品读经典 · 传承文明

连日淹雨闭门伏枕新晴后适有诸贵过子茅茨沽酒以慰岑寂

宋登春

久雨只宜睡,朝来还闭门。jiǔ yǔ zhǐ yí shuì,cháo lái hái bì mén。 薄云笼屋角,旭日照篱根。báo yún lóng wū jiǎo,xù rì zhào lí gēn。 倚杖行犹懒,堆书坐欲翻。yǐ zhàng xíng yóu lǎn,duī shū zuò yù fān。 不知秋草碧,绵藐待王孙。bù zhī qiū cǎo bì,mián miǎo dài wáng sūn。

宋登春

明真定府新河人,字应元,号海翁,晚号鹅池生。少能诗,善画。嗜酒慕侠,能骑射。年三十,以妻子儿女五人皆死,弃家远游。晚居江陵,知府徐学谟甚敬礼之。后游石首受辱,遂披发为头陀,不知所终。一说于万历十七年离徐学谟家,泛舟钱塘,投江死。有《鹅池集》、《燕石集》。 宋登春的作品>>

猜您喜欢

自沙津江行舟次岳阳送徐荆州

宋登春

漠漠晴沙江水流,搴衣同上木兰舟。mò mò qíng shā jiāng shuǐ liú,qiān yī tóng shàng mù lán zhōu。 白蘋风起洞庭暮,碧树云横楚塞秋。bái píng fēng qǐ dòng tíng mù,bì shù yún héng chǔ sāi qiū。 羁客怀乡何限泪,孤臣去国不堪愁。jī kè huái xiāng hé xiàn lèi,gū chén qù guó bù kān chóu。 夕阳帆影临空尽,谁念天涯独倚楼。xī yáng fān yǐng lín kōng jǐn,shuí niàn tiān yá dú yǐ lóu。

石首阻风寄怀徐荆州

宋登春

别后相思梦屡真,秋来谁寄短书频。bié hòu xiāng sī mèng lǚ zhēn,qiū lái shuí jì duǎn shū pín。 孤舟风雨偏愁客,万里江湘对逐臣。gū zhōu fēng yǔ piān chóu kè,wàn lǐ jiāng xiāng duì zhú chén。 庄舄苦吟终适越,仲宣欲赋未归秦。zhuāng xì kǔ yín zhōng shì yuè,zhòng xuān yù fù wèi guī qín。 十年零落黄金尽,一夜长歌独怆神。shí nián líng luò huáng jīn jǐn,yī yè zhǎng gē dú chuàng shén。

秋晚江上书怀

宋登春

一望家园一惘然,湘云易水共长天。yī wàng jiā yuán yī wǎng rán,xiāng yún yì shuǐ gòng zhǎng tiān。 山中薜荔日萧索,江上芙蓉秋可怜。shān zhōng bì lì rì xiāo suǒ,jiāng shàng fú róng qiū kě lián。 楚些独吟长下泪,燕鸿又过记残年。chǔ xiē dú yín zhǎng xià lèi,yàn hóng yòu guò jì cán nián。 黄金台上无名字,醉后还歌宝剑篇。huáng jīn tái shàng wú míng zì,zuì hòu hái gē bǎo jiàn piān。

八月十四夜忆徐刺史

宋登春

桂华初发小堂东,绿芷红兰别一丛。guì huá chū fā xiǎo táng dōng,lǜ zhǐ hóng lán bié yī cóng。 翡翠屏前秋寂寞,芙蓉塘外月朦胧。fěi cuì píng qián qiū jì mò,fú róng táng wài yuè méng lóng。 宝书玉笈为谁隐,云锦霞笺还自封。bǎo shū yù jí wèi shuí yǐn,yún jǐn xiá jiān hái zì fēng。 鸿雁不来秋又晚,故人闻巳到江东。hóng yàn bù lái qiū yòu wǎn,gù rén wén sì dào jiāng dōng。

雨中呈王郎

宋登春

黄金台下见君颜,今日萧条入楚关。huáng jīn tái xià jiàn jūn yán,jīn rì xiāo tiáo rù chǔ guān。 一顾那知添白发,十年何事老青山。yī gù nà zhī tiān bái fā,shí nián hé shì lǎo qīng shān。 乡愁多在烟云外,客思偏生风雨间。xiāng chóu duō zài yān yún wài,kè sī piān shēng fēng yǔ jiān。 我巳无家问消息,开畦种药不须还。wǒ sì wú jiā wèn xiāo xī,kāi qí zhǒng yào bù xū hái。

夏日携王惟材陪曹公饮城东湖亭

宋登春

漠漠林塘五月寒,王人长日竹皮冠。mò mò lín táng wǔ yuè hán,wáng rén zhǎng rì zhú pí guān。 酒炉茶灶从儿理,菜圃爪田引客看。jiǔ lú chá zào cóng ér lǐ,cài pǔ zhǎo tián yǐn kè kàn。 老去坐忘青锁梦,归来囊贮紫金丹。lǎo qù zuò wàng qīng suǒ mèng,guī lái náng zhù zǐ jīn dān。 鹅池道者频相访,笑索村醪苜宿盘。é chí dào zhě pín xiāng fǎng,xiào suǒ cūn láo mù sù pán。

秋日待家书不至感赋此诗

宋登春

泽国寒风木叶稀,悲歌昨夜赋《无衣》。zé guó hán fēng mù yè xī,bēi gē zuó yè fù wú yī。 自添白发年华异,用尽黄金生事微。zì tiān bái fā nián huá yì,yòng jǐn huáng jīn shēng shì wēi。 易水似怜湘月远,燕鸿还共楚云飞。yì shuǐ shì lián xiāng yuè yuǎn,yàn hóng hái gòng chǔ yún fēi。 鱼书锦字无消息,秋草闲门又夕晖。yú shū jǐn zì wú xiāo xī,qiū cǎo xián mén yòu xī huī。

八月十四夜游太晖观呈忠教真人

宋登春

碧天高处是三清,金作楼台□作城。bì tiān gāo chù shì sān qīng,jīn zuò lóu tái zuò chéng。 白鹿仙人秋弄笛,青牛道士夜吹笙。bái lù xiān rén qiū nòng dí,qīng niú dào shì yè chuī shēng。 惊残鹤梦江云冷,幻出松阴海月明。jīng cán hè mèng jiāng yún lěng,huàn chū sōng yīn hǎi yuè míng。 欲写阴符寄幽事,山中老子有书迎。yù xiě yīn fú jì yōu shì,shān zhōng lǎo zi yǒu shū yíng。

同郡盖子材寄示文稿作此简答

宋登春

万金散尽一身轻,白首为儒掉臂行。wàn jīn sàn jǐn yī shēn qīng,bái shǒu wèi rú diào bì xíng。 郢里谁传春雪调,楚山应系薜萝情。yǐng lǐ shuí chuán chūn xuě diào,chǔ shān yīng xì bì luó qíng。 自知未上于秦策,肯信归来感妇迎。zì zhī wèi shàng yú qín cè,kěn xìn guī lái gǎn fù yíng。 却笑文章憎命达,十年犹在鲁诸生。què xiào wén zhāng zēng mìng dá,shí nián yóu zài lǔ zhū shēng。

苏台览古

宋登春

吴王昔目好吴钩,义士三千尽列侯。wú wáng xī mù hǎo wú gōu,yì shì sān qiān jǐn liè hóu。 霸业巳随云北散,雄图空复水东流。bà yè sì suí yún běi sàn,xióng tú kōng fù shuǐ dōng liú。 荒台寂寂渔樵路,故垒萧萧草树秋。huāng tái jì jì yú qiáo lù,gù lěi xiāo xiāo cǎo shù qiū。 惟有馆娃宫里曲,至今歌向采菱舟。wéi yǒu guǎn wá gōng lǐ qū,zhì jīn gē xiàng cǎi líng zhōu。

苏州汪秀才见访江陵草堂以诗贻之

宋登春

漂泊江乡老此身,柴门长闭任家贫。piāo pō jiāng xiāng lǎo cǐ shēn,chái mén zhǎng bì rèn jiā pín。 云霄放鹤浑闲事,风雨看花又一春。yún xiāo fàng hè hún xián shì,fēng yǔ kàn huā yòu yī chūn。 抱玉几年终献楚,怀书垂老莫于秦。bào yù jǐ nián zhōng xiàn chǔ,huái shū chuí lǎo mò yú qín。 昨朝忆共接舆醉,竹下狂歌见性真。zuó cháo yì gòng jiē yú zuì,zhú xià kuáng gē jiàn xìng zhēn。

饮酒

宋登春

城上秋风动薜萝,十年江客意如何。chéng shàng qiū fēng dòng bì luó,shí nián jiāng kè yì rú hé。 酒肠方大黄金尽,世事才知白发多。jiǔ cháng fāng dà huáng jīn jǐn,shì shì cái zhī bái fā duō。 月冷却怜孤鹤怨,天寒谁听饭牛歌。yuè lěng què lián gū hè yuàn,tiān hán shuí tīng fàn niú gē。 平生还爱於陵子,用拙为园老一蓑。píng shēng hái ài yú líng zi,yòng zhuō wèi yuán lǎo yī suō。

江陵送王惟材还赵郡

宋登春

湘皋烟草洞庭云,此地逢君又送君。xiāng gāo yān cǎo dòng tíng yún,cǐ dì féng jūn yòu sòng jūn。 湘瑟悲凉那可问,楚歌凄断不堪闻。xiāng sè bēi liáng nà kě wèn,chǔ gē qī duàn bù kān wén。 遥山对酒春将暮,临水扳花日未曛。yáo shān duì jiǔ chūn jiāng mù,lín shuǐ bān huā rì wèi xūn。 憔悴形容独归去,江楼细雨叹离群。qiáo cuì xíng róng dú guī qù,jiāng lóu xì yǔ tàn lí qún。

高阳池刘杨二山人招饮

宋登春

石径寡林到野亭,中开一槛小池清。shí jìng guǎ lín dào yě tíng,zhōng kāi yī kǎn xiǎo chí qīng。 云山对酒浑无俗,花鸟供诗别有情。yún shān duì jiǔ hún wú sú,huā niǎo gōng shī bié yǒu qíng。 抚槛观鱼如惠子,当杯说剑让刘生。fǔ kǎn guān yú rú huì zi,dāng bēi shuō jiàn ràng liú shēng。 幅巾我亦高阳侣,漫向江头歌楚声。fú jīn wǒ yì gāo yáng lǚ,màn xiàng jiāng tóu gē chǔ shēng。

赠杨斗笠

宋登春

江汉何年斗笠翁,丹砂未熟酒瓢空。jiāng hàn hé nián dòu lì wēng,dān shā wèi shú jiǔ piáo kōng。 金华不见牧羊子,郢上还邀襄野童。jīn huá bù jiàn mù yáng zi,yǐng shàng hái yāo xiāng yě tóng。 宝剑歌残徒自媚,瑶琴凄断与谁同。bǎo jiàn gē cán tú zì mèi,yáo qín qī duàn yǔ shuí tóng。 相逢且莫沧州去,为报淮南有桂丛。xiāng féng qiě mò cāng zhōu qù,wèi bào huái nán yǒu guì cóng。