品读经典 · 传承文明

答里中儿

吴孺子

仆本金华人,少小亲耒耜。pū běn jīn huá rén,shǎo xiǎo qīn lěi sì。 三十始读书,一命期强仕。sān shí shǐ dú shū,yī mìng qī qiáng shì。 褊性病疏狂,怪辞来哆侈。biǎn xìng bìng shū kuáng,guài cí lái duō chǐ。 一年复一年,世事难料理。yī nián fù yī nián,shì shì nán liào lǐ。 面垢臭无纹,短发披两耳。miàn gòu chòu wú wén,duǎn fā pī liǎng ěr。 濩落在江湖,饥寒皮肉死。huò luò zài jiāng hú,jī hán pí ròu sǐ。 寄谢里中儿,无劳问历履。jì xiè lǐ zhōng ér,wú láo wèn lì lǚ。 闲来泽畔行,顾影还自喜。xián lái zé pàn xíng,gù yǐng hái zì xǐ。 夜深魍魉啼,遥拜来相倚。yè shēn wǎng liǎng tí,yáo bài lái xiāng yǐ。 蹑电树雨幢,促我不能止。niè diàn shù yǔ chuáng,cù wǒ bù néng zhǐ。 驾之骖白螭,群从来何愧。jià zhī cān bái chī,qún cóng lái hé kuì。 下视尘寰中,茫茫若蝼蚁。xià shì chén huán zhōng,máng máng ruò lóu yǐ。

吴孺子

明浙江兰溪人,一作金华人,字少君,号破瓢道人、嫩和尚、玄铁、元道人、赤松山道人。家本富有,中年妻死,弃其产,购法书名画,游江湖间。好《离骚》、《老》、《庄》,长于鉴别古物。工诗,善画鸡鹜水鸟。后居僧寺,隆庆末卒。 吴孺子的作品>>

猜您喜欢

江上逢王九归武林

吴孺子

江上逢王九,孤舟日已斜。jiāng shàng féng wáng jiǔ,gū zhōu rì yǐ xié。 红妆恼春夜,白发醉谁家。hóng zhuāng nǎo chūn yè,bái fā zuì shuí jiā。 断岸深无柳,荒村半有花。duàn àn shēn wú liǔ,huāng cūn bàn yǒu huā。 武林山水地,归路勿云赊。wǔ lín shān shuǐ dì,guī lù wù yún shē。

张长舆刻虞山游稿命予附后语孙七政前序予遂不敢以诗答长舆

吴孺子

昔在虞山下,尝为孙楚轻。xī zài yú shān xià,cháng wèi sūn chǔ qīng。 叱予当客面,羡汝有才名。chì yǔ dāng kè miàn,xiàn rǔ yǒu cái míng。 岩瀑侵衣湿,湖波接眼明。yán pù qīn yī shī,hú bō jiē yǎn míng。 新诗酬胜地,近喜得张平。xīn shī chóu shèng dì,jìn xǐ dé zhāng píng。

寄王舜华

吴孺子

夫子只高卧,世人空自忙。fū zi zhǐ gāo wò,shì rén kōng zì máng。 读书一万卷,过目不能忘。dú shū yī wàn juǎn,guò mù bù néng wàng。 曲涧浮春水,孤村集众芳。qū jiàn fú chūn shuǐ,gū cūn jí zhòng fāng。 此时犹未起,红日到山房。cǐ shí yóu wèi qǐ,hóng rì dào shān fáng。

晚归

吴孺子

水国春无际,阴霾晚始晴。shuǐ guó chūn wú jì,yīn mái wǎn shǐ qíng。 醉邀花共笑,归与月同行。zuì yāo huā gòng xiào,guī yǔ yuè tóng xíng。 启户邻姬问,排舟稚子迎。qǐ hù lín jī wèn,pái zhōu zhì zi yíng。 人家欲灯火,犹有隔林莺。rén jiā yù dēng huǒ,yóu yǒu gé lín yīng。

独立

吴孺子

独立沙边路,因伤旅客单。dú lì shā biān lù,yīn shāng lǚ kè dān。 严风知絮败,落叶识心酸。yán fēng zhī xù bài,luò yè shí xīn suān。 肝胆犹年少,头颅莫岁残。gān dǎn yóu nián shǎo,tóu lú mò suì cán。 东家有宝剑,欲夺醉中看。dōng jiā yǒu bǎo jiàn,yù duó zuì zhōng kàn。

江上

吴孺子

新月淡烟霏,江花冷照衣。xīn yuè dàn yān fēi,jiāng huā lěng zhào yī。 无人山犬吠,隔竹掩荆扉。wú rén shān quǎn fèi,gé zhú yǎn jīng fēi。

览镜

吴孺子

十载成飘泊,三年失所亲。shí zài chéng piāo pō,sān nián shī suǒ qīn。 今朝试览镜,如见意中人。jīn cháo shì lǎn jìng,rú jiàn yì zhōng rén。

将归溪上留别李将军兼呈何太史元朗

吴孺子

说谎定推何太史,相嘲无奈李将军。shuō huǎng dìng tuī hé tài shǐ,xiāng cháo wú nài lǐ jiāng jūn。 桃花细雨且归去,江上吹箫弄彩云。táo huā xì yǔ qiě guī qù,jiāng shàng chuī xiāo nòng cǎi yún。

饮钱大花树下

吴孺子

平堤水漫小红香,醉后风来花满床。píng dī shuǐ màn xiǎo hóng xiāng,zuì hòu fēng lái huā mǎn chuáng。 无奈黄鹂仍劝酒,数声飞过竹边墙。wú nài huáng lí réng quàn jiǔ,shù shēng fēi guò zhú biān qiáng。

题画

吴孺子

玉露凌寒万壑空,洞庭秋水醉芙蓉。yù lù líng hán wàn hè kōng,dòng tíng qiū shuǐ zuì fú róng。 小舟不放寻诗梦,撑入村南卧晚风。xiǎo zhōu bù fàng xún shī mèng,chēng rù cūn nán wò wǎn fēng。

十二月二十七日作

吴孺子

三日半存何必恋,一年去尽不知留。sān rì bàn cún hé bì liàn,yī nián qù jǐn bù zhī liú。 春风只在虞山外,袅袅将来笑白头。chūn fēng zhǐ zài yú shān wài,niǎo niǎo jiāng lái xiào bái tóu。

晚归海虞

吴孺子

逆浪舍舟湖水阔,入林跨马栈桥通。nì làng shě zhōu hú shuǐ kuò,rù lín kuà mǎ zhàn qiáo tōng。 阴厓剩雪一分白,古殿残阳半壁红。yīn yá shèng xuě yī fēn bái,gǔ diàn cán yáng bàn bì hóng。

醉归

吴孺子

风磴云梯手自扶,飞花如意引归途。fēng dèng yún tī shǒu zì fú,fēi huā rú yì yǐn guī tú。 莫教水气醒余醉,宁使儿童厌再沽。mò jiào shuǐ qì xǐng yú zuì,níng shǐ ér tóng yàn zài gū。

别周生

吴孺子

庭柯何事报秋声,江路迢迢几日程。tíng kē hé shì bào qiū shēng,jiāng lù tiáo tiáo jǐ rì chéng。 我去你留俱寂寞,月明他夜最关情。wǒ qù nǐ liú jù jì mò,yuè míng tā yè zuì guān qíng。

贻石公

吴孺子

石公菩萨性,怜我在羁旅。shí gōng pú sà xìng,lián wǒ zài jī lǚ。 前者冲雨来,援止此避暑。qián zhě chōng yǔ lái,yuán zhǐ cǐ bì shǔ。 只尺僦西邻,两家闻细语。zhǐ chǐ jiù xī lín,liǎng jiā wén xì yǔ。 日渐枕席清,闭门自楚楚。rì jiàn zhěn xí qīng,bì mén zì chǔ chǔ。 岂敢称高卧,无才当独处。qǐ gǎn chēng gāo wò,wú cái dāng dú chù。 闲傍夕阴移,瘦骨临江渚。xián bàng xī yīn yí,shòu gǔ lín jiāng zhǔ。 或就庐山隐,孰能弃尔汝。huò jiù lú shān yǐn,shú néng qì ěr rǔ。
39123