品读经典 · 传承文明

小筑

宋登春

杖屦秋来健,山林老去偏。zhàng jù qiū lái jiàn,shān lín lǎo qù piān。 野花疏短砌,水叶满平田。yě huā shū duǎn qì,shuǐ yè mǎn píng tián。 鸡犬多阳尽,人家橘柚连。jī quǎn duō yáng jǐn,rén jiā jú yòu lián。 江深寒小筑,栖泊自年年。jiāng shēn hán xiǎo zhù,qī pō zì nián nián。

宋登春

明真定府新河人,字应元,号海翁,晚号鹅池生。少能诗,善画。嗜酒慕侠,能骑射。年三十,以妻子儿女五人皆死,弃家远游。晚居江陵,知府徐学谟甚敬礼之。后游石首受辱,遂披发为头陀,不知所终。一说于万历十七年离徐学谟家,泛舟钱塘,投江死。有《鹅池集》、《燕石集》。 宋登春的作品>>

猜您喜欢

游桃源洞二首

宋登春

渔郎何处问迷津,流水桃花小洞春。yú láng hé chù wèn mí jīn,liú shuǐ táo huā xiǎo dòng chūn。 当日避秦人不见,青山曾见避秦人。dāng rì bì qín rén bù jiàn,qīng shān céng jiàn bì qín rén。

雷家奴

宋登春

不识何人美丈夫,赤须碧眼霍家奴。bù shí hé rén měi zhàng fū,chì xū bì yǎn huò jiā nú。 公府长揖三千石,归来调笑酒家胡。gōng fǔ zhǎng yī sān qiān shí,guī lái diào xiào jiǔ jiā hú。

赠襄阳刘近化山人

宋登春

刘生还着旧纶由,汉上相逢又几春。liú shēng hái zhe jiù lún yóu,hàn shàng xiāng féng yòu jǐ chūn。 高堂尚有双亲在,且莫谈兵西入秦。gāo táng shàng yǒu shuāng qīn zài,qiě mò tán bīng xī rù qín。

焦仲卿妻

宋登春

城南寒食女还家,燕麦青青草作花。chéng nán hán shí nǚ hái jiā,yàn mài qīng qīng cǎo zuò huā。 使君莫漫来相问,自是长安有狭斜。shǐ jūn mò màn lái xiāng wèn,zì shì zhǎng ān yǒu xiá xié。

瑶瑟怨

宋登春

秋风袅袅石兰长,楚姬拭泪红巾芳。qiū fēng niǎo niǎo shí lán zhǎng,chǔ jī shì lèi hóng jīn fāng。 苍梧帝子去不返,空留瑶瑟泛潇湘。cāng wú dì zi qù bù fǎn,kōng liú yáo sè fàn xiāo xiāng。

江楼对月怀郑汝推

宋登春

霜枫摇落早猿啼,愁对澄江送夕晖。shuāng fēng yáo luò zǎo yuán tí,chóu duì chéng jiāng sòng xī huī。 明月楼寒人不见,相思千里楚云飞。míng yuè lóu hán rén bù jiàn,xiāng sī qiān lǐ chǔ yún fēi。

赠东岩主人

宋登春

东岩主人东岩栖,岩花开遍岩东西。dōng yán zhǔ rén dōng yán qī,yán huā kāi biàn yán dōng xī。 有时自抱一斗酒,醉约山翁弄玉溪。yǒu shí zì bào yī dòu jiǔ,zuì yuē shān wēng nòng yù xī。

冬夜宿三清阁三首

宋登春

红云长绕玉皇家,炉里丹成结紫霞。hóng yún zhǎng rào yù huáng jiā,lú lǐ dān chéng jié zǐ xiá。 琴冷月明孤鹤怨,冰壶昨夜浸梅花。qín lěng yuè míng gū hè yuàn,bīng hú zuó yè jìn méi huā。

冬夜宿三清阁三首

宋登春

道人不解尘机事,爱访吹笙骑鹤仙。dào rén bù jiě chén jī shì,ài fǎng chuī shēng qí hè xiān。 歌□素芝云外落,一钩梅月晒冰弦。gē sù zhī yún wài luò,yī gōu méi yuè shài bīng xián。

冬夜宿三清阁三首

宋登春

遥看玉雪洒长天,隔匣飞光宝剑寒。yáo kàn yù xuě sǎ zhǎng tiān,gé xiá fēi guāng bǎo jiàn hán。 江月山云频有约,先生归去着黄冠。jiāng yuè shān yún pín yǒu yuē,xiān shēng guī qù zhe huáng guān。

荆州公馈酒

宋登春

菱叶青青水荇齐,绕篱黄蝶菜苗肥。líng yè qīng qīng shuǐ xìng qí,rào lí huáng dié cài miáo féi。 夕阳谁送山人醉,坐看儿童跨犊归。xī yáng shuí sòng shān rén zuì,zuò kàn ér tóng kuà dú guī。

荆州公馈酒

宋登春

秋风袅袅熟黄粱,池上鹅肥酒更香。qiū fēng niǎo niǎo shú huáng liáng,chí shàng é féi jiǔ gèng xiāng。 醉里不妨学楚语,《竹枝》歌好和渔郎。zuì lǐ bù fáng xué chǔ yǔ,zhú zhī gē hǎo hé yú láng。

与王惟材夜坐话旧

宋登春

醉歌燕市笑颜红,十载离家似梦中。zuì gē yàn shì xiào yán hóng,shí zài lí jiā shì mèng zhōng。 闻说存亡重凄恻,对君何必叹飘蓬。wén shuō cún wáng zhòng qī cè,duì jūn hé bì tàn piāo péng。

春阴

宋登春

竹里松间石径斜,春云长绕野人家。zhú lǐ sōng jiān shí jìng xié,chūn yún zhǎng rào yě rén jiā。 幽窗睡觉鸟声响,童子开关扫落花。yōu chuāng shuì jué niǎo shēng xiǎng,tóng zi kāi guān sǎo luò huā。

春辞二首

宋登春

南浦谁家荐绿蘋,野棠又发楚山春。nán pǔ shuí jiā jiàn lǜ píng,yě táng yòu fā chǔ shān chūn。 满城芳草烟和雨,江燕飞来似识人。mǎn chéng fāng cǎo yān hé yǔ,jiāng yàn fēi lái shì shí rén。