古诗词

雨饮李氏伯仲草堂遣谢

王世贞

负郭偃衡茅,停车遣幽讯。fù guō yǎn héng máo,tíng chē qiǎn yōu xùn。
隐侯竹间出,难弟墙东引。yǐn hóu zhú jiān chū,nán dì qiáng dōng yǐn。
耦耕及新麦,对漉饶夙酝。ǒu gēng jí xīn mài,duì lù ráo sù yùn。
改白王弘衣,冀青阮公瞬。gǎi bái wáng hóng yī,jì qīng ruǎn gōng shùn。
密雨战炎歊,初凉乘时进。mì yǔ zhàn yán xiāo,chū liáng chéng shí jìn。
散沫染空阶,馀膏惠修疄。sàn mò rǎn kōng jiē,yú gāo huì xiū lìn。
慈明既外朗,叔慈复内润。cí míng jì wài lǎng,shū cí fù nèi rùn。
玄言万飞屑,令色双联瑾。xuán yán wàn fēi xiè,lìng sè shuāng lián jǐn。
愧以干旄旋,更为薜萝信。kuì yǐ gàn máo xuán,gèng wèi bì luó xìn。
早晚床头篘,愿言无所吝。zǎo wǎn chuáng tóu chōu,yuàn yán wú suǒ lìn。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题杂画

王世贞

浓碧荫清漪,可能不流睐。nóng bì yīn qīng yī,kě néng bù liú lài。
钓自不得鱼,得亦不肯卖。diào zì bù dé yú,dé yì bù kěn mài。

题杂画

王世贞

天河一夜雨,染尽郊原绿。tiān hé yī yè yǔ,rǎn jǐn jiāo yuán lǜ。
颇怪出山云,时能碍游目。pǒ guài chū shān yún,shí néng ài yóu mù。

题杂画

王世贞

侬爱峭帆风,身爱且从容。nóng ài qiào fān fēng,shēn ài qiě cóng róng。
溪山任阔狭,面面青芙蓉。xī shān rèn kuò xiá,miàn miàn qīng fú róng。

题杂画

王世贞

衡门昼长掩,春草绿于积。héng mén zhòu zhǎng yǎn,chūn cǎo lǜ yú jī。
倘有问字过,朝来见行迹。tǎng yǒu wèn zì guò,cháo lái jiàn xíng jì。

题杂画

王世贞

秋气自萧索,秋山殊不贫。qiū qì zì xiāo suǒ,qiū shān shū bù pín。
丹枫与翠柏,往往媚行人。dān fēng yǔ cuì bǎi,wǎng wǎng mèi xíng rén。

题杂画

王世贞

白云不肯住,袅作出山状。bái yún bù kěn zhù,niǎo zuò chū shān zhuàng。
中有朱衣人,可是山中相。zhōng yǒu zhū yī rén,kě shì shān zhōng xiāng。

题杂画

王世贞

嵯峨插天峰,偃蹇据地松。cuó é chā tiān fēng,yǎn jiǎn jù dì sōng。
峰那不出雨,松已欲成龙。fēng nà bù chū yǔ,sōng yǐ yù chéng lóng。

题杂画

王世贞

一树两树丹,千峰万峰白。yī shù liǎng shù dān,qiān fēng wàn fēng bái。
无处觅酒家,孤舟采寒碧。wú chù mì jiǔ jiā,gū zhōu cǎi hán bì。

题杂画

王世贞

遥岑吐飞瀑,如泻银河水。yáo cén tǔ fēi pù,rú xiè yín hé shuǐ。
本自爱人间,翻落白云里。běn zì ài rén jiān,fān luò bái yún lǐ。

题紫筠居三绝

王世贞

过雨千林湿,高斋色自肥。guò yǔ qiān lín shī,gāo zhāi sè zì féi。
箨龙一夜长,片片紫云飞。tuò lóng yī yè zhǎng,piàn piàn zǐ yún fēi。

题紫筠居三绝

王世贞

新篁节未解,已作干云碧。xīn huáng jié wèi jiě,yǐ zuò gàn yún bì。
偶然三径开,错拟扬雄宅。ǒu rán sān jìng kāi,cuò nǐ yáng xióng zhái。

题紫筠居三绝

王世贞

长桑夙有尚,自与此君宜。zhǎng sāng sù yǒu shàng,zì yǔ cǐ jūn yí。
不独坚贞在,兼令俗可医。bù dú jiān zhēn zài,jiān lìng sú kě yī。

杂梦三绝句

王世贞

夜来梦失官,青山色为动。yè lái mèng shī guān,qīng shān sè wèi dòng。
无那梦醒时,此身还属梦。wú nà mèng xǐng shí,cǐ shēn hái shǔ mèng。

杂梦三绝句

王世贞

梦饮蓟门酒,忽复还乡国。mèng yǐn jì mén jiǔ,hū fù hái xiāng guó。
犹胜觉后身,匏系太行北。yóu shèng jué hòu shēn,páo xì tài xíng běi。

杂梦三绝句

王世贞

梦读老亲书,醒来无一字。mèng dú lǎo qīn shū,xǐng lái wú yī zì。
稍觉孤枕寒,惟残两行泪。shāo jué gū zhěn hán,wéi cán liǎng xíng lèi。