古诗词

题马远十二水

王世贞

上帝两带垂,长江黄河流。shàng dì liǎng dài chuí,zhǎng jiāng huáng hé liú。
昆仑触天漏,下贮海一抔。kūn lún chù tiān lòu,xià zhù hǎi yī póu。
震泽与洞庭,汇作东南沤。zhèn zé yǔ dòng tíng,huì zuò dōng nán ōu。
风云出千变,日月浴双辀。fēng yún chū qiān biàn,rì yuè yù shuāng zhōu。
泓渟写秋星,萧瑟竞素湫。hóng tíng xiě qiū xīng,xiāo sè jìng sù jiǎo。
木落清浅出,石压琮琤抽。mù luò qīng qiǎn chū,shí yā cóng chēng chōu。
其细沫贯珠,巨者膏九州。qí xì mò guàn zhū,jù zhě gāo jiǔ zhōu。
谁能传此神,毋乃宋马侯。shuí néng chuán cǐ shén,wú nǎi sòng mǎ hóu。
解衣盘礴初,已动冯夷愁。jiě yī pán bó chū,yǐ dòng féng yí chóu。
天一臆间吐,派九笔底收。tiān yī yì jiān tǔ,pài jiǔ bǐ dǐ shōu。
生绡十二幅,幅幅穷雕锼。shēng xiāo shí èr fú,fú fú qióng diāo sōu。
惜昔进御时,陡豁神龙眸。xī xī jìn yù shí,dǒu huō shén lóng móu。
遂令大同殿,涛声撼床头。suì lìng dà tóng diàn,tāo shēng hàn chuáng tóu。
六宫摄其魄,所以不欲留。liù gōng shè qí pò,suǒ yǐ bù yù liú。
杨妹即大家,女史司校雠。yáng mèi jí dà jiā,nǚ shǐ sī xiào chóu。
朱填六玉箸,墨宛四银钩。zhū tián liù yù zhù,mò wǎn sì yín gōu。
锦缥赐两府,青缃润千秋。jǐn piāo cì liǎng fǔ,qīng xiāng rùn qiān qiū。
晴窗乍开阅,如练沾衣褠。qíng chuāng zhà kāi yuè,rú liàn zhān yī gōu。
恍作银汉翻,浸我白玉楼。huǎng zuò yín hàn fān,jìn wǒ bái yù lóu。
当其郁怒笔,楣表腾蛟虬。dāng qí yù nù bǐ,méi biǎo téng jiāo qiú。
及乎汩舒徐,遥颈延鹜鸥。jí hū gǔ shū xú,yáo jǐng yán wù ōu。
动则开智乐,渊然与心谋。dòng zé kāi zhì lè,yuān rán yǔ xīn móu。
老思鉴湖曲,兴尽剡溪舟。lǎo sī jiàn hú qū,xīng jǐn shàn xī zhōu。
左壁桑氏经,右图供卧游。zuǒ bì sāng shì jīng,yòu tú gōng wò yóu。
那能学神禹,胼胝终荒丘。nà néng xué shén yǔ,pián zhī zhōng huāng qiū。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

赠闽人姚应诰林谐林故司寇汝雨公子也

王世贞

姚生拥鼻无闽语,林子裁篇有父风。yáo shēng yōng bí wú mǐn yǔ,lín zi cái piān yǒu fù fēng。
怪得延津饶紫气,赠余双剑有雌雄。guài dé yán jīn ráo zǐ qì,zèng yú shuāng jiàn yǒu cí xióng。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

清狂贺监雪盈颅,再乞君王旧镜湖。qīng kuáng hè jiān xuě yíng lú,zài qǐ jūn wáng jiù jìng hú。
最爱青莲李供奉,掌中投赠四骊珠。zuì ài qīng lián lǐ gōng fèng,zhǎng zhōng tóu zèng sì lí zhū。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

一书驰奏请林皋,旅病经时骨自高。yī shū chí zòu qǐng lín gāo,lǚ bìng jīng shí gǔ zì gāo。
十月霜浓流潦降,怜君空赋广陵涛。shí yuè shuāng nóng liú lǎo jiàng,lián jūn kōng fù guǎng líng tāo。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

肯向朝贤叹积薪,从他籍底日沈沦。kěn xiàng cháo xián tàn jī xīn,cóng tā jí dǐ rì shěn lún。
若教容易居薪上,已作君厨爨下尘。ruò jiào róng yì jū xīn shàng,yǐ zuò jūn chú cuàn xià chén。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

金陵市酒黑于油,公肯来寻从事不。jīn líng shì jiǔ hēi yú yóu,gōng kěn lái xún cóng shì bù。
莫道老夫归思恶,比他陶令尚风流。mò dào lǎo fū guī sī è,bǐ tā táo lìng shàng fēng liú。

赠詹常卿与其弟仲发两茂才

王世贞

詹家玉树两分行,文酒丹青事事强。zhān jiā yù shù liǎng fēn xíng,wén jiǔ dān qīng shì shì qiáng。
却有一言应莫笑,不知谁得使君狂。què yǒu yī yán yīng mò xiào,bù zhī shuí dé shǐ jūn kuáng。

赠詹常卿与其弟仲发两茂才

王世贞

水到休阳分外清,乔髦二子早知名。shuǐ dào xiū yáng fēn wài qīng,qiáo máo èr zi zǎo zhī míng。
争先出匣龙渊色,容易交他乐令评。zhēng xiān chū xiá lóng yuān sè,róng yì jiāo tā lè lìng píng。

送潘溧阳征复应朝便道省觐御史大夫公

王世贞

尚书尺一问潘郎,可是河阳让溧阳。shàng shū chǐ yī wèn pān láng,kě shì hé yáng ràng lì yáng。
河阳种花千万树,溧阳祗晓课农桑。hé yáng zhǒng huā qiān wàn shù,lì yáng zhī xiǎo kè nóng sāng。

送潘溧阳征复应朝便道省觐御史大夫公

王世贞

河堤使者酒如泉,仙令婆娑舞膝前。hé dī shǐ zhě jiǔ rú quán,xiān lìng pó suō wǔ xī qián。
但使双凫似双舄,不愁元日误朝天。dàn shǐ shuāng fú shì shuāng xì,bù chóu yuán rì wù cháo tiān。

送潘溧阳征复应朝便道省觐御史大夫公

王世贞

殷勤致问张京兆,亲引郎星上帝都。yīn qín zhì wèn zhāng jīng zhào,qīn yǐn láng xīng shàng dì dōu。
怀县潘郎应更好,不知明主赐金无。huái xiàn pān láng yīng gèng hǎo,bù zhī míng zhǔ cì jīn wú。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

朝霞片片锦官城,负弩诸侯待长卿。cháo xiá piàn piàn jǐn guān chéng,fù nǔ zhū hóu dài zhǎng qīng。
见说君王爱词赋,不教消渴怨金茎。jiàn shuō jūn wáng ài cí fù,bù jiào xiāo kě yuàn jīn jīng。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

恒时杯底黑头公,拟探梅花未许同。héng shí bēi dǐ hēi tóu gōng,nǐ tàn méi huā wèi xǔ tóng。
可是长干春酒薄,教人无赖忆郫筒。kě shì zhǎng gàn chūn jiǔ báo,jiào rén wú lài yì pí tǒng。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

空溯长江望故山,知君终自不成还。kōng sù zhǎng jiāng wàng gù shān,zhī jūn zhōng zì bù chéng hái。
金陵正好文星烂,玉垒那无紫气殷。jīn líng zhèng hǎo wén xīng làn,yù lěi nà wú zǐ qì yīn。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

青春容物冠留都,难向明时乞鉴湖。qīng chūn róng wù guān liú dōu,nán xiàng míng shí qǐ jiàn hú。
白发江东醉司马,可能无念到莼鲈。bái fā jiāng dōng zuì sī mǎ,kě néng wú niàn dào chún lú。

辱宗伯李公赐和六章词丽意深不揣续貂四绝仰尘清览

王世贞

天禄高从汉省开,著书谁似子云才。tiān lù gāo cóng hàn shěng kāi,zhù shū shuí shì zi yún cái。
自言清净元无染,第少陶家归去来。zì yán qīng jìng yuán wú rǎn,dì shǎo táo jiā guī qù lái。