古诗词

候台长山弥日信手拨闷遂成十四韵

王世贞

病起孤城罢吏参,不堪车马日骖驔。bìng qǐ gū chéng bà lì cān,bù kān chē mǎ rì cān diàn。
五违燕雪寒沾佩,四见齐杨碧吐簪。wǔ wéi yàn xuě hán zhān pèi,sì jiàn qí yáng bì tǔ zān。
歌就冯驩双短铗,书成殷浩一空函。gē jiù féng huān shuāng duǎn jiá,shū chéng yīn hào yī kōng hán。
亦知刀笔文无害,其那衣冠懒不堪。yì zhī dāo bǐ wén wú hài,qí nà yī guān lǎn bù kān。
公谴纵然饶岁百,人情终是与朝三。gōng qiǎn zòng rán ráo suì bǎi,rén qíng zhōng shì yǔ cháo sān。
名同牛后难争长,路绝羊肠未弛担。míng tóng niú hòu nán zhēng zhǎng,lù jué yáng cháng wèi chí dān。
入梦风尘牵塞北,思归春雨暗江南。rù mèng fēng chén qiān sāi běi,sī guī chūn yǔ àn jiāng nán。
青云处处皆先进,白雪人人了不谈。qīng yún chù chù jiē xiān jìn,bái xuě rén rén le bù tán。
温树祇容温室种,汉薪元拟汉臣甘。wēn shù qí róng wēn shì zhǒng,hàn xīn yuán nǐ hàn chén gān。
驱来鸟雀孤鹯饱,战罢檀槐万蚁酣。qū lái niǎo què gū zhān bǎo,zhàn bà tán huái wàn yǐ hān。
罥壁藤梢骄自得,拒霜松骨短何惭。juàn bì téng shāo jiāo zì dé,jù shuāng sōng gǔ duǎn hé cán。
且将玄白嘲扬子,未许雄雌问李聃。qiě jiāng xuán bái cháo yáng zi,wèi xǔ xióng cí wèn lǐ dān。
自古浮名身并患,于今奇字酒同耽。zì gǔ fú míng shēn bìng huàn,yú jīn qí zì jiǔ tóng dān。
欲知送老藏荣处,西塞山头小筑庵。yù zhī sòng lǎo cáng róng chù,xī sāi shān tóu xiǎo zhù ān。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

舞蝶双萦小玉团,殿他春事耐他残。wǔ dié shuāng yíng xiǎo yù tuán,diàn tā chūn shì nài tā cán。
道人香色元无住,偶尔闻呼绿牡丹。dào rén xiāng sè yuán wú zhù,ǒu ěr wén hū lǜ mǔ dān。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

三月行尽春光微,欲觅飞花无可飞。sān yuè xíng jǐn chūn guāng wēi,yù mì fēi huā wú kě fēi。
高下川原诸草树,也能将绿染人衣。gāo xià chuān yuán zhū cǎo shù,yě néng jiāng lǜ rǎn rén yī。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

野菜经春百味新,长镵一柄便周身。yě cài jīng chūn bǎi wèi xīn,zhǎng chán yī bǐng biàn zhōu shēn。
首阳薇蕨元何限,始解夷齐未尽贫。shǒu yáng wēi jué yuán hé xiàn,shǐ jiě yí qí wèi jǐn pín。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

一丛新竹迸龙鳞,微雨仍惊玉菌新。yī cóng xīn zhú bèng lóng lín,wēi yǔ réng jīng yù jūn xīn。
乞得维摩香积饭,午斋先供两闲人。qǐ dé wéi mó xiāng jī fàn,wǔ zhāi xiān gōng liǎng xián rén。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

五月五日坐东篱,忽有黄花抽数枝。wǔ yuè wǔ rì zuò dōng lí,hū yǒu huáng huā chōu shù zhī。
呼杯恐失醒累意,不饮生教醉令嗤。hū bēi kǒng shī xǐng lèi yì,bù yǐn shēng jiào zuì lìng chī。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

昙阳庵东积水多,僧来商略种新荷。tán yáng ān dōng jī shuǐ duō,sēng lái shāng lüè zhǒng xīn hé。
鸡头菱角亦堪可,奈此一碧玻璃何。jī tóu líng jiǎo yì kān kě,nài cǐ yī bì bō lí hé。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

六月十八阳侯狂,老树草偃蛙窥床。liù yuè shí bā yáng hóu kuáng,lǎo shù cǎo yǎn wā kuī chuáng。
老夫拥被卧三夕,竟有红日翔扶桑。lǎo fū yōng bèi wò sān xī,jìng yǒu hóng rì xiáng fú sāng。

元驭学士于新观种花挑野菜前后戏呈得十二首

王世贞

瀼瀼湛露柏间垂,色胜醍醐味胜饴。ráng ráng zhàn lù bǎi jiān chuí,sè shèng tí hú wèi shèng yí。
见说华池元自有,可烦天上借璚枝。jiàn shuō huá chí yuán zì yǒu,kě fán tiān shàng jiè qióng zhī。

为僧题云林卷

王世贞

晓树苍苍径未分,数声清梵隔林闻。xiǎo shù cāng cāng jìng wèi fēn,shù shēng qīng fàn gé lín wén。
莫欺垆底旃檀烬,也解蒸为宝焰云。mò qī lú dǐ zhān tán jìn,yě jiě zhēng wèi bǎo yàn yún。

为章仲玉题保竹卷

王世贞

龙钟数挺不辞残,把送奚囊耐岁寒。lóng zhōng shù tǐng bù cí cán,bǎ sòng xī náng nài suì hán。
绝胜洛阳西邸内,劳人日日报平安。jué shèng luò yáng xī dǐ nèi,láo rén rì rì bào píng ān。

题画

王世贞

古树精篮杳霭间,轻帆吹过碧湾环。gǔ shù jīng lán yǎo ǎi jiān,qīng fān chuī guò bì wān huán。
道人双屐何曾系,犹自贪看画里山。dào rén shuāng jī hé céng xì,yóu zì tān kàn huà lǐ shān。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

劳君五岳起双眉,老病无能学羼提。láo jūn wǔ yuè qǐ shuāng méi,lǎo bìng wú néng xué chàn tí。
只是怜他善星辈,恶风吹送下泥犁。zhǐ shì lián tā shàn xīng bèi,è fēng chuī sòng xià ní lí。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

金华洞洞有仙官,叱石为羊也不难。jīn huá dòng dòng yǒu xiān guān,chì shí wèi yáng yě bù nán。
总为汉家罗网急,双凫莫遣问长安。zǒng wèi hàn jiā luó wǎng jí,shuāng fú mò qiǎn wèn zhǎng ān。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

潘郎可是懒栽花,一赋能当万树霞。pān láng kě shì lǎn zāi huā,yī fù néng dāng wàn shù xiá。
却笑尔时勾漏令,不从身内觅丹砂。què xiào ěr shí gōu lòu lìng,bù cóng shēn nèi mì dān shā。

喻兰溪邦相为四绝句贻我颇致青蝇之感且以名酒二瓿见饷其落句云万事从教醉里销次第和答

王世贞

兰溪新酒碧于泉,一斗真堪价十千。lán xī xīn jiǔ bì yú quán,yī dòu zhēn kān jià shí qiān。
我醉声闻浑不要,使君公暇好逃禅。wǒ zuì shēng wén hún bù yào,shǐ jūn gōng xiá hǎo táo chán。