古诗词

拟古七十首李都尉陵从军

王世贞

虽云大厦颠,一木不能当。suī yún dà shà diān,yī mù bù néng dāng。
在昔有靡氏,孤旅兴少康。zài xī yǒu mí shì,gū lǚ xīng shǎo kāng。
避狄奔岐下,周鼎日隆昌。bì dí bēn qí xià,zhōu dǐng rì lóng chāng。
桓桓仲山甫,车攻佐宣王。huán huán zhòng shān fǔ,chē gōng zuǒ xuān wáng。
巨君挟狙诈,炎汉郁销亡。jù jūn xié jū zhà,yán hàn yù xiāo wáng。
九有尽为新,片烬起昆冈。jiǔ yǒu jǐn wèi xīn,piàn jìn qǐ kūn gāng。
兴废固无端,贤者自有常。xīng fèi gù wú duān,xián zhě zì yǒu cháng。
天柱中崩绝,妖牝操皇纲。tiān zhù zhōng bēng jué,yāo pìn cāo huáng gāng。
鲁卫相鱼肉,聪勒噬边疆。lǔ wèi xiāng yú ròu,cōng lēi shì biān jiāng。
自余与祖生,束发共徊翔。zì yú yǔ zǔ shēng,shù fā gòng huái xiáng。
慷慨动鸣鸡,寒霜溢干将。kāng kǎi dòng míng jī,hán shuāng yì gàn jiāng。
天意与我违,边尘飞晋阳。tiān yì yǔ wǒ wéi,biān chén fēi jìn yáng。
干戈迫跬武,穹庐被川梁。gàn gē pò kuǐ wǔ,qióng lú bèi chuān liáng。
俨若笼中翼,欲飞触四旁。yǎn ruò lóng zhōng yì,yù fēi chù sì páng。
岂不念昔贤,何以趾遗芳。qǐ bù niàn xī xián,hé yǐ zhǐ yí fāng。
大海呷鲸波,一苇思自航。dà hǎi gā jīng bō,yī wěi sī zì háng。
悴柏束颠崖,陵苕摧素商。cuì bǎi shù diān yá,líng sháo cuī sù shāng。
存为七尺辱,没为千载伤。cún wèi qī chǐ rǔ,méi wèi qiān zài shāng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

正德宫词二十首

王世贞

绨案东头有皂囊,不知畴日进封章。tí àn dōng tóu yǒu zào náng,bù zhī chóu rì jìn fēng zhāng。
付教河下金珰手,莫遣君王甲夜忙。fù jiào hé xià jīn dāng shǒu,mò qiǎn jūn wáng jiǎ yè máng。

正德宫词二十首

王世贞

淡黄初缬草屠苏,侧坐萧家老秃驹。dàn huáng chū xié cǎo tú sū,cè zuò xiāo jiā lǎo tū jū。
薄暮西风吹袂起,小龙团底露真珠。báo mù xī fēng chuī mèi qǐ,xiǎo lóng tuán dǐ lù zhēn zhū。

正德宫词二十首

王世贞

西师入座讲莲经,敕许娙娥取次听。xī shī rù zuò jiǎng lián jīng,chì xǔ xíng é qǔ cì tīng。
缨络宝珠从密施,莫留馀障在宫庭。yīng luò bǎo zhū cóng mì shī,mò liú yú zhàng zài gōng tíng。

正德宫词二十首

王世贞

平明东阁下恩纶,兽铠鸾翿色色新。píng míng dōng gé xià ēn lún,shòu kǎi luán dào sè sè xīn。
大内别开元帅府,传声侍女莫称臣。dà nèi bié kāi yuán shuài fǔ,chuán shēng shì nǚ mò chēng chén。

正德宫词二十首

王世贞

上阳宫里进葡萄,争道沾恩色自骄。shàng yáng gōng lǐ jìn pú táo,zhēng dào zhān ēn sè zì jiāo。
小合黄封双御押,大官将赐霍嫖姚。xiǎo hé huáng fēng shuāng yù yā,dà guān jiāng cì huò piáo yáo。

正德宫词二十首

王世贞

六军容卫自星罗,熊馆鹰房处处过。liù jūn róng wèi zì xīng luó,xióng guǎn yīng fáng chù chù guò。
此日灵台颛候望,不知龙虎气谁多。cǐ rì líng tái zhuān hòu wàng,bù zhī lóng hǔ qì shuí duō。

正德宫词二十首

王世贞

帐殿春眠日色饶,掖垣簪珥自群僚。zhàng diàn chūn mián rì sè ráo,yē yuán zān ěr zì qún liáo。
中官又启排当就,亭午传宣且放朝。zhōng guān yòu qǐ pái dāng jiù,tíng wǔ chuán xuān qiě fàng cháo。

正德宫词二十首

王世贞

纯银八宝白如霜,金豆离离出尚方。chún yín bā bǎo bái rú shuāng,jīn dòu lí lí chū shàng fāng。
撒放御阶凭拾取,内人男子拜君王。sā fàng yù jiē píng shí qǔ,nèi rén nán zi bài jūn wáng。

正德宫词二十首

王世贞

百子池头九子祠,太皇恩许进香时。bǎi zi chí tóu jiǔ zi cí,tài huáng ēn xǔ jìn xiāng shí。
深宫岂少宜男草,何地曾沾雨露私。shēn gōng qǐ shǎo yí nán cǎo,hé dì céng zhān yǔ lù sī。

正德宫词二十首

王世贞

传呼京兆进春牛,百戏鱼龙曼衍游。chuán hū jīng zhào jìn chūn niú,bǎi xì yú lóng màn yǎn yóu。
杂遝香车看不见,好登辽后洗妆楼。zá tà xiāng chē kàn bù jiàn,hǎo dēng liáo hòu xǐ zhuāng lóu。

正德宫词二十首

王世贞

敕扫椒风第二房,俱传倩女出平康。chì sǎo jiāo fēng dì èr fáng,jù chuán qiàn nǚ chū píng kāng。
天宫欲晓人间事,约伴相过话夕阳。tiān gōng yù xiǎo rén jiān shì,yuē bàn xiāng guò huà xī yáng。

西城宫词十二首

王世贞

芙蓉新样紫霞冠,细拥珠琲小凤团。fú róng xīn yàng zǐ xiá guān,xì yōng zhū bèi xiǎo fèng tuán。
一片香烟丛里出,玉真朝罢簇回銮。yī piàn xiāng yān cóng lǐ chū,yù zhēn cháo bà cù huí luán。

西城宫词十二首

王世贞

新传牌子赐昭容,第一仙班雨露浓。xīn chuán pái zi cì zhāo róng,dì yī xiān bān yǔ lù nóng。
袋里相公书疏在,莫教香汗湿泥封。dài lǐ xiāng gōng shū shū zài,mò jiào xiāng hàn shī ní fēng。

西城宫词十二首

王世贞

五雷坛上雷一声,海子闸口雨纵横。wǔ léi tán shàng léi yī shēng,hǎi zi zhá kǒu yǔ zòng héng。
祈灵验后催传赏,马上朱提玉手擎。qí líng yàn hòu cuī chuán shǎng,mǎ shàng zhū tí yù shǒu qíng。

西城宫词十二首

王世贞

色色罗衫称体裁,铺宫新例一齐开。sè sè luó shān chēng tǐ cái,pù gōng xīn lì yī qí kāi。
菱花小样黄金合,昨夜真人进药来。líng huā xiǎo yàng huáng jīn hé,zuó yè zhēn rén jìn yào lái。