,shì shì hé xié dà zhòng yì。 城府町畦尽荡平,圭角廉隅皆削去。chéng fǔ tīng qí jǐn dàng píng,guī jiǎo lián yú jiē xuē qù。 得到无疑无怖时,那管禅门第一义。dé dào wú yí wú bù shí,nà guǎn chán mén dì yī yì。

四独吟

何南凤

独行好,迟速往还惟自晓。dú xíng hǎo,chí sù wǎng hái wéi zì xiǎo。 不须待后与追前,芒鞋竹杖无烦恼。bù xū dài hòu yǔ zhuī qián,máng xié zhú zhàng wú fán nǎo。 独住好,贫富闲忙惟自晓。dú zhù hǎo,pín fù xián máng wéi zì xiǎo。 不须接众与招贤,饭疏饮水无烦恼。bù xū jiē zhòng yǔ zhāo xián,fàn shū yǐn shuǐ wú fán nǎo。 独坐好,散乱昏沈惟自晓。dú zuò hǎo,sàn luàn hūn shěn wéi zì xiǎo。 不须听板与巡香,跏趺箕踞无烦恼。bù xū tīng bǎn yǔ xún xiāng,jiā fū jī jù wú fán nǎo。 独卧好,梦去醒来惟自晓。dú wò hǎo,mèng qù xǐng lái wéi zì xiǎo。 不须戒躁与防淫,侧身欹枕无烦恼。bù xū jiè zào yǔ fáng yín,cè shēn yī zhěn wú fán nǎo。

建曹源寺勉诸法眷

何南凤

昨日差,今日错,两种由来皆妄觉。zuó rì chà,jīn rì cuò,liǎng zhǒng yóu lái jiē wàng jué。 差不差,错不错,谁与销详这络索。chà bù chà,cuò bù cuò,shuí yǔ xiāo xiáng zhè luò suǒ。 不动纤毫是道场,万变纷纭无所作。bù dòng xiān háo shì dào chǎng,wàn biàn fēn yún wú suǒ zuò。 西天有水到宝林,宝林今日还寥落。xī tiān yǒu shuǐ dào bǎo lín,bǎo lín jīn rì hái liáo luò。 道树荣枯系至人,在处青原与南岳。dào shù róng kū xì zhì rén,zài chù qīng yuán yǔ nán yuè。

别匡山归宗寺半偈

何南凤

我到匡山花未发,我去山花落尽时。wǒ dào kuāng shān huā wèi fā,wǒ qù shān huā luò jǐn shí。 猛风积雪曾侵骨,煦日舒颜听鸟啼。měng fēng jī xuě céng qīn gǔ,xù rì shū yán tīng niǎo tí。 丈室孤灯深夜坐,几回明月对襟期。zhàng shì gū dēng shēn yè zuò,jǐ huí míng yuè duì jīn qī。 襟期对此平生足,世上无忧天上福。jīn qī duì cǐ píng shēng zú,shì shàng wú yōu tiān shàng fú。 堪嗟平生百计口,此际等闲满所欲。kān jiē píng shēng bǎi jì kǒu,cǐ jì děng xián mǎn suǒ yù。 声色才染便是魔,真人决定藏空谷。shēng sè cái rǎn biàn shì mó,zhēn rén jué dìng cáng kōng gǔ。 空谷优游遁姓名,太和元气自流行。kōng gǔ yōu yóu dùn xìng míng,tài hé yuán qì zì liú xíng。 万灵群□咸归化,觉道从渠成不成。wàn líng qún xián guī huà,jué dào cóng qú chéng bù chéng。 拟求宗乘与实法,名心未尽堕无明。nǐ qiú zōng chéng yǔ shí fǎ,míng xīn wèi jǐn duò wú míng。 无明路是无生路,只为名心自差误。wú míng lù shì wú shēng lù,zhǐ wèi míng xīn zì chà wù。 名心若净色亦除,五欲□□绝回互。míng xīn ruò jìng sè yì chú,wǔ yù jué huí hù。 说与归宗上士知,我在庐山何去住。shuō yǔ guī zōng shàng shì zhī,wǒ zài lú shān hé qù zhù。
591234