古诗词

答赠戚都督二十韵

王世贞

十年缠杀气,闽海欲沈沦。shí nián chán shā qì,mǐn hǎi yù shěn lún。
自展风云略,因窥天地仁。zì zhǎn fēng yún lüè,yīn kuī tiān dì rén。
一餐思报主,百战肯谋身。yī cān sī bào zhǔ,bǎi zhàn kěn móu shēn。
宝剑酬心热,钱刀结侠贫。bǎo jiàn chóu xīn rè,qián dāo jié xiá pín。
捣批期尽敌,跳荡不无神。dǎo pī qī jǐn dí,tiào dàng bù wú shén。
纩挟单言转,醪投万念均。kuàng xié dān yán zhuǎn,láo tóu wàn niàn jūn。
昆阳愁虎豹,充国让麒麟。kūn yáng chóu hǔ bào,chōng guó ràng qí lín。
梦协非熊久,恩看锡马频。mèng xié fēi xióng jiǔ,ēn kàn xī mǎ pín。
重茅颁节钺,双绶绾金银。zhòng máo bān jié yuè,shuāng shòu wǎn jīn yín。
日月宽南顾,星河捧北辰。rì yuè kuān nán gù,xīng hé pěng běi chén。
耳闻铃阁暇,手写道经新。ěr wén líng gé xiá,shǒu xiě dào jīng xīn。
馀力开文苑,孤怀寄酒人。yú lì kāi wén yuàn,gū huái jì jiǔ rén。
忽来鸿雁色,乍与薜萝春。hū lái hóng yàn sè,zhà yǔ bì luó chūn。
缟纻乡仍贵,琼瑶报未真。gǎo zhù xiāng réng guì,qióng yáo bào wèi zhēn。
病馀疑管鲍,意外得雷陈。bìng yú yí guǎn bào,yì wài dé léi chén。
己铩抟猋翼,谁沾涸辙鳞。jǐ shā tuán biāo yì,shuí zhān hé zhé lín。
千秋空在掌,五岳自为邻。qiān qiū kōng zài zhǎng,wǔ yuè zì wèi lín。
筐篚惭宗测,壶歌忆祭遵。kuāng fěi cán zōng cè,hú gē yì jì zūn。
几时青雀舫,相对白纶巾。jǐ shí qīng què fǎng,xiāng duì bái lún jīn。
颇诧为渔旧,桃花好问津。pǒ chà wèi yú jiù,táo huā hǎo wèn jīn。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

过亡妾殡所有感

王世贞

衫罗襚彩纵横叠,胡粉胭脂满鉴装。shān luó suì cǎi zòng héng dié,hú fěn yān zhī mǎn jiàn zhuāng。
处处精神新分例,不曾听唤第三房。chù chù jīng shén xīn fēn lì,bù céng tīng huàn dì sān fáng。

过亡妾殡所有感

王世贞

一尊浇罢自支颐,是妾须歌薄命辞。yī zūn jiāo bà zì zhī yí,shì qiè xū gē báo mìng cí。
今日使君收涕后,药垆禅榻暂相随。jīn rì shǐ jūn shōu tì hòu,yào lú chán tà zàn xiāng suí。

偶题

王世贞

许由能乞万乘身,归卧箕山天地新。xǔ yóu néng qǐ wàn chéng shēn,guī wò jī shān tiān dì xīn。
过宿翻为窃屦客,饮流仍遇弃瓢人。guò sù fān wèi qiè jù kè,yǐn liú réng yù qì piáo rén。

闻南中流言有感

王世贞

朝成嫫母昨夷光,未必蛾眉一夜霜。cháo chéng mó mǔ zuó yí guāng,wèi bì é méi yī yè shuāng。
何似村中浣纱去,任他明月照空房。hé shì cūn zhōng huàn shā qù,rèn tā míng yuè zhào kōng fáng。

闻南中流言有感

王世贞

累身元只是虚名,损尽虚名事事轻。lèi shēn yuán zhǐ shì xū míng,sǔn jǐn xū míng shì shì qīng。
折莫酒垆禅榻伴,也能驱遣过残生。zhé mò jiǔ lú chán tà bàn,yě néng qū qiǎn guò cán shēng。

闻南中流言有感

王世贞

偶然文字落尘寰,耐可争名眼睫间。ǒu rán wén zì luò chén huán,nài kě zhēng míng yǎn jié jiān。
侧理细书三万纸,自封云检施名山。cè lǐ xì shū sān wàn zhǐ,zì fēng yún jiǎn shī míng shān。

闻南中流言有感

王世贞

裁呼小草便无闻,只为惭他誓墓文。cái hū xiǎo cǎo biàn wú wén,zhǐ wèi cán tā shì mù wén。
若道长安车马色,春风吹作五陵云。ruò dào zhǎng ān chē mǎ sè,chūn fēng chuī zuò wǔ líng yún。

瞻美有子两月而夭走慰二绝

王世贞

一枝兰折委春烟,听说何人不解怜。yī zhī lán zhé wěi chūn yān,tīng shuō hé rén bù jiě lián。
掌上明珠看似月,君家只得两回圆。zhǎng shàng míng zhū kàn shì yuè,jūn jiā zhǐ dé liǎng huí yuán。

瞻美有子两月而夭走慰二绝

王世贞

莫言夷甫太钟情,情到东门强自轻。mò yán yí fǔ tài zhōng qíng,qíng dào dōng mén qiáng zì qīng。
留得蓝田种时法,不愁无地出兼城。liú dé lán tián zhǒng shí fǎ,bù chóu wú dì chū jiān chéng。

题钱叔宝临大姚村图

王世贞

王孙自是真龙种,画笔居然掩虎儿。wáng sūn zì shì zhēn lóng zhǒng,huà bǐ jū rán yǎn hǔ ér。
何必大姚村下问,米家山色见应知。hé bì dà yáo cūn xià wèn,mǐ jiā shān sè jiàn yīng zhī。

题画四首

王世贞

千条杨柳弄如烟,漠漠轻阴好系船。qiān tiáo yáng liǔ nòng rú yān,mò mò qīng yīn hǎo xì chuán。
行到酒家须少住,莫教孤负杖头钱。xíng dào jiǔ jiā xū shǎo zhù,mò jiào gū fù zhàng tóu qián。

题画四首

王世贞

秋老苍山俱是骨,枫丹独树有馀姿。qiū lǎo cāng shān jù shì gǔ,fēng dān dú shù yǒu yú zī。
屋头飞瀑挂不断,兴在忘言拄颊时。wū tóu fēi pù guà bù duàn,xīng zài wàng yán zhǔ jiá shí。

题画四首

王世贞

千崖落木自苍苍,驴背看山了不忙。qiān yá luò mù zì cāng cāng,lǘ bèi kàn shān le bù máng。
欲觅九秋无限色,从君叩取小奚囊。yù mì jiǔ qiū wú xiàn sè,cóng jūn kòu qǔ xiǎo xī náng。

题画四首

王世贞

青山绿树杳难分,忽断中间是白云。qīng shān lǜ shù yǎo nán fēn,hū duàn zhōng jiān shì bái yún。
欲买一椽深处住,不教名姓向人闻。yù mǎi yī chuán shēn chù zhù,bù jiào míng xìng xiàng rén wén。

冯子潜将有庐山武夷之游索一绝句为赠

王世贞

匡庐五老五白龙,武夷九曲九芙蓉。kuāng lú wǔ lǎo wǔ bái lóng,wǔ yí jiǔ qū jiǔ fú róng。
高秋赠尔青鞋去,踏破寒云千万重。gāo qiū zèng ěr qīng xié qù,tà pò hán yún qiān wàn zhòng。