古诗词

赠石给事拱辰

王世贞

烈士婴逆鳞,岂在明月珠。liè shì yīng nì lín,qǐ zài míng yuè zhū。
念欲醒睡龙,润泽四海枯。niàn yù xǐng shuì lóng,rùn zé sì hǎi kū。
我逢石中郎,白晰好丈夫。wǒ féng shí zhōng láng,bái xī hǎo zhàng fū。
韶年入青琐,玉树含冰壶。sháo nián rù qīng suǒ,yù shù hán bīng hú。
气塞指鹿臣,愿行斩马诛。qì sāi zhǐ lù chén,yuàn xíng zhǎn mǎ zhū。
封事八九条,一一社稷谟。fēng shì bā jiǔ tiáo,yī yī shè jì mó。
雷霆横白日,人鬼在须臾。léi tíng héng bái rì,rén guǐ zài xū yú。
九关虎豹号,魑魅亦揶揄。jiǔ guān hǔ bào hào,chī mèi yì yé yú。
一为蔺生叱,万发立头颅。yī wèi lìn shēng chì,wàn fā lì tóu lú。
捶摘纷下来,血肉顿模糊。chuí zhāi fēn xià lái,xuè ròu dùn mó hú。
君家铁如意,欲碎红珊瑚。jūn jiā tiě rú yì,yù suì hóng shān hú。
微贱何足言,毋乃圣德渝。wēi jiàn hé zú yán,wú nǎi shèng dé yú。
昨窥中兴诏,坐见海宇苏。zuó kuī zhōng xīng zhào,zuò jiàn hǎi yǔ sū。
惜哉反掌间,迷阳罥天衢。xī zāi fǎn zhǎng jiān,mí yáng juàn tiān qú。
岂不愿良臣,良臣不易图。qǐ bù yuàn liáng chén,liáng chén bù yì tú。
搆茅漳伾傍,天锡万死躯。gòu máo zhāng pī bàng,tiān xī wàn sǐ qū。
朝与牧竖出,夕归樵父俱。cháo yǔ mù shù chū,xī guī qiáo fù jù。
贫无南山田,足挂牛角书。pín wú nán shān tián,zú guà niú jiǎo shū。
余本骨体人,为君重踟蹰。yú běn gǔ tǐ rén,wèi jūn zhòng chí chú。
男儿未盖棺,各自智其愚。nán ér wèi gài guān,gè zì zhì qí yú。
宇宙大茫茫,努力爱前驱。yǔ zhòu dà máng máng,nǔ lì ài qián qū。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

徐长孺及郁子以制科业见访有答

王世贞

宛转双龙血未干,闲逢老马步阑残。wǎn zhuǎn shuāng lóng xuè wèi gàn,xián féng lǎo mǎ bù lán cán。
莫夸玉勒金羁事,见说人间行路难。mò kuā yù lēi jīn jī shì,jiàn shuō rén jiān xíng lù nán。

徐长孺及郁子以制科业见访有答

王世贞

休将深浅问蛾眉,欲答蛾眉泪已垂。xiū jiāng shēn qiǎn wèn é méi,yù dá é méi lèi yǐ chuí。
花样三千宫女面,何人不妒奉恩时。huā yàng sān qiān gōng nǚ miàn,hé rén bù dù fèng ēn shí。

梅花下得刘伯真廷尉书却寄

王世贞

万里清江万里鱼,即看鱼尾定何如。wàn lǐ qīng jiāng wàn lǐ yú,jí kàn yú wěi dìng hé rú。
江南二月梅花后,剖得夷陵八月书。jiāng nán èr yuè méi huā hòu,pōu dé yí líng bā yuè shū。

梅花下得刘伯真廷尉书却寄

王世贞

小苑红梅刺眼新,一枝分作峡江春。xiǎo yuàn hóng méi cì yǎn xīn,yī zhī fēn zuò xiá jiāng chūn。
长安驿骑知何限,天上于今少故人。zhǎng ān yì qí zhī hé xiàn,tiān shàng yú jīn shǎo gù rén。

清明日偶尔有感

王世贞

宛宛东风扬酒旗,轻寒轻暖禁烟时。wǎn wǎn dōng fēng yáng jiǔ qí,qīng hán qīng nuǎn jìn yān shí。
千条杨柳长垂地,不晓人间有别离。qiān tiáo yáng liǔ zhǎng chuí dì,bù xiǎo rén jiān yǒu bié lí。

清明日偶尔有感

王世贞

典衣沽酒莫辞贫,野鸟山花无限情。diǎn yī gū jiǔ mò cí pín,yě niǎo shān huā wú xiàn qíng。
三尺一堆犹自湿,去年人是上坟人。sān chǐ yī duī yóu zì shī,qù nián rén shì shàng fén rén。

雨后山园

王世贞

潺湲一雨到天明,西圃小溪春涨平。chán yuán yī yǔ dào tiān míng,xī pǔ xiǎo xī chūn zhǎng píng。
任使桃花禁不得,也能波面皱红生。rèn shǐ táo huā jìn bù dé,yě néng bō miàn zhòu hóng shēng。

徐客部元春奉使还朝四绝句

王世贞

锦里春深节暂停,东风吹送上江舲。jǐn lǐ chūn shēn jié zàn tíng,dōng fēng chuī sòng shàng jiāng líng。
不知汉省郎官宿,分得荀家第几星。bù zhī hàn shěng láng guān sù,fēn dé xún jiā dì jǐ xīng。

徐客部元春奉使还朝四绝句

王世贞

还从建礼别分台,知尔应多专对才。hái cóng jiàn lǐ bié fēn tái,zhī ěr yīng duō zhuān duì cái。
属国倘逢西极马,可应仍为太师来。shǔ guó tǎng féng xī jí mǎ,kě yīng réng wèi tài shī lái。

徐客部元春奉使还朝四绝句

王世贞

凤毛池上独翩翩,知是虞廷老凤传。fèng máo chí shàng dú piān piān,zhī shì yú tíng lǎo fèng chuán。
任使罢巢阿阁后,还鸣圣瑞一千年。rèn shǐ bà cháo ā gé hòu,hái míng shèng ruì yī qiān nián。

徐客部元春奉使还朝四绝句

王世贞

青袍柳色竞争春,夹路珠帘看眼新。qīng páo liǔ sè jìng zhēng chūn,jiā lù zhū lián kàn yǎn xīn。
共道德门无限好,徐郎天上石麒麟。gòng dào dé mén wú xiàn hǎo,xú láng tiān shàng shí qí lín。

为人赠京口何医一绝句

王世贞

君家肯让汉淳于,能使人间癖疾苏。jūn jiā kěn ràng hàn chún yú,néng shǐ rén jiān pǐ jí sū。
不知京口观涛日,曾见黄龙浴水无。bù zhī jīng kǒu guān tāo rì,céng jiàn huáng lóng yù shuǐ wú。

赠八十翁何中翰迁故世庙侍臣也

王世贞

炼来仙骨五铢轻,鹤背何年上太清。liàn lái xiān gǔ wǔ zhū qīng,hè bèi hé nián shàng tài qīng。
知是玉皇香案吏,可能还记步虚声。zhī shì yù huáng xiāng àn lì,kě néng hái jì bù xū shēng。

赠八十翁何中翰迁故世庙侍臣也

王世贞

武帝胡髯已上天,肯留方朔世间年。wǔ dì hú rán yǐ shàng tiān,kěn liú fāng shuò shì jiān nián。
仙宫似起偷桃狱,且向莲花峰际眠。xiān gōng shì qǐ tōu táo yù,qiě xiàng lián huā fēng jì mián。

在明遗我湘竹榻走笔言谢

王世贞

百迭香云缀露斑,梦回身似在湘山。bǎi dié xiāng yún zhuì lù bān,mèng huí shēn shì zài xiāng shān。
从今去后非无客,且挂高斋一壁间。cóng jīn qù hòu fēi wú kè,qiě guà gāo zhāi yī bì jiān。