古诗词

张将军歌

王世贞

张将军,虬髯铁面勇绝伦。zhāng jiāng jūn,qiú rán tiě miàn yǒng jué lún。
双眦直上见贼嗔,左腾右踔七尺身。shuāng zì zhí shàng jiàn zéi chēn,zuǒ téng yòu chuō qī chǐ shēn。
倏忽飞动威天神,方印缚肘金麒麟。shū hū fēi dòng wēi tiān shén,fāng yìn fù zhǒu jīn qí lín。
是时六月军声变,风尘蔽天不相见。shì shí liù yuè jūn shēng biàn,fēng chén bì tiān bù xiāng jiàn。
云中健儿面如土,妻女仓皇泪飘霰。yún zhōng jiàn ér miàn rú tǔ,qī nǚ cāng huáng lèi piāo xiàn。
将军独提其麾下,意气不数天山箭。jiāng jūn dú tí qí huī xià,yì qì bù shù tiān shān jiàn。
关头老弱数百骑,酣呼赴躯逞一战。guān tóu lǎo ruò shù bǎi qí,hān hū fù qū chěng yī zhàn。
捉生卤获偏裨任,胡乃区区好趣便。zhuō shēng lǔ huò piān bì rèn,hú nǎi qū qū hǎo qù biàn。
角声忽从敌中出,杀气天昏纵腾越。jiǎo shēng hū cóng dí zhōng chū,shā qì tiān hūn zòng téng yuè。
弓刀蹙沸震风雨,戈甲光芒耀日月。gōng dāo cù fèi zhèn fēng yǔ,gē jiǎ guāng máng yào rì yuè。
将军大叫鼓声绝,吏士空拳奋白骨。jiāng jūn dà jiào gǔ shēng jué,lì shì kōng quán fèn bái gǔ。
骨都当户稍欲遁,中原贼臣教奔突。gǔ dōu dāng hù shāo yù dùn,zhōng yuán zéi chén jiào bēn tū。
汉兵如山自坚壁,回看从校星迸逸。hàn bīng rú shān zì jiān bì,huí kàn cóng xiào xīng bèng yì。
顷刻血肉俱零乱,将军头颅辨不得。qǐng kè xuè ròu jù líng luàn,jiāng jūn tóu lú biàn bù dé。
敌骑叩鞍咋指欢喜剧,狼头羽纛扫太白。dí qí kòu ān zǎ zhǐ huān xǐ jù,láng tóu yǔ dào sǎo tài bái。
阴飙淅瑟燐火明,落日惨澹鸟兽匿。yīn biāo xī sè lín huǒ míng,luò rì cǎn dàn niǎo shòu nì。
男儿要在尸裹革,人生百岁须有极。nán ér yào zài shī guǒ gé,rén shēng bǎi suì xū yǒu jí。
云中帅者谁其俦,十年之间梁与周。yún zhōng shuài zhě shuí qí chóu,shí nián zhī jiān liáng yǔ zhōu。
亲披荆棘开军府,躬起疮痍败敌谋。qīn pī jīng jí kāi jūn fǔ,gōng qǐ chuāng yí bài dí móu。
毕万虽能老牖下,李广终然望彻侯。bì wàn suī néng lǎo yǒu xià,lǐ guǎng zhōng rán wàng chè hóu。
将军继之亦不恶,可怜鸟葬终荒丘。jiāng jūn jì zhī yì bù è,kě lián niǎo zàng zhōng huāng qiū。
呜呼北山石椁东园器,肥酒大肉同千秋。wū hū běi shān shí guǒ dōng yuán qì,féi jiǔ dà ròu tóng qiān qiū。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

有儿不明经,好读子与史。yǒu ér bù míng jīng,hǎo dú zi yǔ shǐ。
仲容已预之,卿不得复尔。zhòng róng yǐ yù zhī,qīng bù dé fù ěr。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

解绶还神虎,买舟向吴会。jiě shòu hái shén hǔ,mǎi zhōu xiàng wú huì。
冷如鬼手馨,强来捉人臂。lěng rú guǐ shǒu xīn,qiáng lái zhuō rén bì。

春游

王世贞

碧濑春粼粼,芳洲遍绿蘋。bì lài chūn lín lín,fāng zhōu biàn lǜ píng。
摘花惊坐鸟,飞絮惹游人。zhāi huā jīng zuò niǎo,fēi xù rě yóu rén。

题金陵景送康永锡一绝

王世贞

莫催桃叶艇,去泛秦淮色。mò cuī táo yè tǐng,qù fàn qín huái sè。
有兴展此图,一挂高斋壁。yǒu xīng zhǎn cǐ tú,yī guà gāo zhāi bì。

半峰亭

王世贞

不爱天上游,不爱人间住。bù ài tiān shàng yóu,bù ài rén jiān zhù。
爱此半峰间,卧看云来去。ài cǐ bàn fēng jiān,wò kàn yún lái qù。

清晖轩

王世贞

微风卷帷起,面面延清晖。wēi fēng juǎn wéi qǐ,miàn miàn yán qīng huī。
无生一话后,日晏不成归。wú shēng yī huà hòu,rì yàn bù chéng guī。

碧玉沼

王世贞

一片荆山玉,琢成秋月圆。yī piàn jīng shān yù,zuó chéng qiū yuè yuán。
风波落叶尽,下有蔚蓝天。fēng bō luò yè jǐn,xià yǒu wèi lán tiān。

观音岩

王世贞

洗髻碧流润,绕龛红叶深。xǐ jì bì liú rùn,rào kān hóng yè shēn。
松风定中过,不是海潮音。sōng fēng dìng zhōng guò,bù shì hǎi cháo yīn。

白龙洞

王世贞

春雷地底发,匹练空中飞。chūn léi dì dǐ fā,pǐ liàn kōng zhōng fēi。
毋劳久行雨,解旱便应归。wú láo jiǔ xíng yǔ,jiě hàn biàn yīng guī。

多景岩

王世贞

千岩荐奇色,使我劳清瞬。qiān yán jiàn qí sè,shǐ wǒ láo qīng shùn。
其若老僧何,不见亦无尽。qí ruò lǎo sēng hé,bù jiàn yì wú jǐn。

宝云井

王世贞

片片胜鬘云,坠入功德井。piàn piàn shèng mán yún,zhuì rù gōng dé jǐng。
山僧解夏还,和云煮新茗。shān sēng jiě xià hái,hé yún zhǔ xīn míng。

偃盖松

王世贞

青松作偃盖,相与谈禅理。qīng sōng zuò yǎn gài,xiāng yǔ tán chán lǐ。
折取松下枝,与师充麈尾。zhé qǔ sōng xià zhī,yǔ shī chōng zhǔ wěi。

铁塔

王世贞

当时铁轮王,建此七宝树。dāng shí tiě lún wáng,jiàn cǐ qī bǎo shù。
风送黑云归,岩栖不知处。fēng sòng hēi yún guī,yán qī bù zhī chù。

妙高峰

王世贞

金山妙高台,飞到峰头住。jīn shān miào gāo tái,fēi dào fēng tóu zhù。
逢师卓锡声,不敢复飞去。féng shī zhuó xī shēng,bù gǎn fù fēi qù。

东斋

王世贞

月出东林端,不照东斋屋。yuè chū dōng lín duān,bù zhào dōng zhāi wū。
趺坐看西山,千岩散金粟。fū zuò kàn xī shān,qiān yán sàn jīn sù。