古诗词

途次投赠少师徐相公南归七言近体六十句

王世贞

台阁频年秉化钧,俱将谟训比丝纶。tái gé pín nián bǐng huà jūn,jù jiāng mó xùn bǐ sī lún。
鸿逵夙表仪端羽,骊海偏婴颔下鳞。hóng kuí sù biǎo yí duān yǔ,lí hǎi piān yīng hàn xià lín。
两诏中兴光日月,千秋顾命见君臣。liǎng zhào zhōng xīng guāng rì yuè,qiān qiū gù mìng jiàn jūn chén。
丹衷自委金縢秘,赤手重扶玉座新。dān zhōng zì wěi jīn téng mì,chì shǒu zhòng fú yù zuò xīn。
百揆始知明舜目,普天原只颂尧仁。bǎi kuí shǐ zhī míng shùn mù,pǔ tiān yuán zhǐ sòng yáo rén。
戟门昼敞恒如水,椽笔阳回总是春。jǐ mén zhòu chǎng héng rú shuǐ,chuán bǐ yáng huí zǒng shì chūn。
已见辞侯超博陆,肯教开阁儗平津。yǐ jiàn cí hóu chāo bó lù,kěn jiào kāi gé nǐ píng jīn。
商岩遍起成霖泽,宣室长扃绝鬼神。shāng yán biàn qǐ chéng lín zé,xuān shì zhǎng jiōng jué guǐ shén。
蒲类画波鲸顿偃,越裳梯岭雉能驯。pú lèi huà bō jīng dùn yǎn,yuè shang tī lǐng zhì néng xùn。
从他得序同升在,不为流言引退频。cóng tā dé xù tóng shēng zài,bù wèi liú yán yǐn tuì pín。
归到谷城黄作石,挂馀神虎角名巾。guī dào gǔ chéng huáng zuò shí,guà yú shén hǔ jiǎo míng jīn。
峥嵘皂盖腾驰传,灿烂朱提捧赐银。zhēng róng zào gài téng chí chuán,càn làn zhū tí pěng cì yín。
内殿恩传衣锦敕,东门泪满望辕尘。nèi diàn ēn chuán yī jǐn chì,dōng mén lèi mǎn wàng yuán chén。
九边蕃将争剺面,八座尚书未展颦。jiǔ biān fān jiāng zhēng lí miàn,bā zuò shàng shū wèi zhǎn pín。
去国身轻凭款段,忧时鬓在写麒麟。qù guó shēn qīng píng kuǎn duàn,yōu shí bìn zài xiě qí lín。
鹏休六月方为息,蝇点连城反见珍。péng xiū liù yuè fāng wèi xī,yíng diǎn lián chéng fǎn jiàn zhēn。
置酒可同疏傅纵,脱骖仍念越生贫。zhì jiǔ kě tóng shū fù zòng,tuō cān réng niàn yuè shēng pín。
荣庭兰畹芬相袭,入眼荆花晚渐亲。róng tíng lán wǎn fēn xiāng xí,rù yǎn jīng huā wǎn jiàn qīn。
三泖水疑增浩荡,九峰山忽耸嶙峋。sān mǎo shuǐ yí zēng hào dàng,jiǔ fēng shān hū sǒng lín xún。
那堪绿野栖迟地,转作苍生顾盻身。nà kān lǜ yě qī chí dì,zhuǎn zuò cāng shēng gù xì shēn。
听履定谁攀赤舄,悬车应即改蒲轮。tīng lǚ dìng shuí pān chì xì,xuán chē yīng jí gǎi pú lún。
蓬心下泽知难变,蒿目中原忍更论。péng xīn xià zé zhī nán biàn,hāo mù zhōng yuán rěn gèng lùn。
天地会当交泰否,云雷须自要亨屯。tiān dì huì dāng jiāo tài fǒu,yún léi xū zì yào hēng tún。
功名再续中书考,风俗能还上古淳。gōng míng zài xù zhōng shū kǎo,fēng sú néng hái shàng gǔ chún。
此际平原投谒士,向来丞相扫门人。cǐ jì píng yuán tóu yè shì,xiàng lái chéng xiāng sǎo mén rén。
沈湘些就音犹楚,扣阙书成哭向秦。shěn xiāng xiē jiù yīn yóu chǔ,kòu quē shū chéng kū xiàng qín。
病草远能沾雨露,瞻槐高竟隔星辰。bìng cǎo yuǎn néng zhān yǔ lù,zhān huái gāo jìng gé xīng chén。
山公实已怜嵇绍,谷口宁容卧郑真。shān gōng shí yǐ lián jī shào,gǔ kǒu níng róng wò zhèng zhēn。
浮誉总为周地璞,孤踪甘积汉家薪。fú yù zǒng wèi zhōu dì pú,gū zōng gān jī hàn jiā xīn。
何时得托支离树,长伴庄生祝大椿。hé shí dé tuō zhī lí shù,zhǎng bàn zhuāng shēng zhù dà chūn。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

江口

王世贞

江口安樯处,孤舟尽日停。jiāng kǒu ān qiáng chù,gū zhōu jǐn rì tíng。
秋云无限好,只傍蒋山青。qiū yún wú xiàn hǎo,zhǐ bàng jiǎng shān qīng。

江口

王世贞

似玉鲈鱼鲙,橙丝缕更鲜。shì yù lú yú kuài,chéng sī lǚ gèng xiān。
徘徊欲下箸,从此定何年。pái huái yù xià zhù,cóng cǐ dìng hé nián。

偶题

王世贞

女郎山头石,新妇矶边水。nǚ láng shān tóu shí,xīn fù jī biān shuǐ。
欲吐阳台云,徘徊傍谁起。yù tǔ yáng tái yún,pái huái bàng shuí qǐ。

教坊妇

王世贞

小拂乾红袖,新声十四弦。xiǎo fú qián hóng xiù,xīn shēng shí sì xián。
不知头已白,犹唱想夫怜。bù zhī tóu yǐ bái,yóu chàng xiǎng fū lián。

无题

王世贞

七宝流苏帐,金钿与定情。qī bǎo liú sū zhàng,jīn diàn yǔ dìng qíng。
十年春梦断,恍忽似前生。shí nián chūn mèng duàn,huǎng hū shì qián shēng。

题壁

王世贞

康乐烟霞屐,长房日月壶。kāng lè yān xiá jī,zhǎng fáng rì yuè hú。
有乡皆是醉,无谷不名愚。yǒu xiāng jiē shì zuì,wú gǔ bù míng yú。

春游

王世贞

小雨桃花径,轻风杜若洲。xiǎo yǔ táo huā jìng,qīng fēng dù ruò zhōu。
江南春事满,何处剩生愁。jiāng nán chūn shì mǎn,hé chù shèng shēng chóu。

闺恨

王世贞

兴庆坊前柳,萧郎手自栽。xīng qìng fāng qián liǔ,xiāo láng shǒu zì zāi。
藏鸦今渐稳,只是不归来。cáng yā jīn jiàn wěn,zhǐ shì bù guī lái。

弹琴峡

王世贞

银河落秋水,飞峡自鸣琴。yín hé luò qiū shuǐ,fēi xiá zì míng qín。
代马遥相避,君听无杀心。dài mǎ yáo xiāng bì,jūn tīng wú shā xīn。

夜宿碧云寺

王世贞

幽人夜无寐,初月衔山阁。yōu rén yè wú mèi,chū yuè xián shān gé。
不见月出光,但见松影落。bù jiàn yuè chū guāng,dàn jiàn sōng yǐng luò。

双鹤

王世贞

饮啄行相引,栖鸣炯自如。yǐn zhuó xíng xiāng yǐn,qī míng jiǒng zì rú。
主人饭脱粟,尔莫叹无鱼。zhǔ rén fàn tuō sù,ěr mò tàn wú yú。

记汉童谣

王世贞

蹇人欲上山,秦帝欲上天。jiǎn rén yù shàng shān,qín dì yù shàng tiān。
假令天可上,地上少人烟。jiǎ lìng tiān kě shàng,dì shàng shǎo rén yān。

暑日见客

王世贞

客自褦襶来,我当科头出。kè zì nài dài lái,wǒ dāng kē tóu chū。
语客幸勿嫌,宋人偶游越。yǔ kè xìng wù xián,sòng rén ǒu yóu yuè。

古意

王世贞

听尽西宫漏,踟蹰不肯眠。tīng jǐn xī gōng lòu,chí chú bù kěn mián。
仙韶一派乐,又过玉楼前。xiān sháo yī pài lè,yòu guò yù lóu qián。

古意

王世贞

薄命红颜是,倾城亦枉然。báo mìng hóng yán shì,qīng chéng yì wǎng rán。
君王七宝殿,自拥少儿眠。jūn wáng qī bǎo diàn,zì yōng shǎo ér mián。