古诗词

昌平侯铁劵歌

王世贞

英皇昔日困鱼服,惨淡四庙精灵哭。yīng huáng xī rì kùn yú fú,cǎn dàn sì miào jīng líng kū。
乾坤膏血付边马,乌鹊昼向行人啄。qián kūn gāo xuè fù biān mǎ,wū què zhòu xiàng xíng rén zhuó。
于公石帅独当柄,指顾号令无翻覆。yú gōng shí shuài dú dāng bǐng,zhǐ gù hào lìng wú fān fù。
天下勤王颇不少,杨侯上谷能神速。tiān xià qín wáng pǒ bù shǎo,yáng hóu shàng gǔ néng shén sù。
鸣鞭游骑出飞狐,咋指单于遁涿鹿。míng biān yóu qí chū fēi hú,zǎ zhǐ dān yú dùn zhuō lù。
候气已见平吞敌,左右弧矢垂双箙。hòu qì yǐ jiàn píng tūn dí,zuǒ yòu hú shǐ chuí shuāng fú。
居庸关头落日黄,饥卒尽饱降人肉。jū yōng guān tóu luò rì huáng,jī zú jǐn bǎo jiàng rén ròu。
新皇论功独召宴,剑履醉向明光宿。xīn huáng lùn gōng dú zhào yàn,jiàn lǚ zuì xiàng míng guāng sù。
貂蝉换出惊妻子,犀玉手授称腰腹。diāo chán huàn chū jīng qī zi,xī yù shǒu shòu chēng yāo fù。
当时报功恨不极,促制铁劵黄金饰。dāng shí bào gōng hèn bù jí,cù zhì tiě juàn huáng jīn shì。
无论此劵一尺铁,带砺河山开社稷。wú lùn cǐ juàn yī chǐ tiě,dài lì hé shān kāi shè jì。
百年倏忽岂更远,里门不朱插荆棘。bǎi nián shū hū qǐ gèng yuǎn,lǐ mén bù zhū chā jīng jí。
洛下唯闻许史封,边陲尚指杨王力。luò xià wéi wén xǔ shǐ fēng,biān chuí shàng zhǐ yáng wáng lì。
即看铁劵黑似漆,金书,黯■无颜色。jí kàn tiě juàn hēi shì qī,jīn shū,àn wú yán sè。
岂唯金书无颜色,侯家子孙看不识。qǐ wéi jīn shū wú yán sè,hóu jiā zi sūn kàn bù shí。
为道己巳年间事,始复吞声泪填臆。wèi dào jǐ sì nián jiān shì,shǐ fù tūn shēng lèi tián yì。
昨者蓟门火,横连甘泉北。zuó zhě jì mén huǒ,héng lián gān quán běi。
捷书未必当贼锋,血战还应长见抑。jié shū wèi bì dāng zéi fēng,xuè zhàn hái yīng zhǎng jiàn yì。
尚方之劵陈如山,男儿赤手那可得。shàng fāng zhī juàn chén rú shān,nán ér chì shǒu nà kě dé。
君不见濠梁勋旧奚足数,坟墓秋霜窜鼷鼠。jūn bù jiàn háo liáng xūn jiù xī zú shù,fén mù qiū shuāng cuàn xī shǔ。
于公丧元石帅族,风尘久赖成心膂。yú gōng sàng yuán shí shuài zú,fēng chén jiǔ lài chéng xīn lǚ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题画兰花

王世贞

处为幽谷香,出为王者瑞。chù wèi yōu gǔ xiāng,chū wèi wáng zhě ruì。
不同百草归,秋风纫成佩。bù tóng bǎi cǎo guī,qiū fēng rèn chéng pèi。

初出京口

王世贞

楚歌一声发,吴侬双泪涟。chǔ gē yī shēng fā,wú nóng shuāng lèi lián。
武昌应尚远,船是武昌船。wǔ chāng yīng shàng yuǎn,chuán shì wǔ chāng chuán。

夜泊芦夹回望燕子矶

王世贞

风吹浩荡去,却在芦江湄。fēng chuī hào dàng qù,què zài lú jiāng méi。
燕子矶头月,清光当待谁。yàn zi jī tóu yuè,qīng guāng dāng dài shuí。

泊金陵

王世贞

不登凤凰台,为怯李家句。bù dēng fèng huáng tái,wèi qiè lǐ jiā jù。
听说长干儿,朋尊向台去。tīng shuō zhǎng gàn ér,péng zūn xiàng tái qù。

初发石头

王世贞

亭亭远山色,入我船窗来。tíng tíng yuǎn shān sè,rù wǒ chuán chuāng lái。
斗语虽不竞,那无酒一杯。dòu yǔ suī bù jìng,nà wú jiǔ yī bēi。

烈洲在江中树颇多

王世贞

郁郁烈洲树,宛然江水间。yù yù liè zhōu shù,wǎn rán jiāng shuǐ jiān。
行人自不上,妒杀道金山。xíng rén zì bù shàng,dù shā dào jīn shān。

牛渚即采石也

王世贞

玄晖既遒往,李白时一振。xuán huī jì qiú wǎng,lǐ bái shí yī zhèn。
请看沧江流,万古才不尽。qǐng kàn cāng jiāng liú,wàn gǔ cái bù jǐn。

宣城道中阻水不得上

王世贞

夜不闻白猿,朝不见白鹇。yè bù wén bái yuán,cháo bù jiàn bái xián。
忘却下江水,错恨恋舟山。wàng què xià jiāng shuǐ,cuò hèn liàn zhōu shān。

东西梁山一名天门山在江中

王世贞

东梁与西梁,髵䰄双虎头。dōng liáng yǔ xī liáng,ér sāi shuāng hǔ tóu。
可怜长江水,分作川字流。kě lián zhǎng jiāng shuǐ,fēn zuò chuān zì liú。

病中过铜陵遇雨

王世贞

江馆能收望,渔矶亦罢罾。jiāng guǎn néng shōu wàng,yú jī yì bà zēng。
谁怜伏枕客,风雨过铜陵。shuí lián fú zhěn kè,fēng yǔ guò tóng líng。

历阳道中阻风

王世贞

进步咫尺间,一落不复上。jìn bù zhǐ chǐ jiān,yī luò bù fù shàng。
安得勒将军,为我牵百丈。ān dé lēi jiāng jūn,wèi wǒ qiān bǎi zhàng。

江行热无鱼买戏成

王世贞

十日不尝鱼,九日不却暑。shí rì bù cháng yú,jiǔ rì bù què shǔ。
愿作西南风,吹侬转乡土。yuàn zuò xī nán fēng,chuī nóng zhuǎn xiāng tǔ。

余尝梦登九华阳山矶可以见九华而病热昏寐竟过志感

王世贞

九华九子秀,十年梦寐间。jiǔ huá jiǔ zi xiù,shí nián mèng mèi jiān。
那知一梦觉,顿失九华山。nà zhī yī mèng jué,dùn shī jiǔ huá shān。

过马当

王世贞

人云下元府,莫作马当看。rén yún xià yuán fǔ,mò zuò mǎ dāng kàn。
自有天公仗,那能问水官。zì yǒu tiān gōng zhàng,nà néng wèn shuǐ guān。

安庆道中

王世贞

平波细若剪,远岫膏于沐。píng bō xì ruò jiǎn,yuǎn xiù gāo yú mù。
嗒坐舫斋中,空翠时一扑。dā zuò fǎng zhāi zhōng,kōng cuì shí yī pū。