古诗词

题马远十二水

王世贞

上帝两带垂,长江黄河流。shàng dì liǎng dài chuí,zhǎng jiāng huáng hé liú。
昆仑触天漏,下贮海一抔。kūn lún chù tiān lòu,xià zhù hǎi yī póu。
震泽与洞庭,汇作东南沤。zhèn zé yǔ dòng tíng,huì zuò dōng nán ōu。
风云出千变,日月浴双辀。fēng yún chū qiān biàn,rì yuè yù shuāng zhōu。
泓渟写秋星,萧瑟竞素湫。hóng tíng xiě qiū xīng,xiāo sè jìng sù jiǎo。
木落清浅出,石压琮琤抽。mù luò qīng qiǎn chū,shí yā cóng chēng chōu。
其细沫贯珠,巨者膏九州。qí xì mò guàn zhū,jù zhě gāo jiǔ zhōu。
谁能传此神,毋乃宋马侯。shuí néng chuán cǐ shén,wú nǎi sòng mǎ hóu。
解衣盘礴初,已动冯夷愁。jiě yī pán bó chū,yǐ dòng féng yí chóu。
天一臆间吐,派九笔底收。tiān yī yì jiān tǔ,pài jiǔ bǐ dǐ shōu。
生绡十二幅,幅幅穷雕锼。shēng xiāo shí èr fú,fú fú qióng diāo sōu。
惜昔进御时,陡豁神龙眸。xī xī jìn yù shí,dǒu huō shén lóng móu。
遂令大同殿,涛声撼床头。suì lìng dà tóng diàn,tāo shēng hàn chuáng tóu。
六宫摄其魄,所以不欲留。liù gōng shè qí pò,suǒ yǐ bù yù liú。
杨妹即大家,女史司校雠。yáng mèi jí dà jiā,nǚ shǐ sī xiào chóu。
朱填六玉箸,墨宛四银钩。zhū tián liù yù zhù,mò wǎn sì yín gōu。
锦缥赐两府,青缃润千秋。jǐn piāo cì liǎng fǔ,qīng xiāng rùn qiān qiū。
晴窗乍开阅,如练沾衣褠。qíng chuāng zhà kāi yuè,rú liàn zhān yī gōu。
恍作银汉翻,浸我白玉楼。huǎng zuò yín hàn fān,jìn wǒ bái yù lóu。
当其郁怒笔,楣表腾蛟虬。dāng qí yù nù bǐ,méi biǎo téng jiāo qiú。
及乎汩舒徐,遥颈延鹜鸥。jí hū gǔ shū xú,yáo jǐng yán wù ōu。
动则开智乐,渊然与心谋。dòng zé kāi zhì lè,yuān rán yǔ xīn móu。
老思鉴湖曲,兴尽剡溪舟。lǎo sī jiàn hú qū,xīng jǐn shàn xī zhōu。
左壁桑氏经,右图供卧游。zuǒ bì sāng shì jīng,yòu tú gōng wò yóu。
那能学神禹,胼胝终荒丘。nà néng xué shén yǔ,pián zhī zhōng huāng qiū。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

试心石

王世贞

陡出三尺崖,下临千尺地。dǒu chū sān chǐ yá,xià lín qiān chǐ dì。
道人呼试心,无心可将试。dào rén hū shì xīn,wú xīn kě jiāng shì。

试剑石

王世贞

我有昆吾剑,不将持试石。wǒ yǒu kūn wú jiàn,bù jiāng chí shì shí。
白璧隐荆山,剖出长虹色。bái bì yǐn jīng shān,pōu chū zhǎng hóng sè。

磨针涧

王世贞

铁杵磨作针,白石化作金。tiě chǔ mó zuò zhēn,bái shí huà zuò jīn。
还怜磨杵客,不胜化金心。hái lián mó chǔ kè,bù shèng huà jīn xīn。

蒿谷涧

王世贞

野蒿长如人,菉葹亦不离。yě hāo zhǎng rú rén,lù shī yì bù lí。
我欲搆一区,为延张仲蔚。wǒ yù gòu yī qū,wèi yán zhāng zhòng wèi。

金鸡涧

王世贞

遥望鸡鸣峰,神瀵涌如射。yáo wàng jī míng fēng,shén fèn yǒng rú shè。
时听金鸡声,人间道天赦。shí tīng jīn jī shēng,rén jiān dào tiān shè。

摘星桥

王世贞

夜半桥上星,如萤拂衣袂。yè bàn qiáo shàng xīng,rú yíng fú yī mèi。
为摘岁精来,欲验偷桃事。wèi zhāi suì jīng lái,yù yàn tōu táo shì。

郧府偶成

王世贞

浊酒杯谁共,残灯影自亲。zhuó jiǔ bēi shuí gòng,cán dēng yǐng zì qīn。
不应开阁后,千骑上头人。bù yīng kāi gé hòu,qiān qí shàng tóu rén。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

何所闻而来,何所见而去。hé suǒ wén ér lái,hé suǒ jiàn ér qù。
人自不关身,身有关人处。rén zì bù guān shēn,shēn yǒu guān rén chù。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

前不见古人,后不见来者。qián bù jiàn gǔ rén,hòu bù jiàn lái zhě。
此事久已然,如何初涕下。cǐ shì jiǔ yǐ rán,rú hé chū tì xià。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

兰以香自焚,膏以明自煎。lán yǐ xiāng zì fén,gāo yǐ míng zì jiān。
昆冈一失火,顽石未闻全。kūn gāng yī shī huǒ,wán shí wèi wén quán。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

我自用我法,卿自用卿法。wǒ zì yòng wǒ fǎ,qīng zì yòng qīng fǎ。
卿法多爱憎,我法无生灭。qīng fǎ duō ài zēng,wǒ fǎ wú shēng miè。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

莫言一种物,双名亦易晓。mò yán yī zhǒng wù,shuāng míng yì yì xiǎo。
处则为远志,出则为小草。chù zé wèi yuǎn zhì,chū zé wèi xiǎo cǎo。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

有情痴故佳,无情黠亦尔。yǒu qíng chī gù jiā,wú qíng xiá yì ěr。
琅琊王伯舆,终当为情死。láng yá wáng bó yú,zhōng dāng wèi qíng sǐ。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

人言阿龙超,阿龙故自超。rén yán ā lóng chāo,ā lóng gù zì chāo。
济南一下语,北地不成骄。jì nán yī xià yǔ,běi dì bù chéng jiāo。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

法护非不佳,僧弥难为兄。fǎ hù fēi bù jiā,sēng mí nán wèi xiōng。
长安啖名地,语语兰芬生。zhǎng ān dàn míng dì,yǔ yǔ lán fēn shēng。