古诗词

送吴中丞入为少司徒

王世贞

尚忆秦廷哭,能令汉业昌。shàng yì qín tíng kū,néng lìng hàn yè chāng。
虎符徵使者,龙剑入渔阳。hǔ fú zhēng shǐ zhě,lóng jiàn rù yú yáng。
战伐深推毂,从衡易处囊。zhàn fá shēn tuī gǔ,cóng héng yì chù náng。
急难心转赤,纡画鬓先苍。jí nán xīn zhuǎn chì,yū huà bìn xiān cāng。
日月垂南纪,风云护朔方。rì yuè chuí nán jì,fēng yún hù shuò fāng。
七擒收属国,一战扫穷荒。qī qín shōu shǔ guó,yī zhàn sǎo qióng huāng。
司马军中拜,金鱼袋里装。sī mǎ jūn zhōng bài,jīn yú dài lǐ zhuāng。
宁惟剪荆棘,且为树甘棠。níng wéi jiǎn jīng jí,qiě wèi shù gān táng。
羽扇妖氛避,穹庐燧色藏。yǔ shàn yāo fēn bì,qióng lú suì sè cáng。
春风眠突骑,暮雨至降王。chūn fēng mián tū qí,mù yǔ zhì jiàng wáng。
女释供边馌,家馀宿亩粮。nǚ shì gōng biān yè,jiā yú sù mǔ liáng。
朅来平准议,谁握度支章。qiè lái píng zhǔn yì,shuí wò dù zhī zhāng。
保障空思尹,秋毫或让桑。bǎo zhàng kōng sī yǐn,qiū háo huò ràng sāng。
主忧偏社稷,公望切岩廊。zhǔ yōu piān shè jì,gōng wàng qiè yán láng。
饷转千樯月,漕飞万庾霜。xiǎng zhuǎn qiān qiáng yuè,cáo fēi wàn yǔ shuāng。
牢盆自商贾,盐铁有贤良。láo pén zì shāng jiǎ,yán tiě yǒu xián liáng。
物力江湖细,兵需陆海长。wù lì jiāng hú xì,bīng xū lù hǎi zhǎng。
察眉难尽泪,刺骨未论伤。chá méi nán jǐn lèi,cì gǔ wèi lùn shāng。
少府征宁缓,潢池势可当。shǎo fǔ zhēng níng huǎn,huáng chí shì kě dāng。
亦知根本计,何以报明光。yì zhī gēn běn jì,hé yǐ bào míng guāng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题项子曲池草堂用原韵

王世贞

小凿通鱼缓,幽栖得燕新。xiǎo záo tōng yú huǎn,yōu qī dé yàn xīn。
地方韦氏曲,池是习家邻。dì fāng wéi shì qū,chí shì xí jiā lín。
梦好从难弟,诗成托有神。mèng hǎo cóng nán dì,shī chéng tuō yǒu shén。
时才屈指见,慎莫怨沈沦。shí cái qū zhǐ jiàn,shèn mò yuàn shěn lún。

题项子曲池草堂用原韵

王世贞

字许桓谭问,名因求仲闻。zì xǔ huán tán wèn,míng yīn qiú zhòng wén。
数楹浣花借,一水武夷分。shù yíng huàn huā jiè,yī shuǐ wǔ yí fēn。
竹袅干云色,兰滋过雨芬。zhú niǎo gàn yún sè,lán zī guò yǔ fēn。
风尘知暂染,不愧北山文。fēng chén zhī zàn rǎn,bù kuì běi shān wén。

闲居

王世贞

但拟闲居好,幽怀可具陈。dàn nǐ xián jū hǎo,yōu huái kě jù chén。
穷交人自贵,衰眼事方新。qióng jiāo rén zì guì,shuāi yǎn shì fāng xīn。
倚酒称欢伯,看经号道民。yǐ jiǔ chēng huān bó,kàn jīng hào dào mín。
逃儒岂吾意,聊以破沈沦。táo rú qǐ wú yì,liáo yǐ pò shěn lún。

曾太学携酒见访作

王世贞

花宫寂无事,屐齿破高眠。huā gōng jì wú shì,jī chǐ pò gāo mián。
双眼乍青白,一尊中圣贤。shuāng yǎn zhà qīng bái,yī zūn zhōng shèng xián。
楚材知自足,郢调为谁偏。chǔ cái zhī zì zú,yǐng diào wèi shuí piān。
更有沈冥趣,毋轻与世传。gèng yǒu shěn míng qù,wú qīng yǔ shì chuán。

莫参政子良张山人携饮天宁寺作

王世贞

东风依步屧,爱此禅房幽。dōng fēng yī bù xiè,ài cǐ chán fáng yōu。
一雨忽秋色,诸天来瞑愁。yī yǔ hū qiū sè,zhū tiān lái míng chóu。
乌随托钵下,僧逐鸣钟收。wū suí tuō bō xià,sēng zhú míng zhōng shōu。
尚有三车喻,能同信宿留。shàng yǒu sān chē yù,néng tóng xìn sù liú。

莫参政子良张山人携饮天宁寺作

王世贞

久客钱依杖,奇探句入囊。jiǔ kè qián yī zhàng,qí tàn jù rù náng。
未禁陶令酒,聊借远公房。wèi jìn táo lìng jiǔ,liáo jiè yuǎn gōng fáng。
辱为藏钩忍,机堪坐隐忘。rǔ wèi cáng gōu rěn,jī kān zuò yǐn wàng。
禅心醉颇见,倘恕野夫狂。chán xīn zuì pǒ jiàn,tǎng shù yě fū kuáng。

答康子

王世贞

历落康生在,新诗重起予。lì luò kāng shēng zài,xīn shī zhòng qǐ yǔ。
自然燕地桂,不草茂陵书。zì rán yàn dì guì,bù cǎo mào líng shū。
白雪酬知少,青云转盼疏。bái xuě chóu zhī shǎo,qīng yún zhuǎn pàn shū。
吴天莽空阔,握手意何如。wú tiān mǎng kōng kuò,wò shǒu yì hé rú。

醉赠江上人兼示盛生二首

王世贞

远公不戒酒,殊足了吾生。yuǎn gōng bù jiè jiǔ,shū zú le wú shēng。
访即披衣出,呼便托钵行。fǎng jí pī yī chū,hū biàn tuō bō xíng。
别时轻抖擞,醉后好纵横。bié shí qīng dǒu sǒu,zuì hòu hǎo zòng héng。
懒说亲朋字,穷途障匪轻。lǎn shuō qīn péng zì,qióng tú zhàng fěi qīng。

醉赠江上人兼示盛生二首

王世贞

莲卷破寥寂,花宫驱郁蒸。lián juǎn pò liáo jì,huā gōng qū yù zhēng。
故人褦襶子,吾党羯磨僧。gù rén nài dài zi,wú dǎng jié mó sēng。
净土闲从借,禅心醉可凭。jìng tǔ xián cóng jiè,chán xīn zuì kě píng。
莫题颜远句,人我意堪憎。mò tí yán yuǎn jù,rén wǒ yì kān zēng。

雨后见月华作

王世贞

明河十万斛,为我洗澄晖。míng hé shí wàn hú,wèi wǒ xǐ chéng huī。
忽睹千虹绕,如从七宝围。hū dǔ qiān hóng rào,rú cóng qī bǎo wéi。
丹成玉兔杵,花发素娥衣。dān chéng yù tù chǔ,huā fā sù é yī。
不待过笙鹤,缑山思已飞。bù dài guò shēng hè,gōu shān sī yǐ fēi。

顾舍人夏日过访弘法寺

王世贞

屈指诸供奉,谁如顾虎头。qū zhǐ zhū gōng fèng,shuí rú gù hǔ tóu。
还从视草暇,时作散花游。hái cóng shì cǎo xiá,shí zuò sàn huā yóu。
云入松房冷,风生茗碗秋。yún rù sōng fáng lěng,fēng shēng míng wǎn qiū。
颇饶禅悦味,能为远公留。pǒ ráo chán yuè wèi,néng wèi yuǎn gōng liú。

顾舍人夏日过访弘法寺

王世贞

河朔尊堪藉,山阴兴未残。hé shuò zūn kān jí,shān yīn xīng wèi cán。
真成布衣饮,来听蒯缑弹。zhēn chéng bù yī yǐn,lái tīng kuǎi gōu dàn。
旧好论将尽,新知得暂宽。jiù hǎo lùn jiāng jǐn,xīn zhī dé zàn kuān。
江湖何限色,大陆有风澜。jiāng hú hé xiàn sè,dà lù yǒu fēng lán。

洪生自楚来见贻五言聊此奉答

王世贞

暂爱精兰寂,高舂梦未回。zàn ài jīng lán jì,gāo chōng mèng wèi huí。
忽惊白雪倡,知自郢中来。hū jīng bái xuě chàng,zhī zì yǐng zhōng lái。
秦马宁双角,江鲈正四腮。qín mǎ níng shuāng jiǎo,jiāng lú zhèng sì sāi。
一归天地大,从我亦悠哉。yī guī tiān dì dà,cóng wǒ yì yōu zāi。

夏日寺居即事四首

王世贞

解夏僧同懒,愁霖客渐疏。jiě xià sēng tóng lǎn,chóu lín kè jiàn shū。
云霄吾意左,天地此生馀。yún xiāo wú yì zuǒ,tiān dì cǐ shēng yú。
饥即分斋饭,闲能读道书。jī jí fēn zhāi fàn,xián néng dú dào shū。
笑他杨得意,今日荐相如。xiào tā yáng dé yì,jīn rì jiàn xiāng rú。

夏日寺居即事四首

王世贞

剥啄醒高卧,中庭柏影移。bō zhuó xǐng gāo wò,zhōng tíng bǎi yǐng yí。
少年频载酒,长日拟论诗。shǎo nián pín zài jiǔ,zhǎng rì nǐ lùn shī。
薄俗疏堪继,虚名得自知。báo sú shū kān jì,xū míng dé zì zhī。
青山一杯罢,相对坐支颐。qīng shān yī bēi bà,xiāng duì zuò zhī yí。