古诗词

谢生歌七夕送脱屣老人谢榛

王世贞

长安送别今七夕,北斗卓地银河昃。zhǎng ān sòng bié jīn qī xī,běi dòu zhuó dì yín hé zè。
此时痛饮不快意,青衣行酒无颜色。cǐ shí tòng yǐn bù kuài yì,qīng yī xíng jiǔ wú yán sè。
呜呜击筑为秦声,和以短铗霜纵横。wū wū jī zhù wèi qín shēng,hé yǐ duǎn jiá shuāng zòng héng。
大白入手葡萄惊,慷慨为尔歌平生。dà bái rù shǒu pú táo jīng,kāng kǎi wèi ěr gē píng shēng。
谢生长河朔,奇笔破万卷。xiè shēng zhǎng hé shuò,qí bǐ pò wàn juǎn。
日月纵游翱,乾坤任偃蹇。rì yuè zòng yóu áo,qián kūn rèn yǎn jiǎn。
开元以来八百载,少陵诸公竟安在。kāi yuán yǐ lái bā bǎi zài,shǎo líng zhū gōng jìng ān zài。
精爽虽然付元气,骨格已见沉沧海。jīng shuǎng suī rán fù yuán qì,gǔ gé yǐ jiàn chén cāng hǎi。
先朝北地复信阳,一柱不障东澜狂。xiān cháo běi dì fù xìn yáng,yī zhù bù zhàng dōng lán kuáng。
人握隋珠户和璧,及吐中夜无精光。rén wò suí zhū hù hé bì,jí tǔ zhōng yè wú jīng guāng。
谢家一瓿椒浆水,晨兴自荐开元鬼。xiè jiā yī bù jiāo jiāng shuǐ,chén xīng zì jiàn kāi yuán guǐ。
俯仰宁教俗子骂,声名肯傍豪贤起。fǔ yǎng níng jiào sú zi mà,shēng míng kěn bàng háo xián qǐ。
妻孥生计环向愁,掉头且吟五岳游。qī nú shēng jì huán xiàng chóu,diào tóu qiě yín wǔ yuè yóu。
青春断不淹富贵,白眼何以干公侯。qīng chūn duàn bù yān fù guì,bái yǎn hé yǐ gàn gōng hóu。
赵王自是平原君,玳簪珠履三千人。zhào wáng zì shì píng yuán jūn,dài zān zhū lǚ sān qiān rén。
生衣短衣巾角巾,握管从容踞上宾。shēng yī duǎn yī jīn jiǎo jīn,wò guǎn cóng róng jù shàng bīn。
从此王名贤好士,浊漳往往成清醴。cóng cǐ wáng míng xián hǎo shì,zhuó zhāng wǎng wǎng chéng qīng lǐ。
座中谁出夷门右,海内愿为公子死。zuò zhōng shuí chū yí mén yòu,hǎi nèi yuàn wèi gōng zi sǐ。
生岂不恋王家濡,龌龊忍为辕下驹。shēng qǐ bù liàn wáng jiā rú,wò chuò rěn wèi yuán xià jū。
仰天大笑失所向,忽复束书来帝都。yǎng tiān dà xiào shī suǒ xiàng,hū fù shù shū lái dì dōu。
帝都云甍接九衢,委巷独满群公车。dì dōu yún méng jiē jiǔ qú,wěi xiàng dú mǎn qún gōng chē。
剧谈麈尾击唾壶,囊中欲探一钱无。jù tán zhǔ wěi jī tuò hú,náng zhōng yù tàn yī qián wú。
其时卢楠下浚狱,白雪无功白云辱。qí shí lú nán xià jùn yù,bái xuě wú gōng bái yún rǔ。
九歌草就人不知,生也手持向人读。jiǔ gē cǎo jiù rén bù zhī,shēng yě shǒu chí xiàng rén dú。
读之未竟泪簌簌,清霜倒飞鬼神哭。dú zhī wèi jìng lèi sù sù,qīng shuāng dào fēi guǐ shén kū。
绣衣使者从天来,幽谷暖吹邹律灰,欢声欲动黄金台。xiù yī shǐ zhě cóng tiān lái,yōu gǔ nuǎn chuī zōu lǜ huī,huān shēng yù dòng huáng jīn tái。
朝为俘囚夕贵客,生言于楠何有哉。cháo wèi fú qiú xī guì kè,shēng yán yú nán hé yǒu zāi。
忆初识尔崔都尉,何人不慑回天势。yì chū shí ěr cuī dōu wèi,hé rén bù shè huí tiān shì。
谑浪时存尔汝交,酒盏肯及县官事。xuè làng shí cún ěr rǔ jiāo,jiǔ zhǎn kěn jí xiàn guān shì。
乃知豪杰无不可,婴儿世态狎乳虎。nǎi zhī háo jié wú bù kě,yīng ér shì tài xiá rǔ hǔ。
片语能令万象归,雄心直向千秋吐。piàn yǔ néng lìng wàn xiàng guī,xióng xīn zhí xiàng qiān qiū tǔ。
生今去余向何所,生不在天之上、地之下。shēng jīn qù yú xiàng hé suǒ,shēng bù zài tiān zhī shàng dì zhī xià。
前不值古人,后不值来者。qián bù zhí gǔ rén,hòu bù zhí lái zhě。
纵无长绳系汝足,安能一揖轻相舍。zòng wú zhǎng shéng xì rǔ zú,ān néng yī yī qīng xiāng shě。
为言聚散等流萍,贯月查来可暂停。wèi yán jù sàn děng liú píng,guàn yuè chá lái kě zàn tíng。
明年牛女桥成夜,指点依稀见客星。míng nián niú nǚ qiáo chéng yè,zhǐ diǎn yī xī jiàn kè xīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

杂感六章

王世贞

贫贱诚难处,富贵宁易居。pín jiàn chéng nán chù,fù guì níng yì jū。
畴为执两端,令我与愿俱。chóu wèi zhí liǎng duān,lìng wǒ yǔ yuàn jù。
藜藿犹未糁,列鼎穷珍腴。lí huò yóu wèi sǎn,liè dǐng qióng zhēn yú。
饥者靡不佳,饱者不羡馀。jī zhě mí bù jiā,bǎo zhě bù xiàn yú。
窈窕南山云,归乎恣所如。yǎo tiǎo nán shān yún,guī hū zì suǒ rú。

杂感六章

王世贞

千金买骏马,百金买辔头。qiān jīn mǎi jùn mǎ,bǎi jīn mǎi pèi tóu。
百千制狐白,十千珊瑚钩。bǎi qiān zhì hú bái,shí qiān shān hú gōu。
相从诸少年,宛洛书行游。xiāng cóng zhū shǎo nián,wǎn luò shū xíng yóu。
宛洛富名倡,挟瑟进清讴。wǎn luò fù míng chàng,xié sè jìn qīng ōu。
但知媚黄金,焉知我为畴。dàn zhī mèi huáng jīn,yān zhī wǒ wèi chóu。
出当从客欢,归当从妇谋。chū dāng cóng kè huān,guī dāng cóng fù móu。

书感

王世贞

婵娟无终极,燕赵遍蛾眉。chán juān wú zhōng jí,yàn zhào biàn é méi。
百卉就春阳,芬艳迫参差。bǎi huì jiù chūn yáng,fēn yàn pò cān chà。
美人临流坐,顾影中自怡。měi rén lín liú zuò,gù yǐng zhōng zì yí。
岂以为人妍,皓齿发相讥。qǐ yǐ wèi rén yán,hào chǐ fā xiāng jī。
卤莽乃时情,千秋长若斯。lǔ mǎng nǎi shí qíng,qiān qiū zhǎng ruò sī。

书感

王世贞

白露湿螀声,枯叶悲自和。bái lù shī jiāng shēng,kū yè bēi zì hé。
兰膏冻不发,三星渐沈河。lán gāo dòng bù fā,sān xīng jiàn shěn hé。
里中多轻薄,昏醉相经过。lǐ zhōng duō qīng báo,hūn zuì xiāng jīng guò。
两意既非当,虽欢其奈何。liǎng yì jì fēi dāng,suī huān qí nài hé。
亮无同衾愿,闭户敛双蛾。liàng wú tóng qīn yuàn,bì hù liǎn shuāng é。

我有一壶酒与于鳞赋

王世贞

我有一壶酒,与君醉花下。wǒ yǒu yī hú jiǔ,yǔ jūn zuì huā xià。
东风日夜至,群芳无停吐。dōng fēng rì yè zhì,qún fāng wú tíng tǔ。
高歌荡浮云,白日光起舞。gāo gē dàng fú yún,bái rì guāng qǐ wǔ。
陶然中心悦,忽往在千古。táo rán zhōng xīn yuè,hū wǎng zài qiān gǔ。
匪以藉世赢,他人安能取。fěi yǐ jí shì yíng,tā rén ān néng qǔ。

杂感

王世贞

朝阳发东隅,群动借其光。cháo yáng fā dōng yú,qún dòng jiè qí guāng。
流影忽西颓,万象亦含章。liú yǐng hū xī tuí,wàn xiàng yì hán zhāng。
谁云凉热变,迁代固所常。shuí yún liáng rè biàn,qiān dài gù suǒ cháng。
尔日平沙堤,今来禾黍场。ěr rì píng shā dī,jīn lái hé shǔ chǎng。
鸟雀恋故枝,车马依他墙。niǎo què liàn gù zhī,chē mǎ yī tā qiáng。
要知亲者短,不及疏者长。yào zhī qīn zhě duǎn,bù jí shū zhě zhǎng。
邈矣任生操,咄哉魏其伤。miǎo yǐ rèn shēng cāo,duō zāi wèi qí shāng。
誓纫幽兰佩,雅谊畴能量。shì rèn yōu lán pèi,yǎ yì chóu néng liàng。

杂感

王世贞

髫龄操觚翰,冠弱庸清朝。tiáo líng cāo gū hàn,guān ruò yōng qīng cháo。
驽质谢鞭策,闭户甘阒寥。nú zhì xiè biān cè,bì hù gān qù liáo。
挥汗畏请谒,四顾谁亲交。huī hàn wèi qǐng yè,sì gù shuí qīn jiāo。
此时大道边,车马争流涛。cǐ shí dà dào biān,chē mǎ zhēng liú tāo。
举目灼夭华,回盻生秋蒿。jǔ mù zhuó yāo huá,huí xì shēng qiū hāo。
亮匪万年身,胡忍弃尘嚣。liàng fěi wàn nián shēn,hú rěn qì chén xiāo。
呼儿理残编,手复量浊醪。hū ér lǐ cán biān,shǒu fù liàng zhuó láo。
得意且如此,后来惟所遭。dé yì qiě rú cǐ,hòu lái wéi suǒ zāo。

杂感

王世贞

为性本薄劣,聊乐在诗书。wèi xìng běn báo liè,liáo lè zài shī shū。
稍与古人近,顿觉世人疏。shāo yǔ gǔ rén jìn,dùn jué shì rén shū。
饱饭藉高卧,忽起临前除。bǎo fàn jí gāo wò,hū qǐ lín qián chú。
隐隐带西山,历历薄吾庐。yǐn yǐn dài xī shān,lì lì báo wú lú。
百里距非迩,爽气时吞嘘。bǎi lǐ jù fēi ěr,shuǎng qì shí tūn xū。
出门复入门,举足愁尘污。chū mén fù rù mén,jǔ zú chóu chén wū。
以兹欣散秩,牢落扬雄居。yǐ zī xīn sàn zhì,láo luò yáng xióng jū。

比曹初考述职有感

王世贞

岁月不我即,禄食三已期。suì yuè bù wǒ jí,lù shí sān yǐ qī。
揣分冒兢惕,程已惭素尸。chuāi fēn mào jīng tì,chéng yǐ cán sù shī。
出负友朋属,入惭父兄规。chū fù yǒu péng shǔ,rù cán fù xiōng guī。
殿最他所任,得失中自知。diàn zuì tā suǒ rèn,dé shī zhōng zì zhī。
伊予少浅涉,夙好经生期。yī yǔ shǎo qiǎn shè,sù hǎo jīng shēng qī。
稍见事乃谬,渐习心永睽。shāo jiàn shì nǎi miù,jiàn xí xīn yǒng kuí。
咎繇固圣者,其究亦趋时。jiù yáo gù shèng zhě,qí jiū yì qū shí。
南容复白圭,已甚非仲尼。nán róng fù bái guī,yǐ shén fēi zhòng ní。
滔滔亘天路,戚戚将向谁。tāo tāo gèn tiān lù,qī qī jiāng xiàng shuí。

初入理圜土

王世贞

日予事铅椠,握志在皇羲。rì yǔ shì qiān qiàn,wò zhì zài huáng xī。
泣车岂不深,化理一何卑。qì chē qǐ bù shēn,huà lǐ yī hé bēi。
咎繇固贤圣,毋乃逊后夔。jiù yáo gù xián shèng,wú nǎi xùn hòu kuí。
人情如趋湿,盛时能豫衰。rén qíng rú qū shī,shèng shí néng yù shuāi。
更以秩守寄,身为狱吏师。gèng yǐ zhì shǒu jì,shēn wèi yù lì shī。
悠悠互朝暮,戚戚此圜狴。yōu yōu hù cháo mù,qī qī cǐ huán bì。

初入理圜土

王世贞

圜狴何崔嵬,贯曜丽幽方。huán bì hé cuī wéi,guàn yào lì yōu fāng。
当昼日返冥,逾春草不芳。dāng zhòu rì fǎn míng,yú chūn cǎo bù fāng。
紏紏御呵怒,离离累讯伤。tǒu tǒu yù hē nù,lí lí lèi xùn shāng。
下当迩重泉,上永隔天阊。xià dāng ěr zhòng quán,shàng yǒng gé tiān chāng。
谁悉逝矣故,更悲来者长。shuí xī shì yǐ gù,gèng bēi lái zhě zhǎng。

初入理圜土

王世贞

庭前有高树,好鸟相因依。tíng qián yǒu gāo shù,hǎo niǎo xiāng yīn yī。
固以效和鸣,鸣声一何悲。gù yǐ xiào hé míng,míng shēng yī hé bēi。
疑歌复疑诉,流调更流悽。yí gē fù yí sù,liú diào gèng liú qī。
此鸟宁有异,听怀多是非。cǐ niǎo níng yǒu yì,tīng huái duō shì fēi。

偶书

王世贞

闭户延素晷,创足避华径。bì hù yán sù guǐ,chuàng zú bì huá jìng。
所惟力不任,非繇意无竞。suǒ wéi lì bù rèn,fēi yáo yì wú jìng。
沈沦既已甘,芬芳亦焉盛。shěn lún jì yǐ gān,fēn fāng yì yān shèng。
寄责聊簿书,娱怀乃篇咏。jì zé liáo bù shū,yú huái nǎi piān yǒng。
策短世何长,瞿然恐难竟。cè duǎn shì hé zhǎng,qú rán kǒng nán jìng。
得酒且复斟,吾当醉陶径。dé jiǔ qiě fù zhēn,wú dāng zuì táo jìng。

遥望北邙山

王世贞

遥望北邙山,冢墓郁相樛。yáo wàng běi máng shān,zhǒng mù yù xiāng jiū。
石兽蹲草间,妖狐误来求。shí shòu dūn cǎo jiān,yāo hú wù lái qiú。
斧斤焉施伐,原窞各趋畴。fǔ jīn yān shī fá,yuán dàn gè qū chóu。
积泯渐成无,焉能睹其由。jī mǐn jiàn chéng wú,yān néng dǔ qí yóu。
生时藉世赢,迹往神不留。shēng shí jí shì yíng,jì wǎng shén bù liú。
岂若蓬蒿士,一语为千秋。qǐ ruò péng hāo shì,yī yǔ wèi qiān qiū。

省中视事有感

王世贞

披案适不乐,起步临前庭。pī àn shì bù lè,qǐ bù lín qián tíng。
顾视云中照,翳翳迫西楹。gù shì yún zhōng zhào,yì yì pò xī yíng。
过日若倾波,谁为念不停。guò rì ruò qīng bō,shuí wèi niàn bù tíng。
霜卉爱青阳,鬒丝忧素茎。shuāng huì ài qīng yáng,zhěn sī yōu sù jīng。
刀笔理何深,能令走世名。dāo bǐ lǐ hé shēn,néng lìng zǒu shì míng。
蜀客虽寂寞,犹得守玄经。shǔ kè suī jì mò,yóu dé shǒu xuán jīng。