古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

顾尚玺名世八十寿言公有二子美而文

王世贞

肯学冯郎老汉曹,蚤知陶监挂宫袍。kěn xué féng láng lǎo hàn cáo,zǎo zhī táo jiān guà gōng páo。
箧中旖旎余鸡舌,池上参差长凤毛。qiè zhōng yǐ nǐ yú jī shé,chí shàng cān chà zhǎng fèng máo。
奇石数拳心并古,清商一部兴弥高。qí shí shù quán xīn bìng gǔ,qīng shāng yī bù xīng mí gāo。
闲来却笑非熊叟,即使垂竿也自劳。xián lái què xiào fēi xióng sǒu,jí shǐ chuí gān yě zì láo。

过喻使君邦相郡斋与其尊大夫八十翁四孙及通家余子小饮有述

王世贞

十年刺敝长清狂,悬榻传呼已下梁。shí nián cì bì zhǎng qīng kuáng,xuán tà chuán hū yǐ xià liáng。
何忝朋车仍向吕,别从文苑得龚黄。hé tiǎn péng chē réng xiàng lǚ,bié cóng wén yuàn dé gōng huáng。
筵中凤有将雏曲,膝下龙传上客觞。yán zhōng fèng yǒu jiāng chú qū,xī xià lóng chuán shàng kè shāng。
不为老夫疏笔札,欲标高榜德星堂。bù wèi lǎo fū shū bǐ zhá,yù biāo gāo bǎng dé xīng táng。

喻太守邦相及陈丞李司理邀饮顾园作

王世贞

初从窈窕转深幽,忽敞中天与目谋。chū cóng yǎo tiǎo zhuǎn shēn yōu,hū chǎng zhōng tiān yǔ mù móu。
杰构时时撑碧落,回廊面面俯清流。jié gòu shí shí chēng bì luò,huí láng miàn miàn fǔ qīng liú。
涵星浅藻催浮动,入雨疏筠佐唱酬。hán xīng qiǎn zǎo cuī fú dòng,rù yǔ shū yún zuǒ chàng chóu。
不道使君容阿敬,岂应单为辟强留。bù dào shǐ jūn róng ā jìng,qǐ yīng dān wèi pì qiáng liú。

过大宗伯徐公作

王世贞

旧标通德宛如斯,屈指登堂十四期。jiù biāo tōng dé wǎn rú sī,qū zhǐ dēng táng shí sì qī。
不为龙门孤转峻,自缘狐性老多疑。bù wèi lóng mén gū zhuǎn jùn,zì yuán hú xìng lǎo duō yí。
谈深忽出忧天语,病久方知荷帝私。tán shēn hū chū yōu tiān yǔ,bìng jiǔ fāng zhī hé dì sī。
试捻霜髭两相问,于今得似秣陵时。shì niǎn shuāng zī liǎng xiāng wèn,yú jīn dé shì mò líng shí。

徐大宗伯归有园留宴作

王世贞

曲槛回廊断复连,疏花奇石巧相缘。qū kǎn huí láng duàn fù lián,shū huā qí shí qiǎo xiāng yuán。
横穿屋里千迷道,忽入壶中小有天。héng chuān wū lǐ qiān mí dào,hū rù hú zhōng xiǎo yǒu tiān。
映架青藜宽自读,开尊白堕许吾传。yìng jià qīng lí kuān zì dú,kāi zūn bái duò xǔ wú chuán。
丈人门径今粗晓,时拟扁舟问草玄。zhàng rén mén jìng jīn cū xiǎo,shí nǐ biǎn zhōu wèn cǎo xuán。

潘方伯邀游豫园

王世贞

豫园长日锁岧峣,为我聊惩鸟雀骄。yù yuán zhǎng rì suǒ tiáo yáo,wèi wǒ liáo chéng niǎo què jiāo。
碧沼静能涵象纬,朱甍高自割烟霄。bì zhǎo jìng néng hán xiàng wěi,zhū méng gāo zì gē yān xiāo。
嵯峨玉耸栖云岫,宛转银题上汉桥。cuó é yù sǒng qī yún xiù,wǎn zhuǎn yín tí shàng hàn qiáo。
却笑闲居先散骑,枋榆三尺也逍遥。què xiào xián jū xiān sàn qí,fāng yú sān chǐ yě xiāo yáo。

顾尚玺伯仲东西二园今并为一然主人老病芜不治矣信步一游志感

王世贞

旧识何家山大小,渐来并作一山深。jiù shí hé jiā shān dà xiǎo,jiàn lái bìng zuò yī shān shēn。
主人称病掩关卧,园子偷闲无处寻。zhǔ rén chēng bìng yǎn guān wò,yuán zi tōu xián wú chù xún。
堕石将藤全失径,窥阶迸笋别成林。duò shí jiāng téng quán shī jìng,kuī jiē bèng sǔn bié chéng lín。
亦知陵谷须臾事,徙倚能令百感侵。yì zhī líng gǔ xū yú shì,xǐ yǐ néng lìng bǎi gǎn qīn。

游潘顾诸园毕自题弇园

王世贞

踏遍名园意未舒,大都京洛贵人居。tà biàn míng yuán yì wèi shū,dà dōu jīng luò guì rén jū。
穿钱作埒难调马,镂石铺池碍种鱼。chuān qián zuò liè nán diào mǎ,lòu shí pù chí ài zhǒng yú。
似比幼舆输一壑,转令元亮爱吾庐。shì bǐ yòu yú shū yī hè,zhuǎn lìng yuán liàng ài wú lú。
兴来呼得尖头艇,喂蚁烹鳞信所如。xīng lái hū dé jiān tóu tǐng,wèi yǐ pēng lín xìn suǒ rú。

广州朱提举以欧桢白虞部书及诗至却寄

王世贞

客星三载出姑苏,翘首南云思转孤。kè xīng sān zài chū gū sū,qiào shǒu nán yún sī zhuǎn gū。
忽尔羊城逢使者,顿然鲛浦至明珠。hū ěr yáng chéng féng shǐ zhě,dùn rán jiāo pǔ zhì míng zhū。
篇章意气差强在,齿发神明可系无。piān zhāng yì qì chà qiáng zài,chǐ fā shén míng kě xì wú。
君道丹砂勾漏好,倘能分贶及凡夫。jūn dào dān shā gōu lòu hǎo,tǎng néng fēn kuàng jí fán fū。

过吴太学新园赏菊卜夜作

王世贞

门外轩车若水流,能虚要地结清幽。mén wài xuān chē ruò shuǐ liú,néng xū yào dì jié qīng yōu。
连峰半隐嵯峨阁,暗室中穿窈窕沟。lián fēng bàn yǐn cuó é gé,àn shì zhōng chuān yǎo tiǎo gōu。
银烛媚回黄菊暝,绿窗骄借翠筠秋。yín zhú mèi huí huáng jú míng,lǜ chuāng jiāo jiè cuì yún qiū。
狂夫丙夜犹呼酒,寄语陈遵辖慢投。kuáng fū bǐng yè yóu hū jiǔ,jì yǔ chén zūn xiá màn tóu。

虎丘西僧房晨访曹茂来居士山阁小饮

王世贞

竹径通幽信短筇,山楼忽敞得从容。zhú jìng tōng yōu xìn duǎn qióng,shān lóu hū chǎng dé cóng róng。
残霜堕木青仍在,旭日披云紫渐浓。cán shuāng duò mù qīng réng zài,xù rì pī yún zǐ jiàn nóng。
香积总饶居士饭,东林翻厌远师钟。xiāng jī zǒng ráo jū shì fàn,dōng lín fān yàn yuǎn shī zhōng。
逢君更自宽拘束,一盏双螯喜杀侬。féng jūn gèng zì kuān jū shù,yī zhǎn shuāng áo xǐ shā nóng。

慧山东园为王光禄家物余再过之矣复以与比部曹安二山人曹王二太学一游即事有述

王世贞

三过王园兴转新,为贪幽景岂关人。sān guò wáng yuán xīng zhuǎn xīn,wèi tān yōu jǐng qǐ guān rén。
苍苔印鹿尤堪赏,古树啼鸦也不嗔。cāng tái yìn lù yóu kān shǎng,gǔ shù tí yā yě bù chēn。
自有真山当北户,任他流水入西邻。zì yǒu zhēn shān dāng běi hù,rèn tā liú shuǐ rù xī lín。
翻骄履道林中竹,总好还沾京洛尘。fān jiāo lǚ dào lín zhōng zhú,zǒng hǎo hái zhān jīng luò chén。

华太学邀过鸿胪卿王公慧山西园景物尤胜丽与俞比部曹山人同赋

王世贞

屐齿何妨细雨过,主人缘客治岩阿。jī chǐ hé fáng xì yǔ guò,zhǔ rén yuán kè zhì yán ā。
朱楼有势争霄汉,绮树无心长薜萝。zhū lóu yǒu shì zhēng xiāo hàn,qǐ shù wú xīn zhǎng bì luó。
迭石巧当山色阙,分泉别取水声多。dié shí qiǎo dāng shān sè quē,fēn quán bié qǔ shuǐ shēng duō。
编钱故是王家埒,唤作弇中奈我何。biān qián gù shì wáng jiā liè,huàn zuò yǎn zhōng nài wǒ hé。

迭前韵奉酬徐宗伯见和之作时公有书劝驾诗尾亦及之

王世贞

三见咸阳哭李斯,一归东海十成期。sān jiàn xián yáng kū lǐ sī,yī guī dōng hǎi shí chéng qī。
毋论启事人堪笑,忽得除书已亦疑。wú lùn qǐ shì rén kān xiào,hū dé chú shū yǐ yì yí。
野性云霄终自浅,主恩天地欲谁私。yě xìng yún xiāo zhōng zì qiǎn,zhǔ ēn tiān dì yù shuí sī。
纵令伏枥雄心在,犹忆羊肠踠足时。zòng lìng fú lì xióng xīn zài,yóu yì yáng cháng wǎn zú shí。

迭前韵和徐宗伯归有园见和之作

王世贞

青樽小语夜留连,重结金门隐吏缘。qīng zūn xiǎo yǔ yè liú lián,zhòng jié jīn mén yǐn lì yuán。
密竹似调弦上雨,疏萍欲点镜中天。mì zhú shì diào xián shàng yǔ,shū píng yù diǎn jìng zhōng tiān。
功名兔苑吾甘薄,姓字鸡林尔任传。gōng míng tù yuàn wú gān báo,xìng zì jī lín ěr rèn chuán。
无那谷神新有解,从知不爱子云玄。wú nà gǔ shén xīn yǒu jiě,cóng zhī bù ài zi yún xuán。