古诗词

谢生歌七夕送脱屣老人谢榛

王世贞

长安送别今七夕,北斗卓地银河昃。zhǎng ān sòng bié jīn qī xī,běi dòu zhuó dì yín hé zè。
此时痛饮不快意,青衣行酒无颜色。cǐ shí tòng yǐn bù kuài yì,qīng yī xíng jiǔ wú yán sè。
呜呜击筑为秦声,和以短铗霜纵横。wū wū jī zhù wèi qín shēng,hé yǐ duǎn jiá shuāng zòng héng。
大白入手葡萄惊,慷慨为尔歌平生。dà bái rù shǒu pú táo jīng,kāng kǎi wèi ěr gē píng shēng。
谢生长河朔,奇笔破万卷。xiè shēng zhǎng hé shuò,qí bǐ pò wàn juǎn。
日月纵游翱,乾坤任偃蹇。rì yuè zòng yóu áo,qián kūn rèn yǎn jiǎn。
开元以来八百载,少陵诸公竟安在。kāi yuán yǐ lái bā bǎi zài,shǎo líng zhū gōng jìng ān zài。
精爽虽然付元气,骨格已见沉沧海。jīng shuǎng suī rán fù yuán qì,gǔ gé yǐ jiàn chén cāng hǎi。
先朝北地复信阳,一柱不障东澜狂。xiān cháo běi dì fù xìn yáng,yī zhù bù zhàng dōng lán kuáng。
人握隋珠户和璧,及吐中夜无精光。rén wò suí zhū hù hé bì,jí tǔ zhōng yè wú jīng guāng。
谢家一瓿椒浆水,晨兴自荐开元鬼。xiè jiā yī bù jiāo jiāng shuǐ,chén xīng zì jiàn kāi yuán guǐ。
俯仰宁教俗子骂,声名肯傍豪贤起。fǔ yǎng níng jiào sú zi mà,shēng míng kěn bàng háo xián qǐ。
妻孥生计环向愁,掉头且吟五岳游。qī nú shēng jì huán xiàng chóu,diào tóu qiě yín wǔ yuè yóu。
青春断不淹富贵,白眼何以干公侯。qīng chūn duàn bù yān fù guì,bái yǎn hé yǐ gàn gōng hóu。
赵王自是平原君,玳簪珠履三千人。zhào wáng zì shì píng yuán jūn,dài zān zhū lǚ sān qiān rén。
生衣短衣巾角巾,握管从容踞上宾。shēng yī duǎn yī jīn jiǎo jīn,wò guǎn cóng róng jù shàng bīn。
从此王名贤好士,浊漳往往成清醴。cóng cǐ wáng míng xián hǎo shì,zhuó zhāng wǎng wǎng chéng qīng lǐ。
座中谁出夷门右,海内愿为公子死。zuò zhōng shuí chū yí mén yòu,hǎi nèi yuàn wèi gōng zi sǐ。
生岂不恋王家濡,龌龊忍为辕下驹。shēng qǐ bù liàn wáng jiā rú,wò chuò rěn wèi yuán xià jū。
仰天大笑失所向,忽复束书来帝都。yǎng tiān dà xiào shī suǒ xiàng,hū fù shù shū lái dì dōu。
帝都云甍接九衢,委巷独满群公车。dì dōu yún méng jiē jiǔ qú,wěi xiàng dú mǎn qún gōng chē。
剧谈麈尾击唾壶,囊中欲探一钱无。jù tán zhǔ wěi jī tuò hú,náng zhōng yù tàn yī qián wú。
其时卢楠下浚狱,白雪无功白云辱。qí shí lú nán xià jùn yù,bái xuě wú gōng bái yún rǔ。
九歌草就人不知,生也手持向人读。jiǔ gē cǎo jiù rén bù zhī,shēng yě shǒu chí xiàng rén dú。
读之未竟泪簌簌,清霜倒飞鬼神哭。dú zhī wèi jìng lèi sù sù,qīng shuāng dào fēi guǐ shén kū。
绣衣使者从天来,幽谷暖吹邹律灰,欢声欲动黄金台。xiù yī shǐ zhě cóng tiān lái,yōu gǔ nuǎn chuī zōu lǜ huī,huān shēng yù dòng huáng jīn tái。
朝为俘囚夕贵客,生言于楠何有哉。cháo wèi fú qiú xī guì kè,shēng yán yú nán hé yǒu zāi。
忆初识尔崔都尉,何人不慑回天势。yì chū shí ěr cuī dōu wèi,hé rén bù shè huí tiān shì。
谑浪时存尔汝交,酒盏肯及县官事。xuè làng shí cún ěr rǔ jiāo,jiǔ zhǎn kěn jí xiàn guān shì。
乃知豪杰无不可,婴儿世态狎乳虎。nǎi zhī háo jié wú bù kě,yīng ér shì tài xiá rǔ hǔ。
片语能令万象归,雄心直向千秋吐。piàn yǔ néng lìng wàn xiàng guī,xióng xīn zhí xiàng qiān qiū tǔ。
生今去余向何所,生不在天之上、地之下。shēng jīn qù yú xiàng hé suǒ,shēng bù zài tiān zhī shàng dì zhī xià。
前不值古人,后不值来者。qián bù zhí gǔ rén,hòu bù zhí lái zhě。
纵无长绳系汝足,安能一揖轻相舍。zòng wú zhǎng shéng xì rǔ zú,ān néng yī yī qīng xiāng shě。
为言聚散等流萍,贯月查来可暂停。wèi yán jù sàn děng liú píng,guàn yuè chá lái kě zàn tíng。
明年牛女桥成夜,指点依稀见客星。míng nián niú nǚ qiáo chéng yè,zhǐ diǎn yī xī jiàn kè xīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送华存叔北上

王世贞

大江日夜声,寒云摧天黑。dà jiāng rì yè shēng,hán yún cuī tiān hēi。
江头一樽酒,言饯东山客。jiāng tóu yī zūn jiǔ,yán jiàn dōng shān kè。
鸿雁因高风,翩翩各南北。hóng yàn yīn gāo fēng,piān piān gè nán běi。
念当乖形影,昵昵不忍释。niàn dāng guāi xíng yǐng,nì nì bù rěn shì。
王睢为代言,乘时厉羽翮。wáng suī wèi dài yán,chéng shí lì yǔ hé。
抚壮当及功,竖儒多自失。fǔ zhuàng dāng jí gōng,shù rú duō zì shī。
隗俄燕昭台,黄金栖其侧。kuí é yàn zhāo tái,huáng jīn qī qí cè。
毋以千里资,轻为世人得。wú yǐ qiān lǐ zī,qīng wèi shì rén dé。
骧首忽长鸣,幽州莽生色。xiāng shǒu hū zhǎng míng,yōu zhōu mǎng shēng sè。

病中别沈子嘉则之扬州

王世贞

溽炎始见蠲,微疴俄相逐。rù yán shǐ jiàn juān,wēi kē é xiāng zhú。
故人弃我去,使我惊局促。gù rén qì wǒ qù,shǐ wǒ jīng jú cù。
杂绪难尽言,轻帆易辞目。zá xù nán jǐn yán,qīng fān yì cí mù。
惆怅离后思,广陵雨中绿。chóu chàng lí hòu sī,guǎng líng yǔ zhōng lǜ。

复张幼于

王世贞

荆璞虽自良,在閟谁见赏。jīng pú suī zì liáng,zài bì shuí jiàn shǎng。
鸣球悬东序,匪搏焉为响。míng qiú xuán dōng xù,fěi bó yān wèi xiǎng。
托契并冲融,扬辉何高朗。tuō qì bìng chōng róng,yáng huī hé gāo lǎng。
之子邓林彦,髫年吐神爽。zhī zi dèng lín yàn,tiáo nián tǔ shén shuǎng。
鸾姿谢雕饰,蠖伏韬宏养。luán zī xiè diāo shì,huò fú tāo hóng yǎng。
虽尔时所趣,居然汰群奖。suī ěr shí suǒ qù,jū rán tài qún jiǎng。
九域衡捭阖,千龄恣偃仰。jiǔ yù héng bǎi hé,qiān líng zì yǎn yǎng。
乃以拙薄姿,当君中心往。nǎi yǐ zhuō báo zī,dāng jūn zhōng xīn wǎng。
御李匪自华,比杨仍差长。yù lǐ fěi zì huá,bǐ yáng réng chà zhǎng。
树敌牙颊间,抗交云霞上。shù dí yá jiá jiān,kàng jiāo yún xiá shàng。
携手泛具区,所睹但泱漭。xié shǒu fàn jù qū,suǒ dǔ dàn yāng mǎng。
日月驰双驭,乾坤发遥想。rì yuè chí shuāng yù,qián kūn fā yáo xiǎng。
勖哉爱兰芬,毋使沦霜莽。xù zāi ài lán fēn,wú shǐ lún shuāng mǎng。

过扬州留寄方德新侍御

王世贞

君前潞河发,我前广陵去。jūn qián lù hé fā,wǒ qián guǎng líng qù。
野人工策蹇,使者虚乘遽。yě rén gōng cè jiǎn,shǐ zhě xū chéng jù。
北风江上来,停云冒成絮。běi fēng jiāng shàng lái,tíng yún mào chéng xù。
归心亦如此,安能为君住。guī xīn yì rú cǐ,ān néng wèi jūn zhù。
惆怅丛桂月,苍苍已如雾。chóu chàng cóng guì yuè,cāng cāng yǐ rú wù。
含辛即路岐,摅衷在毫素。hán xīn jí lù qí,shū zhōng zài háo sù。

赠陆丈人

王世贞

逢君衢路间,憔悴车马姿。féng jūn qú lù jiān,qiáo cuì chē mǎ zī。
斗酒相慰劳,拂拭故冠衣。dòu jiǔ xiāng wèi láo,fú shì gù guān yī。
长跪问旧乡,掩涕不自支。zhǎng guì wèn jiù xiāng,yǎn tì bù zì zhī。
催徵多异政,庐井无新炊。cuī zhēng duō yì zhèng,lú jǐng wú xīn chuī。
昔为州郡佐,投劾强言归。xī wèi zhōu jùn zuǒ,tóu hé qiáng yán guī。
今者一老翁,县官更相欺。jīn zhě yī lǎo wēng,xiàn guān gèng xiāng qī。
弱息苦不任,白首愿多违。ruò xī kǔ bù rèn,bái shǒu yuàn duō wéi。
谁云田家乐,翻令仕路嗤。shuí yún tián jiā lè,fān lìng shì lù chī。
彭泽者何人,当其归去时。péng zé zhě hé rén,dāng qí guī qù shí。
种秫以卒岁,高枕咏皇羲。zhǒng shú yǐ zú suì,gāo zhěn yǒng huáng xī。
我欲营菟裘,太息不成辞。wǒ yù yíng tú qiú,tài xī bù chéng cí。

读李献吉何仲默徐昌榖三子诗

王世贞

夔峡收英灵,乾坤无真色。kuí xiá shōu yīng líng,qián kūn wú zhēn sè。
扰扰操觚士,各务徇所得。rǎo rǎo cāo gū shì,gè wù xùn suǒ dé。
恍若襄城辙,俱迷阴陵泽。huǎng ruò xiāng chéng zhé,jù mí yīn líng zé。
明兴我高帝,神武肆荡涤。míng xīng wǒ gāo dì,shén wǔ sì dàng dí。
七叶开人文,畴能承休德。qī yè kāi rén wén,chóu néng chéng xiū dé。
是时北地生,草昧发超识。shì shí běi dì shēng,cǎo mèi fā chāo shí。
手挽天河流,千秋鸿蒙坼。shǒu wǎn tiān hé liú,qiān qiū hóng méng chè。
坐令景从辈,齐声谐其则。zuò lìng jǐng cóng bèi,qí shēng xié qí zé。
矩步宁敢渝,狂者羞践迹。jǔ bù níng gǎn yú,kuáng zhě xiū jiàn jì。
宁知龙变化,夭矫不可即。níng zhī lóng biàn huà,yāo jiǎo bù kě jí。
彼以蛙黾趋,胡然矜相测。bǐ yǐ wā mǐn qū,hú rán jīn xiāng cè。

读李献吉何仲默徐昌榖三子诗

王世贞

孝皇握鳌极,万宇扬休光。xiào huáng wò áo jí,wàn yǔ yáng xiū guāng。
艺士被天来,大雅竟难方。yì shì bèi tiān lái,dà yǎ jìng nán fāng。
北地既龙举,信阳遂鸾翔。běi dì jì lóng jǔ,xìn yáng suì luán xiáng。
彼美在弱冠,振馥戢时芳。bǐ měi zài ruò guān,zhèn fù jí shí fāng。
二华削莲花,高掌媚太阳。èr huá xuē lián huā,gāo zhǎng mèi tài yáng。
朝霞洛溆波,因飔自文章。cháo xiá luò xù bō,yīn sī zì wén zhāng。
二子琢相就,流趋互雌黄。èr zi zuó xiāng jiù,liú qū hù cí huáng。
听曲昧其名,焉在讥颉颃。tīng qū mèi qí míng,yān zài jī jié háng。
寄言夸毗者,冥趋良可伤。jì yán kuā pí zhě,míng qū liáng kě shāng。

读李献吉何仲默徐昌榖三子诗

王世贞

伊昔吴都彦,挥翰藻思披。yī xī wú dōu yàn,huī hàn zǎo sī pī。
珊瑚间木难,粉黛映参差。shān hú jiān mù nán,fěn dài yìng cān chà。
岂乏妖丽观,适志良以稀。qǐ fá yāo lì guān,shì zhì liáng yǐ xī。
奕奕昌榖生,中道起其微。yì yì chāng gǔ shēng,zhōng dào qǐ qí wēi。
青天荡胸表,白日行须眉。qīng tiān dàng xiōng biǎo,bái rì xíng xū méi。
秋鸢搏羊角,夏雨结虹霓。qiū yuān bó yáng jiǎo,xià yǔ jié hóng ní。
泠泠松泉响,濯濯芙蓉姿。líng líng sōng quán xiǎng,zhuó zhuó fú róng zī。
当其所得意,直与作者期。dāng qí suǒ dé yì,zhí yǔ zuò zhě qī。
为郎叹寂寞,短年悲奄遗。wèi láng tàn jì mò,duǎn nián bēi yǎn yí。
匪但一世隘,终焉造化疑。fěi dàn yī shì ài,zhōng yān zào huà yí。
贞也乡之人,瓣香夙所私。zhēn yě xiāng zhī rén,bàn xiāng sù suǒ sī。
广陵怅云绝,山水欣自知。guǎng líng chàng yún jué,shān shuǐ xīn zì zhī。
要令千岁后,更奏金兰辞。yào lìng qiān suì hòu,gèng zòu jīn lán cí。

二贞篇

王世贞

徐卿志恬穆,闇然不自持。xú qīng zhì tián mù,àn rán bù zì chí。
虽复兴文藻,要非中所施。suī fù xīng wén zǎo,yào fēi zhōng suǒ shī。
踯躅俦侣间,咸顾私胜之。zhí zhú chóu lǚ jiān,xián gù sī shèng zhī。
营卫若千金,一捐不复疑。yíng wèi ruò qiān jīn,yī juān bù fù yí。
青天见河岳,白日回光仪。qīng tiān jiàn hé yuè,bái rì huí guāng yí。
所遇各自失,焉能强攀跻。suǒ yù gè zì shī,yān néng qiáng pān jī。
汝往稽剡滨,高视浮云驰。rǔ wǎng jī shàn bīn,gāo shì fú yún chí。
余复白驹篇,太息不成辞。yú fù bái jū piān,tài xī bù chéng cí。

二贞篇

王世贞

任侯神明守,吏道将余师。rèn hóu shén míng shǒu,lì dào jiāng yú shī。
东风被蒿莱,欣欣各自私。dōng fēng bèi hāo lái,xīn xīn gè zì sī。
力欲洪波偃,一苇恐难支。lì yù hóng bō yǎn,yī wěi kǒng nán zhī。
俯窥龙蛇宅,仰睹星辰移。fǔ kuī lóng shé zhái,yǎng dǔ xīng chén yí。
志士轻丧元,白刃蹈如归。zhì shì qīng sàng yuán,bái rèn dǎo rú guī。
能令行间伍,戚若同根枝。néng lìng xíng jiān wǔ,qī ruò tóng gēn zhī。
老父抚国殇,为侯捐不辞。lǎo fù fǔ guó shāng,wèi hóu juān bù cí。
婺妇泣其夫,身今得所施。wù fù qì qí fū,shēn jīn dé suǒ shī。
精诚贯烈日,天听竟能卑。jīng chéng guàn liè rì,tiān tīng jìng néng bēi。
紏紏干城士,厚禄拟何为。tǒu tǒu gàn chéng shì,hòu lù nǐ hé wèi。

五子篇济南李攀龙

王世贞

纤阿出溟渤,皓魄中天发。xiān ā chū míng bó,hào pò zhōng tiān fā。
列宿岂不显,杳然精灵摄。liè sù qǐ bù xiǎn,yǎo rán jīng líng shè。
先秦收正始,六代时汩没。xiān qín shōu zhèng shǐ,liù dài shí gǔ méi。
夫子扬嘉馨,千载驭飙軏。fū zi yáng jiā xīn,qiān zài yù biāo yuè。
思排入渊旷,象成自昭晰。sī pái rù yuān kuàng,xiàng chéng zì zhāo xī。
至理中所赏,胡然见时悦。zhì lǐ zhōng suǒ shǎng,hú rán jiàn shí yuè。
夫子乃沉沦,纷纷亦奄忽。fū zi nǎi chén lún,fēn fēn yì yǎn hū。
六合惨淡间,微生借嘘拂。liù hé cǎn dàn jiān,wēi shēng jiè xū fú。
并啸倚崆峒,苍苍极秋色。bìng xiào yǐ kōng dòng,cāng cāng jí qiū sè。
上有三危露,芝菌芬樛结。shàng yǒu sān wēi lù,zhī jūn fēn jiū jié。
攀英啜其滋,虹霞动灵宅。pān yīng chuài qí zī,hóng xiá dòng líng zhái。
却笑羡门者,长生等澌沫。què xiào xiàn mén zhě,zhǎng shēng děng sī mò。

五子篇济南李攀龙

王世贞

蔼蔼洵吉士,产秀自天目。ǎi ǎi xún jí shì,chǎn xiù zì tiān mù。
冷冷穆风披,青阳振膏馥。lěng lěng mù fēng pī,qīng yáng zhèn gāo fù。
调气玩时人,幽怀被商曲。diào qì wán shí rén,yōu huái bèi shāng qū。
客从东方来,贻君以迷榖。kè cóng dōng fāng lái,yí jūn yǐ mí gǔ。
含吐兹未酬,宛然中心笃。hán tǔ zī wèi chóu,wǎn rán zhōng xīn dǔ。
柔条沃嘉霖,虽罢中所欲。róu tiáo wò jiā lín,suī bà zhōng suǒ yù。
良璞困铝错,连城谢其琢。liáng pú kùn lǚ cuò,lián chéng xiè qí zuó。
逝将因君御,并起双鸿鹄。shì jiāng yīn jūn yù,bìng qǐ shuāng hóng gǔ。

五子篇济南李攀龙

王世贞

大溟湛珊瑚,陆离灼丛条。dà míng zhàn shān hú,lù lí zhuó cóng tiáo。
龙伯何神举,弱纬连六鳌。lóng bó hé shén jǔ,ruò wěi lián liù áo。
之子为国经,含英奉清朝。zhī zi wèi guó jīng,hán yīng fèng qīng cháo。
泛澜先民蕴,眷念首阳椒。fàn lán xiān mín yùn,juàn niàn shǒu yáng jiāo。
杜权形俱敛,匪战理自超。dù quán xíng jù liǎn,fěi zhàn lǐ zì chāo。
贱或重千钧,贵则等逝飙。jiàn huò zhòng qiān jūn,guì zé děng shì biāo。
罗浮七十二,一一摩层霄。luó fú qī shí èr,yī yī mó céng xiāo。
玉笈子长往,金徽予罢操。yù jí zi zhǎng wǎng,jīn huī yǔ bà cāo。

五子篇济南李攀龙

王世贞

高旻漏元气,泻作黄河流。gāo mín lòu yuán qì,xiè zuò huáng hé liú。
排荡识其支,焉睹昆仑丘。pái dàng shí qí zhī,yān dǔ kūn lún qiū。
武昌蕴夙解,独往恣神搜。wǔ chāng yùn sù jiě,dú wǎng zì shén sōu。
亥步亦何穷,原问非所雠。hài bù yì hé qióng,yuán wèn fēi suǒ chóu。
仰窥太乙精,冷然注天湫。yǎng kuī tài yǐ jīng,lěng rán zhù tiān jiǎo。
调浪鼓青阳,馀风映素秋。diào làng gǔ qīng yáng,yú fēng yìng sù qiū。
下士俱大笑,哫訾不能休。xià shì jù dà xiào,zú zī bù néng xiū。
宁知帝弄臣,坐令鞭九州。níng zhī dì nòng chén,zuò lìng biān jiǔ zhōu。

五子篇济南李攀龙

王世贞

伊人璠玙彦,履盛无婴躬。yī rén fán yú yàn,lǚ shèng wú yīng gōng。
岂鲜盈门轨,匪其径寸衷。qǐ xiān yíng mén guǐ,fěi qí jìng cùn zhōng。
为寿不在年,千秋以为终。wèi shòu bù zài nián,qiān qiū yǐ wèi zhōng。
斯道苟不芜,排卫当谁功。sī dào gǒu bù wú,pái wèi dāng shuí gōng。
沉沦知夜光,鸿鹄高天风。chén lún zhī yè guāng,hóng gǔ gāo tiān fēng。
枉矢射彭城,逸劲饮石梁。wǎng shǐ shè péng chéng,yì jìn yǐn shí liáng。
谁谓汉哉广,裹糇航扶桑。shuí wèi hàn zāi guǎng,guǒ hóu háng fú sāng。
竦身太华颠,群途杳茫茫。sǒng shēn tài huá diān,qún tú yǎo máng máng。