古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

赠池州赵司理时君以棘事入都过访

王世贞

入门相见便呼奇,大觉风标胜昔时。rù mén xiāng jiàn biàn hū qí,dà jué fēng biāo shèng xī shí。
才读永州司马记,又吟杨部法曹诗。cái dú yǒng zhōu sī mǎ jì,yòu yín yáng bù fǎ cáo shī。
龙门目我能无愧,牛耳期君定不疑。lóng mén mù wǒ néng wú kuì,niú ěr qī jūn dìng bù yí。
忽忆弇中何所似,三春杨柳最青枝。hū yì yǎn zhōng hé suǒ shì,sān chūn yáng liǔ zuì qīng zhī。

丁休宁以棘事过金陵见枉有内子之戚思归慰留之

王世贞

彻棘寒花久自黄,留君小住亦无妨。chè jí hán huā jiǔ zì huáng,liú jūn xiǎo zhù yì wú fáng。
总然叶县能飞舄,其若河阳有悼亡。zǒng rán yè xiàn néng fēi xì,qí ruò hé yáng yǒu dào wáng。
得句且宽身外事,消忧为发酒中狂。dé jù qiě kuān shēn wài shì,xiāo yōu wèi fā jiǔ zhōng kuáng。
只今循吏兼文苑,屈指何人与雁行。zhǐ jīn xún lì jiān wén yuàn,qū zhǐ hé rén yǔ yàn xíng。

送汤比部捧元正表入贺时青琐十年矣

王世贞

锦吹牙旌捧传轩,千官鹄立贺正元。jǐn chuī yá jīng pěng chuán xuān,qiān guān gǔ lì hè zhèng yuán。
十年供奉铜龙署,今旦传开白虎樽。shí nián gōng fèng tóng lóng shǔ,jīn dàn chuán kāi bái hǔ zūn。
共羡使星人是法,毋轻秋省室曾温。gòng xiàn shǐ xīng rén shì fǎ,wú qīng qiū shěng shì céng wēn。
知君蒿目多吁画,为借椒香奉至尊。zhī jūn hāo mù duō xū huà,wèi jiè jiāo xiāng fèng zhì zūn。

登卢龙山在观后云晋中宗所名

王世贞

琳宫寂寂掩玄关,列柏层层径可攀。lín gōng jì jì yǎn xuán guān,liè bǎi céng céng jìng kě pān。
似闻司马江东日,分得卢龙塞上山。shì wén sī mǎ jiāng dōng rì,fēn dé lú lóng sāi shàng shān。
万雉低昂朝旭后,千林出没午阴间。wàn zhì dī áng cháo xù hòu,qiān lín chū méi wǔ yīn jiān。
欲问阅江楼记处,露台元自惜民艰。yù wèn yuè jiāng lóu jì chù,lù tái yuán zì xī mín jiān。

二刘宫庶宫洗主试南都并赠一章

王世贞

恭承嘉命简时髦,水国联翩宫锦袍。gōng chéng jiā mìng jiǎn shí máo,shuǐ guó lián piān gōng jǐn páo。
并系豢龙刘累氏,同为相马九方皋。bìng xì huàn lóng liú lèi shì,tóng wèi xiāng mǎ jiǔ fāng gāo。
三山剑色双牛斗,六代词华一羽毛。sān shān jiàn sè shuāng niú dòu,liù dài cí huá yī yǔ máo。
识得挽回淳古意,不妨疏越为君操。shí dé wǎn huí chún gǔ yì,bù fáng shū yuè wèi jūn cāo。

金陵署中乞骸杜门辱孚如吏部寄诗有答

王世贞

寒乞金陵老病身,忽传邹律转阳春。hán qǐ jīn líng lǎo bìng shēn,hū chuán zōu lǜ zhuǎn yáng chūn。
句如古郢辞中雪,名是西京赋里人。jù rú gǔ yǐng cí zhōng xuě,míng shì xī jīng fù lǐ rén。
世眼也知尊白璧,冰心知不染红尘。shì yǎn yě zhī zūn bái bì,bīng xīn zhī bù rǎn hóng chén。
奕棋故作长安地,万事能令局局新。yì qí gù zuò zhǎng ān dì,wàn shì néng lìng jú jú xīn。

寿秀水陈君

王世贞

曾睹如纶施薜萝,豸冠鹤鬓未蹉跎。céng dǔ rú lún shī bì luó,zhì guān hè bìn wèi cuō tuó。
一骢聊为行春出,五马新从戏彩过。yī cōng liáo wèi xíng chūn chū,wǔ mǎ xīn cóng xì cǎi guò。
瓶岭近知游屐易,滮湖宽问酒船多。píng lǐng jìn zhī yóu jī yì,biāo hú kuān wèn jiǔ chuán duō。
太丘庭院无多广,羔雁纷纷柰尔何。tài qiū tíng yuàn wú duō guǎng,gāo yàn fēn fēn nài ěr hé。

陈先辈子卿大宗伯公子也美秀而文亡弟太常有拂拭之契访我白下论诗契合寻上公车饮而赠之

王世贞

一展新诗过所闻,尽倾家酿为留君。yī zhǎn xīn shī guò suǒ wén,jǐn qīng jiā niàng wèi liú jūn。
由来闽士思常衮,只合陈家有长文。yóu lái mǐn shì sī cháng gǔn,zhǐ hé chén jiā yǒu zhǎng wén。
毛自凤池成五色,汗从龙种失千群。máo zì fèng chí chéng wǔ sè,hàn cóng lóng zhǒng shī qiān qún。
他时太史占祥地,可忆金陵日暮云。tā shí tài shǐ zhàn xiáng dì,kě yì jīn líng rì mù yún。

步魏公西园小酌时公已捐馆矣

王世贞

魏国层台插绛霄,西园飞盖引和飙。wèi guó céng tái chā jiàng xiāo,xī yuán fēi gài yǐn hé biāo。
披崖竞缀黄金粟,傍水争抽白玉条。pī yá jìng zhuì huáng jīn sù,bàng shuǐ zhēng chōu bái yù tiáo。
春至管弦先鸟咔,秋归红粉后花凋。chūn zhì guǎn xián xiān niǎo kā,qiū guī hóng fěn hòu huā diāo。
唯余一掬羊昙泪,并入风光赋大招。wéi yú yī jū yáng tán lèi,bìng rù fēng guāng fù dà zhāo。

倪驾部船政为十世利太宰纪录且有特命而仅守抚州于其行得二律勉之

王世贞

戈船报政一时新,上考书封迥绝伦。gē chuán bào zhèng yī shí xīn,shàng kǎo shū fēng jiǒng jué lún。
仅将内史酬康乐,谁为东吴借寇恂。jǐn jiāng nèi shǐ chóu kāng lè,shuí wèi dōng wú jiè kòu xún。
行部德星毋厌数,劝农春雨不愁贫。xíng bù dé xīng wú yàn shù,quàn nóng chūn yǔ bù chóu pín。
若语进贤应上赏,于今魏相许何人。ruò yǔ jìn xián yīng shàng shǎng,yú jīn wèi xiāng xǔ hé rén。

倪驾部船政为十世利太宰纪录且有特命而仅守抚州于其行得二律勉之

王世贞

如云五马赴专城,朱雀桁西多颂声。rú yún wǔ mǎ fù zhuān chéng,zhū què héng xī duō sòng shēng。
宁论汉省为郎薄,只觉山公启事轻。níng lùn hàn shěng wèi láng báo,zhǐ jué shān gōng qǐ shì qīng。
华盖峰头宽露冕,清风阁上好题名。huá gài fēng tóu kuān lù miǎn,qīng fēng gé shàng hǎo tí míng。
见说黄金赐循吏,不须惆怅羡班生。jiàn shuō huáng jīn cì xún lì,bù xū chóu chàng xiàn bān shēng。

己丑元日即事

王世贞

嵩呼初毕卷朝班,转入玄宫松柏间。sōng hū chū bì juǎn cháo bān,zhuǎn rù xuán gōng sōng bǎi jiān。
北忆青阳开左个,南瞻紫气满钟山。běi yì qīng yáng kāi zuǒ gè,nán zhān zǐ qì mǎn zhōng shān。
屠苏却借宫官榼,冒絮聊温野客颜。tú sū què jiè gōng guān kē,mào xù liáo wēn yě kè yán。
卦数已周成底事,不如酣卧掩柴关。guà shù yǐ zhōu chéng dǐ shì,bù rú hān wò yǎn chái guān。

御花园

王世贞

危亭藻井锁芙蓉,镇日烟云袅自封。wēi tíng zǎo jǐng suǒ fú róng,zhèn rì yān yún niǎo zì fēng。
奇石翳藤疑伏虎,古松撑汉欲成龙。qí shí yì téng yí fú hǔ,gǔ sōng chēng hàn yù chéng lóng。
金盘有露悬孤掌,玉辇无时下九重。jīn pán yǒu lù xuán gū zhǎng,yù niǎn wú shí xià jiǔ zhòng。
拟向前朝询旧绩,白头中贵好从容。nǐ xiàng qián cháo xún jiù jì,bái tóu zhōng guì hǎo cóng róng。

三迭韵答太仆王翁

王世贞

三楚骚坛独汝贤,五朝流辈让君先。sān chǔ sāo tán dú rǔ xián,wǔ cháo liú bèi ràng jūn xiān。
名缘洗耳逢人说,句自从心以后传。míng yuán xǐ ěr féng rén shuō,jù zì cóng xīn yǐ hòu chuán。
荏苒可忘辞印事,依稀垂及杖朝年。rěn rǎn kě wàng cí yìn shì,yī xī chuí jí zhàng cháo nián。
怪来百战难为敌,才接前茅已索然。guài lái bǎi zhàn nán wèi dí,cái jiē qián máo yǐ suǒ rán。

赠李太学

王世贞

须鬓犹鬒眉目疏,宛然名下果无虚。xū bìn yóu zhěn méi mù shū,wǎn rán míng xià guǒ wú xū。
挥毫处处供人赏,闭户时时读父书。huī háo chù chù gōng rén shǎng,bì hù shí shí dú fù shū。
白下阴何看渐少,松陵皮陆近何如。bái xià yīn hé kàn jiàn shǎo,sōng líng pí lù jìn hé rú。
老夫纵酒犹顽健,只是无名可借渠。lǎo fū zòng jiǔ yóu wán jiàn,zhǐ shì wú míng kě jiè qú。