古诗词

候台长山弥日信手拨闷遂成十四韵

王世贞

病起孤城罢吏参,不堪车马日骖驔。bìng qǐ gū chéng bà lì cān,bù kān chē mǎ rì cān diàn。
五违燕雪寒沾佩,四见齐杨碧吐簪。wǔ wéi yàn xuě hán zhān pèi,sì jiàn qí yáng bì tǔ zān。
歌就冯驩双短铗,书成殷浩一空函。gē jiù féng huān shuāng duǎn jiá,shū chéng yīn hào yī kōng hán。
亦知刀笔文无害,其那衣冠懒不堪。yì zhī dāo bǐ wén wú hài,qí nà yī guān lǎn bù kān。
公谴纵然饶岁百,人情终是与朝三。gōng qiǎn zòng rán ráo suì bǎi,rén qíng zhōng shì yǔ cháo sān。
名同牛后难争长,路绝羊肠未弛担。míng tóng niú hòu nán zhēng zhǎng,lù jué yáng cháng wèi chí dān。
入梦风尘牵塞北,思归春雨暗江南。rù mèng fēng chén qiān sāi běi,sī guī chūn yǔ àn jiāng nán。
青云处处皆先进,白雪人人了不谈。qīng yún chù chù jiē xiān jìn,bái xuě rén rén le bù tán。
温树祇容温室种,汉薪元拟汉臣甘。wēn shù qí róng wēn shì zhǒng,hàn xīn yuán nǐ hàn chén gān。
驱来鸟雀孤鹯饱,战罢檀槐万蚁酣。qū lái niǎo què gū zhān bǎo,zhàn bà tán huái wàn yǐ hān。
罥壁藤梢骄自得,拒霜松骨短何惭。juàn bì téng shāo jiāo zì dé,jù shuāng sōng gǔ duǎn hé cán。
且将玄白嘲扬子,未许雄雌问李聃。qiě jiāng xuán bái cháo yáng zi,wèi xǔ xióng cí wèn lǐ dān。
自古浮名身并患,于今奇字酒同耽。zì gǔ fú míng shēn bìng huàn,yú jīn qí zì jiǔ tóng dān。
欲知送老藏荣处,西塞山头小筑庵。yù zhī sòng lǎo cáng róng chù,xī sāi shān tóu xiǎo zhù ān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

为胡元瑞题绿萝馆二十咏石屏

王世贞

玉臂展清辉,轻纹熨柔翠。yù bì zhǎn qīng huī,qīng wén yùn róu cuì。
不道香汗流,道是湘君泪。bù dào xiāng hàn liú,dào shì xiāng jūn lèi。

为胡元瑞题绿萝馆二十咏石屏

王世贞

胡郎坐胡床,却发庾公兴。hú láng zuò hú chuáng,què fā yǔ gōng xīng。
冉冉南楼月,徐徐破残暝。rǎn rǎn nán lóu yuè,xú xú pò cán míng。

为胡元瑞题绿萝馆二十咏石屏

王世贞

枕此支机石,欲挹天浆冷。zhěn cǐ zhī jī shí,yù yì tiān jiāng lěng。
无奈泥丸翁,时时唤令醒。wú nài ní wán wēng,shí shí huàn lìng xǐng。

十一月弇园红梅盛开偶成

王世贞

仲冬垄梅发,繁英簇红霰。zhòng dōng lǒng méi fā,fán yīng cù hóng xiàn。
过意百花魁,翻疑百花殿。guò yì bǎi huā kuí,fān yí bǎi huā diàn。

十一月弇园红梅盛开偶成

王世贞

大小两黄鹂,公然吃花住。dà xiǎo liǎng huáng lí,gōng rán chī huā zhù。
顷刻布同云,迷却来时路。qǐng kè bù tóng yún,mí què lái shí lù。

贻拱辰兄诗之来岁为辛巳秋有传举丈夫子者再得四绝句

王世贞

念无凌风翮,啖汝洗儿果。niàn wú líng fēng hé,dàn rǔ xǐ ér guǒ。
莫笑侬无功,一字珠一颗。mò xiào nóng wú gōng,yī zì zhū yī kē。

贻拱辰兄诗之来岁为辛巳秋有传举丈夫子者再得四绝句

王世贞

去家不百里,幽兰生郑谷。qù jiā bù bǎi lǐ,yōu lán shēng zhèng gǔ。
即看入梦后,荣庭尽芳玉。jí kàn rù mèng hòu,róng tíng jǐn fāng yù。

贻拱辰兄诗之来岁为辛巳秋有传举丈夫子者再得四绝句

王世贞

抱儿谒先公,了此宗祧寄。bào ér yè xiān gōng,le cǐ zōng tiāo jì。
赢得七尺躯,别创千秋事。yíng dé qī chǐ qū,bié chuàng qiān qiū shì。

贻拱辰兄诗之来岁为辛巳秋有传举丈夫子者再得四绝句

王世贞

人言此石丈,磊块无润色。rén yán cǐ shí zhàng,lěi kuài wú rùn sè。
我见重再拜,中孕连城璧。wǒ jiàn zhòng zài bài,zhōng yùn lián chéng bì。

赠松隐上人

王世贞

为爱松隐名,去觅松隐迹。wèi ài sōng yǐn míng,qù mì sōng yǐn jì。
只在此松间,觌面不相识。zhǐ zài cǐ sōng jiān,dí miàn bù xiāng shí。

赠松隐上人

王世贞

偶步九里松,忽闻清呗响。ǒu bù jiǔ lǐ sōng,hū wén qīng bei xiǎng。
不见讽经人,声逗青松上。bù jiàn fěng jīng rén,shēng dòu qīng sōng shàng。

赠张五鹿三绝句

王世贞

屠生似北海,睥睨一世士。tú shēng shì běi hǎi,pì nì yī shì shì。
自过康成门,手标通德里。zì guò kāng chéng mén,shǒu biāo tōng dé lǐ。

赠张五鹿三绝句

王世贞

授经何循循,标行乃岳岳。shòu jīng hé xún xún,biāo xíng nǎi yuè yuè。
虽践五鹿称,畴忍折其角。suī jiàn wǔ lù chēng,chóu rěn zhé qí jiǎo。

赠张五鹿三绝句

王世贞

若个是何汤,老作受经生。ruò gè shì hé tāng,lǎo zuò shòu jīng shēng。
一当天子问,推毂桓春卿。yī dāng tiān zi wèn,tuī gǔ huán chūn qīng。

和肖甫司马题旸德大参东园五言绝句十首最景园

王世贞

归仗日月余,细割湖山胜。guī zhàng rì yuè yú,xì gē hú shān shèng。
未论帝释园,人间许谁并。wèi lùn dì shì yuán,rén jiān xǔ shuí bìng。