古诗词

过子与二十韵

王世贞

汝官今复罢,吾晚欲看谁。rǔ guān jīn fù bà,wú wǎn yù kàn shuí。
一棹沧江色,孤城落木时。yī zhào cāng jiāng sè,gū chéng luò mù shí。
应门欢竞发,倒屣唤犹迟。yīng mén huān jìng fā,dào xǐ huàn yóu chí。
青眼穷交甚,苍头夙嗜知。qīng yǎn qióng jiāo shén,cāng tóu sù shì zhī。
岕茶云入筥,渚稻雪分匙。jiè chá yún rù jǔ,zhǔ dào xuě fēn shi。
软剥迎霜栗,纤供裛露葵。ruǎn bō yíng shuāng lì,xiān gōng yì lù kuí。
鹿寒红玉肪,鲂鲙白银丝。lù hán hóng yù fáng,fáng kuài bái yín sī。
画烛双频换,清尊百不辞。huà zhú shuāng pín huàn,qīng zūn bǎi bù cí。
坐移难辨客,谈胜各相师。zuò yí nán biàn kè,tán shèng gè xiāng shī。
远漏寒声短,疏棂曙影窥。yuǎn lòu hán shēng duǎn,shū líng shǔ yǐng kuī。
凌兢追往事,飞动及新诗。líng jīng zhuī wǎng shì,fēi dòng jí xīn shī。
天欲人才尽,身仍我辈私。tiān yù rén cái jǐn,shēn réng wǒ bèi sī。
总无惭凤德,应不悔蛾眉。zǒng wú cán fèng dé,yīng bù huǐ é méi。
野服安群态,时名舍众疑。yě fú ān qún tài,shí míng shě zhòng yí。
酒徒殊未少,醉尉尔何为。jiǔ tú shū wèi shǎo,zuì wèi ěr hé wèi。
老厌乾坤束,归凭日月欺。lǎo yàn qián kūn shù,guī píng rì yuè qī。
浮云轻剑玦,返路有埙篪。fú yún qīng jiàn jué,fǎn lù yǒu xūn chí。
好展求羊径,重为嵇吕期。hǎo zhǎn qiú yáng jìng,zhòng wèi jī lǚ qī。
此生唯斗健,得句莫伤离。cǐ shēng wéi dòu jiàn,dé jù mò shāng lí。
长揖苕溪畔,茫茫信所之。zhǎng yī sháo xī pàn,máng máng xìn suǒ zhī。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

杨都督将解镇赋二绝迎之

王世贞

马伏波书谁不惜,杜征南传世何知。mǎ fú bō shū shuí bù xī,dù zhēng nán chuán shì hé zhī。
自从身扫鲸鲵后,湖海春风遍酒旗。zì cóng shēn sǎo jīng ní hòu,hú hǎi chūn fēng biàn jiǔ qí。

杨都督将解镇赋二绝迎之

王世贞

忽雷驳散紫花文,明月弓韬青海云。hū léi bó sàn zǐ huā wén,míng yuè gōng tāo qīng hǎi yún。
莫向灞陵愁醉尉,何人不道李将军。mò xiàng bà líng chóu zuì wèi,hé rén bù dào lǐ jiāng jūn。

题王子裕佥宪诗画册后

王世贞

江东再见王摩诘,宝界山头即辋川。jiāng dōng zài jiàn wáng mó jí,bǎo jiè shān tóu jí wǎng chuān。
一自丹青句题后,白云秋色重苍然。yī zì dān qīng jù tí hòu,bái yún qiū sè zhòng cāng rán。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

罢翻遗刻上乌丝,且卷湘帘看奕棋。bà fān yí kè shàng wū sī,qiě juǎn xiāng lián kàn yì qí。
犹觉闲身多此事,石床眠受午风吹。yóu jué xián shēn duō cǐ shì,shí chuáng mián shòu wǔ fēng chuī。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

数卷残编了不亲,科头闲作水边身。shù juǎn cán biān le bù qīn,kē tóu xián zuò shuǐ biān shēn。
怪来终日无烦暑,应趁人间得意人。guài lái zhōng rì wú fán shǔ,yīng chèn rén jiān dé yì rén。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

晓风微剪绿阴稠,剥啄柴门懒应酬。xiǎo fēng wēi jiǎn lǜ yīn chóu,bō zhuó chái mén lǎn yīng chóu。
卿自衣冠用卿法,野人经月不梳头。qīng zì yī guān yòng qīng fǎ,yě rén jīng yuè bù shū tóu。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

风尘十载倦归田,始向山僧学坐禅。fēng chén shí zài juàn guī tián,shǐ xiàng shān sēng xué zuò chán。
此日和禅都不管,醒时呼酒醉时眠。cǐ rì hé chán dōu bù guǎn,xǐng shí hū jiǔ zuì shí mián。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

臛凫蒸饼瓮头春,且喜农家事事真。huò fú zhēng bǐng wèng tóu chūn,qiě xǐ nóng jiā shì shì zhēn。
论雨论晴天欲暝,柳梢初破月华新。lùn yǔ lùn qíng tiān yù míng,liǔ shāo chū pò yuè huá xīn。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

断绝人间千万缘,尚留篇什伴残年。duàn jué rén jiān qiān wàn yuán,shàng liú piān shén bàn cán nián。
欲知诗思今来懒,祇乞成都减样笺。yù zhī shī sī jīn lái lǎn,qí qǐ chéng dōu jiǎn yàng jiān。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

草屩捞虾寄此生,早潮初退晚潮平。cǎo juē lāo xiā jì cǐ shēng,zǎo cháo chū tuì wǎn cháo píng。
真成一梦真成觉,不博区区世上名。zhēn chéng yī mèng zhēn chéng jué,bù bó qū qū shì shàng míng。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

落拓隗俄醉后真,子嵩应的是前身。luò tuò kuí é zuì hòu zhēn,zi sōng yīng de shì qián shēn。
自缘耽酒慵开卷,翻道庄生不异人。zì yuán dān jiǔ yōng kāi juǎn,fān dào zhuāng shēng bù yì rén。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

日脚初低树色高,晚凉微动鬓萧骚。rì jiǎo chū dī shù sè gāo,wǎn liáng wēi dòng bìn xiāo sāo。
乌头作风白头雨,处处欢声停桔槔。wū tóu zuò fēng bái tóu yǔ,chù chù huān shēng tíng jú gāo。

夏日村居杂兴十绝

王世贞

池上疏星浴曙波,偶听蛩响在青萝。chí shàng shū xīng yù shǔ bō,ǒu tīng qióng xiǎng zài qīng luó。
亦知残暑将为客,其柰秋风感慨多。yì zhī cán shǔ jiāng wèi kè,qí nài qiū fēng gǎn kǎi duō。

嘲梁伯龙

王世贞

吴阊白面冶游儿,争唱梁郎雪艳词。wú chāng bái miàn yě yóu ér,zhēng chàng liáng láng xuě yàn cí。
七尺昂藏心未保,异时翻欲傍要离。qī chǐ áng cáng xīn wèi bǎo,yì shí fān yù bàng yào lí。

病后承伴松虚白二上人以法语见示辄成三绝奉报

王世贞

病起空庭秋色新,翛然一榻净无尘。bìng qǐ kōng tíng qiū sè xīn,xiāo rán yī tà jìng wú chén。
欲知不二门中语,应有朝来问疾人。yù zhī bù èr mén zhōng yǔ,yīng yǒu cháo lái wèn jí rén。