品读经典 · 传承文明

自君之出矣二首

宋登春

自君之出矣,弃妾渔阳西。zì jūn zhī chū yǐ,qì qiè yú yáng xī。 不及野田雀,双飞还双栖。bù jí yě tián què,shuāng fēi hái shuāng qī。

宋登春

明真定府新河人,字应元,号海翁,晚号鹅池生。少能诗,善画。嗜酒慕侠,能骑射。年三十,以妻子儿女五人皆死,弃家远游。晚居江陵,知府徐学谟甚敬礼之。后游石首受辱,遂披发为头陀,不知所终。一说于万历十七年离徐学谟家,泛舟钱塘,投江死。有《鹅池集》、《燕石集》。 宋登春的作品>>

猜您喜欢

敝园夏日遣怀

宋登春

压架葡萄熟,巡檐竹木清。yā jià pú táo shú,xún yán zhú mù qīng。 摇翻葵扇小,欹侧箨冠轻。yáo fān kuí shàn xiǎo,yī cè tuò guān qīng。 楚俗原非怨,燕歌空复情。chǔ sú yuán fēi yuàn,yàn gē kōng fù qíng。 云霞仙不就,书剑老何成。yún xiá xiān bù jiù,shū jiàn lǎo hé chéng。

同杨少通宿荆南驿馆

宋登春

孤亭明月冷,疏馆碧梧秋。gū tíng míng yuè lěng,shū guǎn bì wú qiū。 雁宿新沙岸,萤飞古驿楼。yàn sù xīn shā àn,yíng fēi gǔ yì lóu。 短歌多楚调,永夜看吴钩。duǎn gē duō chǔ diào,yǒng yè kàn wú gōu。 皎皎江关梦,相悬万里愁。jiǎo jiǎo jiāng guān mèng,xiāng xuán wàn lǐ chóu。

江陵为仙居儿赋

宋登春

性疏非傲物,懒慢竟何求。xìng shū fēi ào wù,lǎn màn jìng hé qiú。 身老兼多病,他乡况值秋。shēn lǎo jiān duō bìng,tā xiāng kuàng zhí qiū。 衣冠随楚俗,饮啄且荆州。yī guān suí chǔ sú,yǐn zhuó qiě jīng zhōu。 好似张平子,曾无儿女忧。hǎo shì zhāng píng zi,céng wú ér nǚ yōu。

江上逢罗炼师因简霞西道者

宋登春

老去沧洲计,春来湘水深。lǎo qù cāng zhōu jì,chūn lái xiāng shuǐ shēn。 白云松子梦,芳草楚臣心。bái yún sōng zi mèng,fāng cǎo chǔ chén xīn。 摇荡江边兴,萧条泽畔吟。yáo dàng jiāng biān xīng,xiāo tiáo zé pàn yín。 明霞如可掬,不惜报知音。míng xiá rú kě jū,bù xī bào zhī yīn。

家兄曾学医于郑邦辅别十年郑逝矣兄至江陵因感同泣下作是时

宋登春

兄弟悲迟暮,燕关忆壮游。xiōng dì bēi chí mù,yàn guān yì zhuàng yóu。 壶中仙客去,肘后秘方留。hú zhōng xiān kè qù,zhǒu hòu mì fāng liú。 谷日花仍发,山阳笛更愁。gǔ rì huā réng fā,shān yáng dí gèng chóu。 平生多感激,泪洒白云丘。píng shēng duō gǎn jī,lèi sǎ bái yún qiū。

重九前一日同王杨二山人饮胡将军东郭草堂

宋登春

丫下寻陶令,篱边问葛疆。yā xià xún táo lìng,lí biān wèn gé jiāng。 南山足芋栗,东郭此茅堂。nán shān zú yù lì,dōng guō cǐ máo táng。 萸酒年年事,菊花岁岁芳。yú jiǔ nián nián shì,jú huā suì suì fāng。 白头还醉舞,休笑野人狂。bái tóu hái zuì wǔ,xiū xiào yě rén kuáng。

楚童

宋登春

白晰楚童清,双鬟挈酒瓶。bái xī chǔ tóng qīng,shuāng huán qiè jiǔ píng。 灌花晨汲井,学字夜囊萤。guàn huā chén jí jǐng,xué zì yè náng yíng。 竹院晴时扫,柴门客去扃。zhú yuàn qíng shí sǎo,chái mén kè qù jiōng。 弱躯偏惜汝,饥渴屡曾经。ruò qū piān xī rǔ,jī kě lǚ céng jīng。

春还海上因赠嘉定王山人

宋登春

云度苍江冷,花飞碧海春。yún dù cāng jiāng lěng,huā fēi bì hǎi chūn。 谁家无斗水,涸辙有穷鳞。shuí jiā wú dòu shuǐ,hé zhé yǒu qióng lín。 自笑投珠客,犹怜泣玉人。zì xiào tóu zhū kè,yóu lián qì yù rén。 肯邀笙鹤侣,共尔觅玄津。kěn yāo shēng hè lǚ,gòng ěr mì xuán jīn。

春日登荆州少津观音阁塔

宋登春

塔院收花雨,楼台散佛香。tǎ yuàn shōu huā yǔ,lóu tái sàn fú xiāng。 山青巴国近,鸟白楚天长。shān qīng bā guó jìn,niǎo bái chǔ tiān zhǎng。 树色分衡岳,江流入汉阳。shù sè fēn héng yuè,jiāng liú rù hàn yáng。 古来争战地,谁是水云乡。gǔ lái zhēng zhàn dì,shuí shì shuǐ yún xiāng。

中秋夜月

宋登春

萧萧风露寒,耿耿客衣单。xiāo xiāo fēng lù hán,gěng gěng kè yī dān。 萤火流花砌,桐阴上井阑。yíng huǒ liú huā qì,tóng yīn shàng jǐng lán。 楚云常独卧,巴月共谁看。chǔ yún cháng dú wò,bā yuè gòng shuí kàn。 身世何须计,生涯此箨冠。shēn shì hé xū jì,shēng yá cǐ tuò guān。

破闷

宋登春

暖老凭湘酒,为园仗楚童。nuǎn lǎo píng xiāng jiǔ,wèi yuán zhàng chǔ tóng。 风残青豆架,露满菊花丛。fēng cán qīng dòu jià,lù mǎn jú huā cóng。 流水十年事,浮云一病翁。liú shuǐ shí nián shì,fú yún yī bìng wēng。 达生还自古,陶令不羞穷。dá shēng hái zì gǔ,táo lìng bù xiū qióng。

承天寺再赠王秉之山人

宋登春

贫贱论交日,凄凄多苦颜。pín jiàn lùn jiāo rì,qī qī duō kǔ yán。 井寒晨炊少,室静共僧闲。jǐng hán chén chuī shǎo,shì jìng gòng sēng xián。 囊里常留药,人前笑买山。náng lǐ cháng liú yào,rén qián xiào mǎi shān。 飘零王逸少,海上几时还。piāo líng wáng yì shǎo,hǎi shàng jǐ shí hái。

秋兴二首

宋登春

蕉叶临窗卷,幽花向砌分。jiāo yè lín chuāng juǎn,yōu huā xiàng qì fēn。 楚童秋洗竹,江鹤夜鸣云。chǔ tóng qiū xǐ zhú,jiāng hè yè míng yún。 地僻应增懒,身潜不用文。dì pì yīng zēng lǎn,shēn qián bù yòng wén。 近来饶酒券,秋思更纷纷。jìn lái ráo jiǔ quàn,qiū sī gèng fēn fēn。

秋兴二首

宋登春

江上形容老,山中薜荔秋。jiāng shàng xíng róng lǎo,shān zhōng bì lì qiū。 鹤鸣竹院静,狙啸筚门幽。hè míng zhú yuàn jìng,jū xiào bì mén yōu。 爱树收黄叶,怜生洗白头。ài shù shōu huáng yè,lián shēng xǐ bái tóu。 室无莱子妇,谁共卧云丘。shì wú lái zi fù,shuí gòng wò yún qiū。

辽府赠杨山人

宋登春

故乡因别久,逆旅有新知。gù xiāng yīn bié jiǔ,nì lǚ yǒu xīn zhī。 吊古过燕市,哀歌问渐离。diào gǔ guò yàn shì,āi gē wèn jiàn lí。 楚筵分醴后,蜀肆下帘时。chǔ yán fēn lǐ hòu,shǔ sì xià lián shí。 欲就百钱卜,长贫老不疑。yù jiù bǎi qián bo,zhǎng pín lǎo bù yí。