古诗词

哭李于鳞一百二十韵

王世贞

历下无真气,词林失大贤。lì xià wú zhēn qì,cí lín shī dà xián。
那能诅岱岳,谁与问高天。nà néng zǔ dài yuè,shuí yǔ wèn gāo tiān。
才去垂三斗,悲来遍八埏。cái qù chuí sān dòu,bēi lái biàn bā shān。
人应疑顿挫,帝或悔陶甄。rén yīng yí dùn cuò,dì huò huǐ táo zhēn。
念尔千夫俊,生操万古权。niàn ěr qiān fū jùn,shēng cāo wàn gǔ quán。
仁禽产丹穴,仙骥秣青田。rén qín chǎn dān xué,xiān jì mò qīng tián。
妙取星弧发,清惊月胁穿。miào qǔ xīng hú fā,qīng jīng yuè xié chuān。
钩深百丈饵,抟捷九秋鹯。gōu shēn bǎi zhàng ěr,tuán jié jiǔ qiū zhān。
文许先秦上,诗卑正始还。wén xǔ xiān qín shàng,shī bēi zhèng shǐ hái。
五言珠错落,一字玉规圆。wǔ yán zhū cuò luò,yī zì yù guī yuán。
思逸龙云表,神超象帝先。sī yì lóng yún biǎo,shén chāo xiàng dì xiān。
殷盘高诘曲,周雅美便嬛。yīn pán gāo jí qū,zhōu yǎ měi biàn huán。
独表齐风大,俱疑汲冢前。dú biǎo qí fēng dà,jù yí jí zhǒng qián。
峥嵘露头角,摆脱谢蹄筌。zhēng róng lù tóu jiǎo,bǎi tuō xiè tí quán。
海阔珊瑚老,云深石髓坚。hǎi kuò shān hú lǎo,yún shēn shí suǐ jiān。
锦裁还蜀郡,璧就必于阗。jǐn cái hái shǔ jùn,bì jiù bì yú tián。
绕笔江生蕊,芬裾屈氏荃。rào bǐ jiāng shēng ruǐ,fēn jū qū shì quán。
乍窥饶骇异,精识解钻研。zhà kuī ráo hài yì,jīng shí jiě zuān yán。
有眼看从白,为郎意尚玄。yǒu yǎn kàn cóng bái,wèi láng yì shàng xuán。
志长轻濩落,才大得屯邅。zhì zhǎng qīng huò luò,cái dà dé tún zhān。
不欲过千石,凭他满百愆。bù yù guò qiān shí,píng tā mǎn bǎi qiān。
傲时夸襆被,贫肯较偷毡。ào shí kuā fú bèi,pín kěn jiào tōu zhān。
纵倒中郎屣,能辞太尉笺。zòng dào zhōng láng xǐ,néng cí tài wèi jiān。
交游尽绯紫,岁月耗丹铅。jiāo yóu jǐn fēi zǐ,suì yuè hào dān qiān。
路鬼揶揄去,腰符累若悬。lù guǐ yé yú qù,yāo fú lèi ruò xuán。
扶风京尹亚,襄国辅城专。fú fēng jīng yǐn yà,xiāng guó fǔ chéng zhuān。
推案奸争吐,操斤剧自剸。tuī àn jiān zhēng tǔ,cāo jīn jù zì tuán。
买牛因解剑,饮马亦留钱。mǎi niú yīn jiě jiàn,yǐn mǎ yì liú qián。
治理闻丞相,徵书下颍川。zhì lǐ wén chéng xiāng,zhēng shū xià yǐng chuān。
手堪为木铎,腹晓别杯棬。shǒu kān wèi mù duó,fù xiǎo bié bēi quān。
汉殿劳将作,秦山募梓楩。hàn diàn láo jiāng zuò,qín shān mù zǐ pián。
法冠巍揭宿,藻镜迥临边。fǎ guān wēi jiē sù,zǎo jìng jiǒng lín biān。
衿傍函关拥,帷从太室褰。jīn bàng hán guān yōng,wéi cóng tài shì qiān。
骊瓜真结实,华井独搴莲。lí guā zhēn jié shí,huá jǐng dú qiān lián。
宛骏收垂毕,冥鸿兴杳然。wǎn jùn shōu chuí bì,míng hóng xīng yǎo rán。
叱回邛坂驭,归作剡溪船。chì huí qióng bǎn yù,guī zuò shàn xī chuán。
避客同干木,逃封似鲁连。bì kè tóng gàn mù,táo fēng shì lǔ lián。
荜门宽偃蹇,蓬鬓诎周旋。bì mén kuān yǎn jiǎn,péng bìn qū zhōu xuán。
自抚高山操,人收白雪篇。zì fǔ gāo shān cāo,rén shōu bái xuě piān。
披云凌巀嵲,乘月弄潺湲。pī yún líng jié niè,chéng yuè nòng chán yuán。
雷泽深堪钓,欢阴近可佃。léi zé shēn kān diào,huān yīn jìn kě diàn。
居疑潜洞穴,出竞指神仙。jū yí qián dòng xué,chū jìng zhǐ shén xiān。
芝术锄端有,芙蓉木末搴。zhī shù chú duān yǒu,fú róng mù mò qiān。
探真采离坎,观道得坤乾。tàn zhēn cǎi lí kǎn,guān dào dé kūn qián。
悬圃壶开境,昆仑雪满巅。xuán pǔ hú kāi jìng,kūn lún xuě mǎn diān。
纵饶家累迫,断不世途牵。zòng ráo jiā lèi pò,duàn bù shì tú qiān。
过客宁歌凤,门生乃献鳣。guò kè níng gē fèng,mén shēng nǎi xiàn zhān。
中兴逢鼎革,圣主下旌旃。zhōng xīng féng dǐng gé,shèng zhǔ xià jīng zhān。
省鸐初欣入,台乌再贺迁。shěng dí chū xīn rù,tái wū zài hè qiān。
锦开梁左席,花覆越来舷。jǐn kāi liáng zuǒ xí,huā fù yuè lái xián。
喣沫沾江表,澄清划涧瀍。xǔ mò zhān jiāng biǎo,chéng qīng huà jiàn chán。
九苞腾见瑞,万蚁率归膻。jiǔ bāo téng jiàn ruì,wàn yǐ lǜ guī shān。
暴斧犹拈手,潘舆未息肩。bào fǔ yóu niān shǒu,pān yú wèi xī jiān。
冰霜挫慈鸟,天地幻啼鹃。bīng shuāng cuò cí niǎo,tiān dì huàn tí juān。
发短窥吴练,肠回断郢弦。fā duǎn kuī wú liàn,cháng huí duàn yǐng xián。
坏梁通寤寐,辟谷误真诠。huài liáng tōng wù mèi,pì gǔ wù zhēn quán。
始作步兵恸,长耽北海眠。shǐ zuò bù bīng tòng,zhǎng dān běi hǎi mián。
春秋麟获日,庚子鵩来年。chūn qiū lín huò rì,gēng zi fú lái nián。
营魄三尸妒,膏肓二竖跧。yíng pò sān shī dù,gāo huāng èr shù quán。
本因支骨毁,翻讶捧心妍。běn yīn zhī gǔ huǐ,fān yà pěng xīn yán。
玉树埋将迫,金茎病不痊。yù shù mái jiāng pò,jīn jīng bìng bù quán。
慰书烦孝绪,却药少医扁。wèi shū fán xiào xù,què yào shǎo yī biǎn。
抚旧人人恋,伤心事事捐。fǔ jiù rén rén liàn,shāng xīn shì shì juān。
魂辞宋玉去,稿托所忠传。hún cí sòng yù qù,gǎo tuō suǒ zhōng chuán。
伏枥驹差壮,歌盆鹄早瞑。fú lì jū chà zhuàng,gē pén gǔ zǎo míng。
夜台依圣善,秋閤锁婵娟。yè tái yī shèng shàn,qiū gé suǒ chán juān。
不及分香履,犹闻坠宝钿。bù jí fēn xiāng lǚ,yóu wén zhuì bǎo diàn。
有情推入梦,无累割归缘。yǒu qíng tuī rù mèng,wú lèi gē guī yuán。
日月长何补,风云快自便。rì yuè zhǎng hé bǔ,fēng yún kuài zì biàn。
朗融归■霮,混沌脱雕镌。lǎng róng guī dàn,hùn dùn tuō diāo juān。
佩惜干将化,棺堪麈尾填。pèi xī gàn jiāng huà,guān kān zhǔ wěi tián。
苍皇鲍山色,冷落㟙湖烟。cāng huáng bào shān sè,lěng luò zé hú yān。
马鬣封犹壮,鱼灯闇讵㸐。mǎ liè fēng yóu zhuàng,yú dēng àn jù rán。
累累坟四五,矗矗剑三千。lèi lèi fén sì wǔ,chù chù jiàn sān qiān。
宰木俄围拱,佳城易郁芊。zǎi mù é wéi gǒng,jiā chéng yì yù qiān。
埋光腾斗柄,含气吐蜿蜒。mái guāng téng dòu bǐng,hán qì tǔ wān yán。
本自成夸父,犹疑侣偓佺。běn zì chéng kuā fù,yóu yí lǚ wò quán。
讣霾秋照黯,妖孛岁星躔。fù mái qiū zhào àn,yāo bèi suì xīng chán。
直是魑将魅,宁分蚁与鸢。zhí shì chī jiāng mèi,níng fēn yǐ yǔ yuān。
旧游俱短气,何事不堪怜。jiù yóu jù duǎn qì,hé shì bù kān lián。
思入张衡苦,悲将吴质缠。sī rù zhāng héng kǔ,bēi jiāng wú zhì chán。
殷侯呼咄咄,许掾涕涟涟。yīn hóu hū duō duō,xǔ yuàn tì lián lián。
七子孤徐干,生平一仲宣。qī zi gū xú gàn,shēng píng yī zhòng xuān。
衷肠须绕晋,烈魄肯投滇。zhōng cháng xū rào jìn,liè pò kěn tóu diān。
忽报惊难定,徐徵或有焉。hū bào jīng nán dìng,xú zhēng huò yǒu yān。
听来杯酒堕,语罢带围朘。tīng lái bēi jiǔ duò,yǔ bà dài wéi zuī。
恍忽时谵语,怦营晓索篿。huǎng hū shí zhān yǔ,pēng yíng xiǎo suǒ tuán。
那知寸草折,翻断百愁煎。nà zhī cùn cǎo zhé,fān duàn bǎi chóu jiān。
踪迹堪惊虎,幽忧更怯弦。zōng jì kān jīng hǔ,yōu yōu gèng qiè xián。
羸躯困薖轴,跛足类拘挛。léi qū kùn kē zhóu,bǒ zú lèi jū luán。
满掬挥鲛泪,轻裘渍酒绵。mǎn jū huī jiāo lèi,qīng qiú zì jiǔ mián。
暂冯青鸟达,莫怪素车延。zàn féng qīng niǎo dá,mò guài sù chē yán。
欲哭仍枯眼,将歌已塞咽。yù kū réng kū yǎn,jiāng gē yǐ sāi yàn。
悠悠思往岁,娓娓诉重泉。yōu yōu sī wǎng suì,wěi wěi sù zhòng quán。
茅本曾名蕙,夔今反惜蚿。máo běn céng míng huì,kuí jīn fǎn xī xián。
欲知吾变鲁,总为昔游燕。yù zhī wú biàn lǔ,zǒng wèi xī yóu yàn。
删笔推丁廙,忘形到郑虔。shān bǐ tuī dīng yì,wàng xíng dào zhèng qián。
雄虽唳黄鹄,哀不废鸣蝉。xióng suī lì huáng gǔ,āi bù fèi míng chán。
窃喜陪膺乘,犹甘让祖鞭。qiè xǐ péi yīng chéng,yóu gān ràng zǔ biān。
尊分御露美,管夺彩霞鲜。zūn fēn yù lù měi,guǎn duó cǎi xiá xiān。
左癖编三绝,输攻下九渊。zuǒ pǐ biān sān jué,shū gōng xià jiǔ yuān。
纵衡儒后侠,跌宕酒中禅。zòng héng rú hòu xiá,diē dàng jiǔ zhōng chán。
不受尚书命,横翻开府筵。bù shòu shàng shū mìng,héng fān kāi fǔ yán。
中清筹罢漏,赴懒影过砖。zhōng qīng chóu bà lòu,fù lǎn yǐng guò zhuān。
风格留扬扢,波澜借溯沿。fēng gé liú yáng gǔ,bō lán jiè sù yán。
商空争矫健,大卤放腾骞。shāng kōng zhēng jiǎo jiàn,dà lǔ fàng téng qiān。
身任呼痴物,官初并冗员。shēn rèn hū chī wù,guān chū bìng rǒng yuán。
迹甘龙蠖近,名忝雁鸿联。jì gān lóng huò jìn,míng tiǎn yàn hóng lián。
慰别勤加饭,分赀与橐饘。wèi bié qín jiā fàn,fēn zī yǔ tuó zhān。
调归形影合,交入肺肝偏。diào guī xíng yǐng hé,jiāo rù fèi gān piān。
霓䍐招难转,羲轮去更遄。ní hǎn zhāo nán zhuǎn,xī lún qù gèng chuán。
代兴愚敢任,后死恨逾绵。dài xīng yú gǎn rèn,hòu sǐ hèn yú mián。
痛欲随兰槁,狂今愧瓦全。tòng yù suí lán gǎo,kuáng jīn kuì wǎ quán。
浮生长寂寂,怒目纵睊睊。fú shēng zhǎng jì jì,nù mù zòng juàn juàn。
百六贻多口,寻常饱老拳。bǎi liù yí duō kǒu,xún cháng bǎo lǎo quán。
吊形添惨澹,无计觅连翩。diào xíng tiān cǎn dàn,wú jì mì lián piān。
牛耳诚贪执,鸡尸敢放颠。niú ěr chéng tān zhí,jī shī gǎn fàng diān。
萧条五子咏,乖隔二鸣编。xiāo tiáo wǔ zi yǒng,guāi gé èr míng biān。
欲勒太丘石,亲题京兆阡。yù lēi tài qiū shí,qīn tí jīng zhào qiān。
词场空满目,谁定笔如椽。cí chǎng kōng mǎn mù,shuí dìng bǐ rú chuán。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

感兴六首

王世贞

峭风俄扫蒻房空,恍忽还疑在梦中。qiào fēng é sǎo ruò fáng kōng,huǎng hū hái yí zài mèng zhōng。
毕竟怨亲何所似,偶然萍水复西东。bì jìng yuàn qīn hé suǒ shì,ǒu rán píng shuǐ fù xī dōng。

感兴六首

王世贞

欲酌仍停鹦鹉螺,酒醒长叹对银河。yù zhuó réng tíng yīng wǔ luó,jiǔ xǐng zhǎng tàn duì yín hé。
傍人总会应难语,但道中年感慨多。bàng rén zǒng huì yīng nán yǔ,dàn dào zhōng nián gǎn kǎi duō。

感兴六首

王世贞

单车柳色太行新,浊酒寒灯供此身。dān chē liǔ sè tài xíng xīn,zhuó jiǔ hán dēng gōng cǐ shēn。
燕赵向来多似玉,懒教人唤负心人。yàn zhào xiàng lái duō shì yù,lǎn jiào rén huàn fù xīn rén。

息阴树傍冠尘俄重拂拭之馀聊用自解

王世贞

欲将烦暑借风宽,更起红尘上鹖冠。yù jiāng fán shǔ jiè fēng kuān,gèng qǐ hóng chén shàng hé guān。
拭罢只堪他日挂,不须留待故人弹。shì bà zhǐ kān tā rì guà,bù xū liú dài gù rén dàn。

渡黄河偶成

王世贞

银作天河玉作堤,河流倒挂与天齐。yín zuò tiān hé yù zuò dī,hé liú dào guà yǔ tiān qí。
可怜抛向昆仑顶,一到人间浊似泥。kě lián pāo xiàng kūn lún dǐng,yī dào rén jiān zhuó shì ní。

初登太行回望有思

王世贞

千山立马送斜晖,平楚苍然色渐微。qiān shān lì mǎ sòng xié huī,píng chǔ cāng rán sè jiàn wēi。
最是东南欲尽处,黏天一点白云飞。zuì shì dōng nán yù jǐn chù,nián tiān yī diǎn bái yún fēi。

由宁郭抵新化镇即事

王世贞

阴沟清泚复湾环,桃李成阴桑柘闲。yīn gōu qīng cǐ fù wān huán,táo lǐ chéng yīn sāng zhè xián。
道是江南好风景,举头如戟太行山。dào shì jiāng nán hǎo fēng jǐng,jǔ tóu rú jǐ tài xíng shān。

由宁郭抵新化镇即事

王世贞

夹溪修竹带青葱,便拟移家住此中。jiā xī xiū zhú dài qīng cōng,biàn nǐ yí jiā zhù cǐ zhōng。
却忆乡园浑未乏,不知何事厌江东。què yì xiāng yuán hún wèi fá,bù zhī hé shì yàn jiāng dōng。

臬署闲居偶成二绝

王世贞

道了放衙无一事,偶然驯鹿过庭除。dào le fàng yá wú yī shì,ǒu rán xùn lù guò tíng chú。
与君多少优闲在,只是长林意未舒。yǔ jūn duō shǎo yōu xián zài,zhǐ shì zhǎng lín yì wèi shū。

臬署闲居偶成二绝

王世贞

晋阳酒清绝可人,午饮酣眠从至申。jìn yáng jiǔ qīng jué kě rén,wǔ yǐn hān mián cóng zhì shēn。
赖得长安信易达,知余懒病定为真。lài dé zhǎng ān xìn yì dá,zhī yú lǎn bìng dìng wèi zhēn。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

一尊萧寺鬓毛新,醉后那论主与宾。yī zūn xiāo sì bìn máo xīn,zuì hòu nà lùn zhǔ yǔ bīn。
我梦未醒君梦觉,可能还唤梦中人。wǒ mèng wèi xǐng jūn mèng jué,kě néng hái huàn mèng zhōng rén。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

参差棠树五湖滨,福在人天慧在身。cān chà táng shù wǔ hú bīn,fú zài rén tiān huì zài shēn。
争似懒夫穷彻骨,西方处处是迷津。zhēng shì lǎn fū qióng chè gǔ,xī fāng chù chù shì mí jīn。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

张君杜口为尊玄,王子纵横岂离禅。zhāng jūn dù kǒu wèi zūn xuán,wáng zi zòng héng qǐ lí chán。
任是法门吾不会,一杯还向炕头眠。rèn shì fǎ mén wú bù huì,yī bēi hái xiàng kàng tóu mián。

过亡妾殡所有感

王世贞

绛罗长护曲阑干,树底春花不睹残。jiàng luó zhǎng hù qū lán gàn,shù dǐ chūn huā bù dǔ cán。
谁道殡宫荒垄畔,白杨吹送四时寒。shuí dào bìn gōng huāng lǒng pàn,bái yáng chuī sòng sì shí hán。

过亡妾殡所有感

王世贞

去辞华屋傍荒丘,儿女呼娘不解求。qù cí huá wū bàng huāng qiū,ér nǚ hū niáng bù jiě qiú。
任使破除情字尽,也应饶泪到心头。rèn shǐ pò chú qíng zì jǐn,yě yīng ráo lèi dào xīn tóu。