古诗词

森桧堂歌

王世贞

结茆近城市,不闻车马声。jié máo jìn chéng shì,bù wén chē mǎ shēng。
一登丘公堂,恍然遗世情。yī dēng qiū gōng táng,huǎng rán yí shì qíng。
堂中何所见,金石一千卷。táng zhōng hé suǒ jiàn,jīn shí yī qiān juǎn。
堂前何所植,老桧参天三百尺。táng qián hé suǒ zhí,lǎo guì cān tiān sān bǎi chǐ。
根出太古垂青铜,霜皮剥凿金芙蓉。gēn chū tài gǔ chuí qīng tóng,shuāng pí bō záo jīn fú róng。
长空冥冥挂云雾,白日隐隐撑虬龙。zhǎng kōng míng míng guà yún wù,bái rì yǐn yǐn chēng qiú lóng。
秋阴障大暑,春色凌穷冬。qiū yīn zhàng dà shǔ,chūn sè líng qióng dōng。
秦皇若见之,泰山不得封。qín huáng ruò jiàn zhī,tài shān bù dé fēng。
罗盖团晴怪枝偃,少室嵩坛道非远。luó gài tuán qíng guài zhī yǎn,shǎo shì sōng tán dào fēi yuǎn。
树杪遥飞瑟瑟泉,望中高映层层巘。shù miǎo yáo fēi sè sè quán,wàng zhōng gāo yìng céng céng yǎn。
摩娑此桧公所栽,天与一气长崔嵬。mó suō cǐ guì gōng suǒ zāi,tiān yǔ yī qì zhǎng cuī wéi。
人间但看长年岁,卑枝亦是清庙材。rén jiān dàn kàn zhǎng nián suì,bēi zhī yì shì qīng miào cái。
我闻阙里二千载,祝融横来复安在。wǒ wén quē lǐ èr qiān zài,zhù róng héng lái fù ān zài。
虞山七星亦近古,何处老翁更作主。yú shān qī xīng yì jìn gǔ,hé chù lǎo wēng gèng zuò zhǔ。
那得此桧还此堂,森然并矗公之乡。nà dé cǐ guì hái cǐ táng,sēn rán bìng chù gōng zhī xiāng。
道傍过者诧相指,千林乔木摧昂藏。dào bàng guò zhě chà xiāng zhǐ,qiān lín qiáo mù cuī áng cáng。
为公作歌重叹息,丈夫立身须正直。wèi gōng zuò gē zhòng tàn xī,zhàng fū lì shēn xū zhèng zhí。
君不见丘家堂前一老桧,扶持尚有神明力。jūn bù jiàn qiū jiā táng qián yī lǎo guì,fú chí shàng yǒu shén míng lì。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

四十咏高太史启

王世贞

司空守荒郡,筚路启山林。sī kōng shǒu huāng jùn,bì lù qǐ shān lín。
万面若猿猱,片言剖其心。wàn miàn ruò yuán náo,piàn yán pōu qí xīn。
箫鼓荐丛祠,生存多飨歆。xiāo gǔ jiàn cóng cí,shēng cún duō xiǎng xīn。
是以临没候,列宿表精祲。shì yǐ lín méi hòu,liè sù biǎo jīng jìn。

四十咏高太史启

王世贞

文定秉谦退,冥志在坟典。wén dìng bǐng qiān tuì,míng zhì zài fén diǎn。
所树苟先众,宁辞步趋蹇。suǒ shù gǒu xiān zhòng,níng cí bù qū jiǎn。
朝回对花竹,落日照开卷。cháo huí duì huā zhú,luò rì zhào kāi juǎn。
此意今所难,吁嗟德音鲜。cǐ yì jīn suǒ nán,xū jiē dé yīn xiān。

四十咏高太史启

王世贞

文恪辞家流,广庭振华毂。wén kè cí jiā liú,guǎng tíng zhèn huá gǔ。
帝时绌师臣,遥迹肇枚卜。dì shí chù shī chén,yáo jì zhào méi bo。
竖人窘犬步,惄焉叹一木。shù rén jiǒng quǎn bù,nì yān tàn yī mù。
归卧洞庭野,世往誉恒馥。guī wò dòng tíng yě,shì wǎng yù héng fù。

四十咏高太史启

王世贞

二君青云彦,摅辞复同调。èr jūn qīng yún yàn,shū cí fù tóng diào。
釴也千仞壁,苍翠绝奔峭。yì yě qiān rèn bì,cāng cuì jué bēn qiào。
泰如飧芝露,九咽动灵窍。tài rú sūn zhī lù,jiǔ yàn dòng líng qiào。
黼黻未章施,长算屈短造。fǔ fú wèi zhāng shī,zhǎng suàn qū duǎn zào。

四十咏高太史启

王世贞

昔我先司马,敡历遍遐荒。xī wǒ xiān sī mǎ,yì lì biàn xiá huāng。
至今讼庭树,往往比甘棠。zhì jīn sòng tíng shù,wǎng wǎng bǐ gān táng。
蔼如三冬日,凛若九秋霜。ǎi rú sān dōng rì,lǐn ruò jiǔ qiū shuāng。
千载循吏编,庶以绍龚黄。qiān zài xún lì biān,shù yǐ shào gōng huáng。

四十咏高太史启

王世贞

少卿善书法,强起侍中秘。shǎo qīng shàn shū fǎ,qiáng qǐ shì zhōng mì。
诏为译经藏,卿也独奏记。zhào wèi yì jīng cáng,qīng yě dú zòu jì。
吾道有九经,上其幸留意。wú dào yǒu jiǔ jīng,shàng qí xìng liú yì。
百折终不回,荣名沦末位。bǎi zhé zhōng bù huí,róng míng lún mò wèi。

四十咏高太史启

王世贞

陆公秉戎枢,受脤事横征。lù gōng bǐng róng shū,shòu shèn shì héng zhēng。
中流荡日月,殷波血鲵鲸。zhōng liú dàng rì yuè,yīn bō xuè ní jīng。
归来宴父老,故里高车迎。guī lái yàn fù lǎo,gù lǐ gāo chē yíng。
没齿甘巨僇,焉能终令名。méi chǐ gān jù lù,yān néng zhōng lìng míng。

四十咏高太史启

王世贞

仪部志狂者,坟丘事冥讨。yí bù zhì kuáng zhě,fén qiū shì míng tǎo。
三十而挂冠,握机岂不早。sān shí ér guà guān,wò jī qǐ bù zǎo。
胡哉昧远算,一出为小草。hú zāi mèi yuǎn suàn,yī chū wèi xiǎo cǎo。
揽其遗文辞,悼彼耄昏夭。lǎn qí yí wén cí,dào bǐ mào hūn yāo。

四十咏高太史启

王世贞

毛公践华显,秉性乃恬易。máo gōng jiàn huá xiǎn,bǐng xìng nǎi tián yì。
杜门饮醇酒,口不谈世事。dù mén yǐn chún jiǔ,kǒu bù tán shì shì。
一遇鼎革间,铿然践坚议。yī yù dǐng gé jiān,kēng rán jiàn jiān yì。
天怒百不回,秋风有归计。tiān nù bǎi bù huí,qiū fēng yǒu guī jì。

四十咏高太史启

王世贞

文康自讲筵,磊落真主识。wén kāng zì jiǎng yán,lěi luò zhēn zhǔ shí。
锁钥见深寄,版筑遗芬泽。suǒ yào jiàn shēn jì,bǎn zhù yí fēn zé。
坐客悚莫干,虬须紫如磔。zuò kè sǒng mò gàn,qiú xū zǐ rú zhé。
少选出新声,仿佛安昌席。shǎo xuǎn chū xīn shēng,fǎng fú ān chāng xí。

四十咏高太史启

王世贞

昌榖振奇士,玄览意何卓。chāng gǔ zhèn qí shì,xuán lǎn yì hé zhuó。
芙蓉秀浊水,苍隼击寥廓。fú róng xiù zhuó shuǐ,cāng sǔn jī liáo kuò。
调古鲜同驱,名高远时作。diào gǔ xiān tóng qū,míng gāo yuǎn shí zuò。
讵为坎轲恨,短年亦予乐。jù wèi kǎn kē hèn,duǎn nián yì yǔ lè。

四十咏高太史启

王世贞

魏公秉渊著,雅志慕古昔。wèi gōng bǐng yuān zhù,yǎ zhì mù gǔ xī。
时衍洙水流,力断曹溪脉。shí yǎn zhū shuǐ liú,lì duàn cáo xī mài。
巷牖稍已乖,簪缨遂中辟。xiàng yǒu shāo yǐ guāi,zān yīng suì zhōng pì。
三绝苍颉编,往往明心画。sān jué cāng jié biān,wǎng wǎng míng xīn huà。

四十咏高太史启

王世贞

尚书握留铨,五十遂悬车。shàng shū wò liú quán,wǔ shí suì xuán chē。
优游更三纪,块然返其初。yōu yóu gèng sān jì,kuài rán fǎn qí chū。
眉宇蔼春阳,和风被里闾。méi yǔ ǎi chūn yáng,hé fēng bèi lǐ lǘ。
良璞犹未雕,见者称璠玙。liáng pú yóu wèi diāo,jiàn zhě chēng fán yú。

四十咏高太史启

王世贞

恭肃故长者,所历多恬穆。gōng sù gù zhǎng zhě,suǒ lì duō tián mù。
及乎握台纲,霜天见雕鹗。jí hū wò tái gāng,shuāng tiān jiàn diāo è。
藻鉴虽已晚,弹冠众相乐。zǎo jiàn suī yǐ wǎn,dàn guān zhòng xiāng lè。
车门日夜开,无金可称却。chē mén rì yè kāi,wú jīn kě chēng què。

四十咏高太史启

王世贞

沈生逸者流,夙尚丘壑贲。shěn shēng yì zhě liú,sù shàng qiū hè bēn。
缅怀徇所好,十日一山水。miǎn huái xùn suǒ hǎo,shí rì yī shān shuǐ。
游戏无全目,纵横得真理。yóu xì wú quán mù,zòng héng dé zhēn lǐ。
平生所馀事,耿耿乃在此。píng shēng suǒ yú shì,gěng gěng nǎi zài cǐ。