古诗词

候台长山弥日信手拨闷遂成十四韵

王世贞

病起孤城罢吏参,不堪车马日骖驔。bìng qǐ gū chéng bà lì cān,bù kān chē mǎ rì cān diàn。
五违燕雪寒沾佩,四见齐杨碧吐簪。wǔ wéi yàn xuě hán zhān pèi,sì jiàn qí yáng bì tǔ zān。
歌就冯驩双短铗,书成殷浩一空函。gē jiù féng huān shuāng duǎn jiá,shū chéng yīn hào yī kōng hán。
亦知刀笔文无害,其那衣冠懒不堪。yì zhī dāo bǐ wén wú hài,qí nà yī guān lǎn bù kān。
公谴纵然饶岁百,人情终是与朝三。gōng qiǎn zòng rán ráo suì bǎi,rén qíng zhōng shì yǔ cháo sān。
名同牛后难争长,路绝羊肠未弛担。míng tóng niú hòu nán zhēng zhǎng,lù jué yáng cháng wèi chí dān。
入梦风尘牵塞北,思归春雨暗江南。rù mèng fēng chén qiān sāi běi,sī guī chūn yǔ àn jiāng nán。
青云处处皆先进,白雪人人了不谈。qīng yún chù chù jiē xiān jìn,bái xuě rén rén le bù tán。
温树祇容温室种,汉薪元拟汉臣甘。wēn shù qí róng wēn shì zhǒng,hàn xīn yuán nǐ hàn chén gān。
驱来鸟雀孤鹯饱,战罢檀槐万蚁酣。qū lái niǎo què gū zhān bǎo,zhàn bà tán huái wàn yǐ hān。
罥壁藤梢骄自得,拒霜松骨短何惭。juàn bì téng shāo jiāo zì dé,jù shuāng sōng gǔ duǎn hé cán。
且将玄白嘲扬子,未许雄雌问李聃。qiě jiāng xuán bái cháo yáng zi,wèi xǔ xióng cí wèn lǐ dān。
自古浮名身并患,于今奇字酒同耽。zì gǔ fú míng shēn bìng huàn,yú jīn qí zì jiǔ tóng dān。
欲知送老藏荣处,西塞山头小筑庵。yù zhī sòng lǎo cáng róng chù,xī sāi shān tóu xiǎo zhù ān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

徐荆州过余兄弟不肯饮而留连金金吾许夕拜所走笔戏之

王世贞

自掷双鱼后,难将五马留。zì zhì shuāng yú hòu,nán jiāng wǔ mǎ liú。
只应金许宅,一榻为南州。zhǐ yīng jīn xǔ zhái,yī tà wèi nán zhōu。

杂咏

王世贞

侬家何处是,舴艋太湖头。nóng jiā hé chù shì,zé měng tài hú tóu。
自识人间路,秋声会起愁。zì shí rén jiān lù,qiū shēng huì qǐ chóu。

杂咏

王世贞

寂寞何人问,韶颜镜里红。jì mò hé rén wèn,sháo yán jìng lǐ hóng。
亦知年未老,无意向东风。yì zhī nián wèi lǎo,wú yì xiàng dōng fēng。

戏为乩仙语

王世贞

昨夜蕊珠宫,冰壶弄秋月。zuó yè ruǐ zhū gōng,bīng hú nòng qiū yuè。
不肯玉床眠,鞭龙醉中发。bù kěn yù chuáng mián,biān lóng zuì zhōng fā。

潍亭逢王子作二绝

王世贞

汝从秣陵来,还向秣陵去。rǔ cóng mò líng lái,hái xiàng mò líng qù。
惆怅不忍离,邻鸡酒中曙。chóu chàng bù rěn lí,lín jī jiǔ zhōng shǔ。

潍亭逢王子作二绝

王世贞

系榜潍亭柳,呼樽且啸歌。xì bǎng wéi tíng liǔ,hū zūn qiě xiào gē。
罢官应不悔,湖海酒船多。bà guān yīng bù huǐ,hú hǎi jiǔ chuán duō。

调张助甫三绝

王世贞

宦薄无劳问,居然张长公。huàn báo wú láo wèn,jū rán zhāng zhǎng gōng。
何如掷手板,一棹五湖东。hé rú zhì shǒu bǎn,yī zhào wǔ hú dōng。

调张助甫三绝

王世贞

何限青山色,当君对案时。hé xiàn qīng shān sè,dāng jūn duì àn shí。
肯同山吏部,长醉习家池。kěn tóng shān lì bù,zhǎng zuì xí jiā chí。

调张助甫三绝

王世贞

迁客真难作,看人眼亦劳。qiān kè zhēn nán zuò,kàn rén yǎn yì láo。
为言名士业,饮酒读离骚。wèi yán míng shì yè,yǐn jiǔ dú lí sāo。

夏日抱疴十二绝句

王世贞

支枕时自言,斯人有斯疾。zhī zhěn shí zì yán,sī rén yǒu sī jí。
老作一蠹鱼,残编送馀日。lǎo zuò yī dù yú,cán biān sòng yú rì。

夏日抱疴十二绝句

王世贞

传闻三峡下,白雪卷青天。chuán wén sān xiá xià,bái xuě juǎn qīng tiān。
借得东邻水,潺湲亦可怜。jiè dé dōng lín shuǐ,chán yuán yì kě lián。

夏日抱疴十二绝句

王世贞

偶然片语出,却拾寰中遗。ǒu rán piàn yǔ chū,què shí huán zhōng yí。
歌罢还自赏,安用他人为。gē bà hái zì shǎng,ān yòng tā rén wèi。

夏日抱疴十二绝句

王世贞

晓梦钟欲残,故人枕边别。xiǎo mèng zhōng yù cán,gù rén zhěn biān bié。
武夷山上云,白雪楼中雪。wǔ yí shān shàng yún,bái xuě lóu zhōng xuě。

夏日抱疴十二绝句

王世贞

虽揽千古书,畏语千古事。suī lǎn qiān gǔ shū,wèi yǔ qiān gǔ shì。
白日稍向西,一事一垂泪。bái rì shāo xiàng xī,yī shì yī chuí lèi。

夏日抱疴十二绝句

王世贞

病在何妨暑,科头镇日眠。bìng zài hé fáng shǔ,kē tóu zhèn rì mián。
莫言疏笔砚,不索卖文钱。mò yán shū bǐ yàn,bù suǒ mài wén qián。