古诗词

谢生歌七夕送脱屣老人谢榛

王世贞

长安送别今七夕,北斗卓地银河昃。zhǎng ān sòng bié jīn qī xī,běi dòu zhuó dì yín hé zè。
此时痛饮不快意,青衣行酒无颜色。cǐ shí tòng yǐn bù kuài yì,qīng yī xíng jiǔ wú yán sè。
呜呜击筑为秦声,和以短铗霜纵横。wū wū jī zhù wèi qín shēng,hé yǐ duǎn jiá shuāng zòng héng。
大白入手葡萄惊,慷慨为尔歌平生。dà bái rù shǒu pú táo jīng,kāng kǎi wèi ěr gē píng shēng。
谢生长河朔,奇笔破万卷。xiè shēng zhǎng hé shuò,qí bǐ pò wàn juǎn。
日月纵游翱,乾坤任偃蹇。rì yuè zòng yóu áo,qián kūn rèn yǎn jiǎn。
开元以来八百载,少陵诸公竟安在。kāi yuán yǐ lái bā bǎi zài,shǎo líng zhū gōng jìng ān zài。
精爽虽然付元气,骨格已见沉沧海。jīng shuǎng suī rán fù yuán qì,gǔ gé yǐ jiàn chén cāng hǎi。
先朝北地复信阳,一柱不障东澜狂。xiān cháo běi dì fù xìn yáng,yī zhù bù zhàng dōng lán kuáng。
人握隋珠户和璧,及吐中夜无精光。rén wò suí zhū hù hé bì,jí tǔ zhōng yè wú jīng guāng。
谢家一瓿椒浆水,晨兴自荐开元鬼。xiè jiā yī bù jiāo jiāng shuǐ,chén xīng zì jiàn kāi yuán guǐ。
俯仰宁教俗子骂,声名肯傍豪贤起。fǔ yǎng níng jiào sú zi mà,shēng míng kěn bàng háo xián qǐ。
妻孥生计环向愁,掉头且吟五岳游。qī nú shēng jì huán xiàng chóu,diào tóu qiě yín wǔ yuè yóu。
青春断不淹富贵,白眼何以干公侯。qīng chūn duàn bù yān fù guì,bái yǎn hé yǐ gàn gōng hóu。
赵王自是平原君,玳簪珠履三千人。zhào wáng zì shì píng yuán jūn,dài zān zhū lǚ sān qiān rén。
生衣短衣巾角巾,握管从容踞上宾。shēng yī duǎn yī jīn jiǎo jīn,wò guǎn cóng róng jù shàng bīn。
从此王名贤好士,浊漳往往成清醴。cóng cǐ wáng míng xián hǎo shì,zhuó zhāng wǎng wǎng chéng qīng lǐ。
座中谁出夷门右,海内愿为公子死。zuò zhōng shuí chū yí mén yòu,hǎi nèi yuàn wèi gōng zi sǐ。
生岂不恋王家濡,龌龊忍为辕下驹。shēng qǐ bù liàn wáng jiā rú,wò chuò rěn wèi yuán xià jū。
仰天大笑失所向,忽复束书来帝都。yǎng tiān dà xiào shī suǒ xiàng,hū fù shù shū lái dì dōu。
帝都云甍接九衢,委巷独满群公车。dì dōu yún méng jiē jiǔ qú,wěi xiàng dú mǎn qún gōng chē。
剧谈麈尾击唾壶,囊中欲探一钱无。jù tán zhǔ wěi jī tuò hú,náng zhōng yù tàn yī qián wú。
其时卢楠下浚狱,白雪无功白云辱。qí shí lú nán xià jùn yù,bái xuě wú gōng bái yún rǔ。
九歌草就人不知,生也手持向人读。jiǔ gē cǎo jiù rén bù zhī,shēng yě shǒu chí xiàng rén dú。
读之未竟泪簌簌,清霜倒飞鬼神哭。dú zhī wèi jìng lèi sù sù,qīng shuāng dào fēi guǐ shén kū。
绣衣使者从天来,幽谷暖吹邹律灰,欢声欲动黄金台。xiù yī shǐ zhě cóng tiān lái,yōu gǔ nuǎn chuī zōu lǜ huī,huān shēng yù dòng huáng jīn tái。
朝为俘囚夕贵客,生言于楠何有哉。cháo wèi fú qiú xī guì kè,shēng yán yú nán hé yǒu zāi。
忆初识尔崔都尉,何人不慑回天势。yì chū shí ěr cuī dōu wèi,hé rén bù shè huí tiān shì。
谑浪时存尔汝交,酒盏肯及县官事。xuè làng shí cún ěr rǔ jiāo,jiǔ zhǎn kěn jí xiàn guān shì。
乃知豪杰无不可,婴儿世态狎乳虎。nǎi zhī háo jié wú bù kě,yīng ér shì tài xiá rǔ hǔ。
片语能令万象归,雄心直向千秋吐。piàn yǔ néng lìng wàn xiàng guī,xióng xīn zhí xiàng qiān qiū tǔ。
生今去余向何所,生不在天之上、地之下。shēng jīn qù yú xiàng hé suǒ,shēng bù zài tiān zhī shàng dì zhī xià。
前不值古人,后不值来者。qián bù zhí gǔ rén,hòu bù zhí lái zhě。
纵无长绳系汝足,安能一揖轻相舍。zòng wú zhǎng shéng xì rǔ zú,ān néng yī yī qīng xiāng shě。
为言聚散等流萍,贯月查来可暂停。wèi yán jù sàn děng liú píng,guàn yuè chá lái kě zàn tíng。
明年牛女桥成夜,指点依稀见客星。míng nián niú nǚ qiáo chéng yè,zhǐ diǎn yī xī jiàn kè xīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

怀子相

王世贞

淮海风烟阻钓缗,关河冰雪滞征轮。huái hǎi fēng yān zǔ diào mín,guān hé bīng xuě zhì zhēng lún。
高斋病起探新历,屈指春来有故人。gāo zhāi bìng qǐ tàn xīn lì,qū zhǐ chūn lái yǒu gù rén。
海内望尘元未少,道傍听曲竟谁真。hǎi nèi wàng chén yuán wèi shǎo,dào bàng tīng qū jìng shuí zhēn。
十年何地同心语,莫遣浮沉负此身。shí nián hé dì tóng xīn yǔ,mò qiǎn fú chén fù cǐ shēn。

怀顺甫

王世贞

岁晏萧条病发疏,春风回首叹离居。suì yàn xiāo tiáo bìng fā shū,chūn fēng huí shǒu tàn lí jū。
曾烦倒屣迎王粲,敢有微名比魏舒。céng fán dào xǐ yíng wáng càn,gǎn yǒu wēi míng bǐ wèi shū。
纵酒谁同燕市筑,寻源或伴武陵渔。zòng jiǔ shuí tóng yàn shì zhù,xún yuán huò bàn wǔ líng yú。
重来抱玉无多恨,岳色千秋起著书。zhòng lái bào yù wú duō hèn,yuè sè qiān qiū qǐ zhù shū。

怀伯承

王世贞

翩翩佳句满词林,别恨龙池芳草深。piān piān jiā jù mǎn cí lín,bié hèn lóng chí fāng cǎo shēn。
万里风波垂失所,十年岐路畏论心。wàn lǐ fēng bō chuí shī suǒ,shí nián qí lù wèi lùn xīn。
题诗晓破天门色,把钓春生雷泽阴。tí shī xiǎo pò tiān mén sè,bǎ diào chūn shēng léi zé yīn。
莫以时名相问讯,朅来金马渐浮沉。mò yǐ shí míng xiāng wèn xùn,qiè lái jīn mǎ jiàn fú chén。

岁暮答吴明卿

王世贞

喧喧车骑满长安,落落吾侪握手难。xuān xuān chē qí mǎn zhǎng ān,luò luò wú chái wò shǒu nán。
岁暮风光容汝共,天涯心事仗谁看。suì mù fēng guāng róng rǔ gòng,tiān yá xīn shì zhàng shuí kàn。
鸿边雪净西山晓,马首云生北海寒。hóng biān xuě jìng xī shān xiǎo,mǎ shǒu yún shēng běi hǎi hán。
自是阳春无和者,朱弦莫易向人弹。zì shì yáng chūn wú hé zhě,zhū xián mò yì xiàng rén dàn。

过明卿分韵归字

王世贞

猎猎西风吹客衣,空庭系马待斜晖。liè liè xī fēng chuī kè yī,kōng tíng xì mǎ dài xié huī。
久拚高兴缘君发,无那清尊与病违。jiǔ pàn gāo xīng yuán jūn fā,wú nà qīng zūn yǔ bìng wéi。
海内声名双睥睨,郢中歌调一翻飞。hǎi nèi shēng míng shuāng pì nì,yǐng zhōng gē diào yī fān fēi。
何须稚子投军辖,屈指交游未忍归。hé xū zhì zi tóu jūn xiá,qū zhǐ jiāo yóu wèi rěn guī。

赠郑老还赵

王世贞

握手悲歌荐浊醪,别离人世几吾曹。wò shǒu bēi gē jiàn zhuó láo,bié lí rén shì jǐ wú cáo。
行边落日滹沱壮,醉里谈天碣石高。xíng biān luò rì hū tuó zhuàng,zuì lǐ tán tiān jié shí gāo。
千乘风云仍白璧,百年湖海自绨袍。qiān chéng fēng yún réng bái bì,bǎi nián hú hǎi zì tí páo。
茂陵词赋空相待,枚叔王门可重劳。mào líng cí fù kōng xiāng dài,méi shū wáng mén kě zhòng láo。

春日试笔

王世贞

今年正月晴明甚,袅袅青门杨柳枝。jīn nián zhèng yuè qíng míng shén,niǎo niǎo qīng mén yáng liǔ zhī。
逗遛残雪已无赖,偃蹇和烟故不迟。dòu liú cán xuě yǐ wú lài,yǎn jiǎn hé yān gù bù chí。
莫遣春光欺旅病,尽容风物媚吾诗。mò qiǎn chūn guāng qī lǚ bìng,jǐn róng fēng wù mèi wú shī。
陌头何限芳菲意,马首论心知是谁。mò tóu hé xiàn fāng fēi yì,mǎ shǒu lùn xīn zhī shì shuí。

明卿子相夜过

王世贞

折简凭过散寂寥,汉宫华月绮春宵。zhé jiǎn píng guò sàn jì liáo,hàn gōng huá yuè qǐ chūn xiāo。
青云坐向论心失,白雪歌容攘臂骄。qīng yún zuò xiàng lùn xīn shī,bái xuě gē róng rǎng bì jiāo。
五子中原天未厌,千秋吾道日相要。wǔ zi zhōng yuán tiān wèi yàn,qiān qiū wú dào rì xiāng yào。
城钟渐送栖乌起,冠盖长安总自饶。chéng zhōng jiàn sòng qī wū qǐ,guān gài zhǎng ān zǒng zì ráo。

喜许殿卿至

王世贞

初闻五马倦行春,辞赵游燕逐酒人。chū wén wǔ mǎ juàn xíng chūn,cí zhào yóu yàn zhú jiǔ rén。
白璧邯郸空偃蹇,黄金碣石自嶙峋。bái bì hán dān kōng yǎn jiǎn,huáng jīn jié shí zì lín xún。
风尘治郡功名薄,海岳论交意气新。fēng chén zhì jùn gōng míng báo,hǎi yuè lùn jiāo yì qì xīn。
一为李生悬榻后,放歌须汝破吾颦。yī wèi lǐ shēng xuán tà hòu,fàng gē xū rǔ pò wú pín。

答于鳞

王世贞

伏枕悲吟夜未阑,使君书到问加餐。fú zhěn bēi yín yè wèi lán,shǐ jūn shū dào wèn jiā cān。
青春偃蹇新丰色,紫气凭陵大陆寒。qīng chūn yǎn jiǎn xīn fēng sè,zǐ qì píng líng dà lù hán。
自守扶风经术进,数逢句践酒人看。zì shǒu fú fēng jīng shù jìn,shù féng jù jiàn jiǔ rén kàn。
拂衣跃马男儿事,回首乾坤去住难。fú yī yuè mǎ nán ér shì,huí shǒu qián kūn qù zhù nán。

送刘库部使云中取道还楚省侍

王世贞

海内声名会自难,俄闻拥传出长安。hǎi nèi shēng míng huì zì nán,é wén yōng chuán chū zhǎng ān。
轺车易水悲歌发,匕首刘生意气看。yáo chē yì shuǐ bēi gē fā,bǐ shǒu liú shēng yì qì kàn。
代马春骄青草色,楚天晴望白云寒。dài mǎ chūn jiāo qīng cǎo sè,chǔ tiān qíng wàng bái yún hán。
只今前箸明光少,莫向仙源问淼漫。zhǐ jīn qián zhù míng guāng shǎo,mò xiàng xiān yuán wèn miǎo màn。

赠张翁

王世贞

清朝词客几簪裾,令子承恩在石渠。qīng cháo cí kè jǐ zān jū,lìng zi chéng ēn zài shí qú。
中岁看传刘氏业,少年亲受伏生书。zhōng suì kàn chuán liú shì yè,shǎo nián qīn shòu fú shēng shū。
云凝太华莲花发,露擢高盘御掌舒。yún níng tài huá lián huā fā,lù zhuó gāo pán yù zhǎng shū。
但使秦天能戏彩,无劳蜀道重回车。dàn shǐ qín tiān néng xì cǎi,wú láo shǔ dào zhòng huí chē。

送张孝丰

王世贞

临岐握手意如何,燕市尊前惜易过。lín qí wò shǒu yì rú hé,yàn shì zūn qián xī yì guò。
别后故人明月共,相遗茂宰白云多。bié hòu gù rén míng yuè gòng,xiāng yí mào zǎi bái yún duō。
江城早热来菰米,卧阁春深绣薜萝。jiāng chéng zǎo rè lái gū mǐ,wò gé chūn shēn xiù bì luó。
闻道此中堪啸咏,不妨源外有兵戈。wén dào cǐ zhōng kān xiào yǒng,bù fáng yuán wài yǒu bīng gē。

明卿子相过饮谈数有感

王世贞

不惜颜酡醉玉壶,狂来击缶竞乌乌。bù xī yán tuó zuì yù hú,kuáng lái jī fǒu jìng wū wū。
巴歈和雪心难下,碣石谈天思转孤。bā yú hé xuě xīn nán xià,jié shí tán tiān sī zhuǎn gū。
入夜星辰元不没,异时河岳递相扶。rù yè xīng chén yuán bù méi,yì shí hé yuè dì xiāng fú。
西京七贵俱堪数,肯向唐生问有无。xī jīng qī guì jù kān shù,kěn xiàng táng shēng wèn yǒu wú。

哭舍侄汝钦仪部

王世贞

肮脏衣冠迟日月,颉颃京邑走风烟。āng zàng yī guān chí rì yuè,jié háng jīng yì zǒu fēng yān。
曼容汝官五百石,武子吾家三十年。màn róng rǔ guān wǔ bǎi shí,wǔ zi wú jiā sān shí nián。
乡地只忧戎马在,使星犹傍女牛悬。xiāng dì zhǐ yōu róng mǎ zài,shǐ xīng yóu bàng nǚ niú xuán。
如何握手成今古,岐路人间倍可怜。rú hé wò shǒu chéng jīn gǔ,qí lù rén jiān bèi kě lián。