古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

感兴六首

王世贞

峭风俄扫蒻房空,恍忽还疑在梦中。qiào fēng é sǎo ruò fáng kōng,huǎng hū hái yí zài mèng zhōng。
毕竟怨亲何所似,偶然萍水复西东。bì jìng yuàn qīn hé suǒ shì,ǒu rán píng shuǐ fù xī dōng。

感兴六首

王世贞

欲酌仍停鹦鹉螺,酒醒长叹对银河。yù zhuó réng tíng yīng wǔ luó,jiǔ xǐng zhǎng tàn duì yín hé。
傍人总会应难语,但道中年感慨多。bàng rén zǒng huì yīng nán yǔ,dàn dào zhōng nián gǎn kǎi duō。

感兴六首

王世贞

单车柳色太行新,浊酒寒灯供此身。dān chē liǔ sè tài xíng xīn,zhuó jiǔ hán dēng gōng cǐ shēn。
燕赵向来多似玉,懒教人唤负心人。yàn zhào xiàng lái duō shì yù,lǎn jiào rén huàn fù xīn rén。

息阴树傍冠尘俄重拂拭之馀聊用自解

王世贞

欲将烦暑借风宽,更起红尘上鹖冠。yù jiāng fán shǔ jiè fēng kuān,gèng qǐ hóng chén shàng hé guān。
拭罢只堪他日挂,不须留待故人弹。shì bà zhǐ kān tā rì guà,bù xū liú dài gù rén dàn。

渡黄河偶成

王世贞

银作天河玉作堤,河流倒挂与天齐。yín zuò tiān hé yù zuò dī,hé liú dào guà yǔ tiān qí。
可怜抛向昆仑顶,一到人间浊似泥。kě lián pāo xiàng kūn lún dǐng,yī dào rén jiān zhuó shì ní。

初登太行回望有思

王世贞

千山立马送斜晖,平楚苍然色渐微。qiān shān lì mǎ sòng xié huī,píng chǔ cāng rán sè jiàn wēi。
最是东南欲尽处,黏天一点白云飞。zuì shì dōng nán yù jǐn chù,nián tiān yī diǎn bái yún fēi。

由宁郭抵新化镇即事

王世贞

阴沟清泚复湾环,桃李成阴桑柘闲。yīn gōu qīng cǐ fù wān huán,táo lǐ chéng yīn sāng zhè xián。
道是江南好风景,举头如戟太行山。dào shì jiāng nán hǎo fēng jǐng,jǔ tóu rú jǐ tài xíng shān。

由宁郭抵新化镇即事

王世贞

夹溪修竹带青葱,便拟移家住此中。jiā xī xiū zhú dài qīng cōng,biàn nǐ yí jiā zhù cǐ zhōng。
却忆乡园浑未乏,不知何事厌江东。què yì xiāng yuán hún wèi fá,bù zhī hé shì yàn jiāng dōng。

臬署闲居偶成二绝

王世贞

道了放衙无一事,偶然驯鹿过庭除。dào le fàng yá wú yī shì,ǒu rán xùn lù guò tíng chú。
与君多少优闲在,只是长林意未舒。yǔ jūn duō shǎo yōu xián zài,zhǐ shì zhǎng lín yì wèi shū。

臬署闲居偶成二绝

王世贞

晋阳酒清绝可人,午饮酣眠从至申。jìn yáng jiǔ qīng jué kě rén,wǔ yǐn hān mián cóng zhì shēn。
赖得长安信易达,知余懒病定为真。lài dé zhǎng ān xìn yì dá,zhī yú lǎn bìng dìng wèi zhēn。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

一尊萧寺鬓毛新,醉后那论主与宾。yī zūn xiāo sì bìn máo xīn,zuì hòu nà lùn zhǔ yǔ bīn。
我梦未醒君梦觉,可能还唤梦中人。wǒ mèng wèi xǐng jūn mèng jué,kě néng hái huàn mèng zhōng rén。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

参差棠树五湖滨,福在人天慧在身。cān chà táng shù wǔ hú bīn,fú zài rén tiān huì zài shēn。
争似懒夫穷彻骨,西方处处是迷津。zhēng shì lǎn fū qióng chè gǔ,xī fāng chù chù shì mí jīn。

与张王二君弥陀寺小饮二君有惠政吾郡时王与余谈禅而张旨在玄不甚答戏成三绝

王世贞

张君杜口为尊玄,王子纵横岂离禅。zhāng jūn dù kǒu wèi zūn xuán,wáng zi zòng héng qǐ lí chán。
任是法门吾不会,一杯还向炕头眠。rèn shì fǎ mén wú bù huì,yī bēi hái xiàng kàng tóu mián。

过亡妾殡所有感

王世贞

绛罗长护曲阑干,树底春花不睹残。jiàng luó zhǎng hù qū lán gàn,shù dǐ chūn huā bù dǔ cán。
谁道殡宫荒垄畔,白杨吹送四时寒。shuí dào bìn gōng huāng lǒng pàn,bái yáng chuī sòng sì shí hán。

过亡妾殡所有感

王世贞

去辞华屋傍荒丘,儿女呼娘不解求。qù cí huá wū bàng huāng qiū,ér nǚ hū niáng bù jiě qiú。
任使破除情字尽,也应饶泪到心头。rèn shǐ pò chú qíng zì jǐn,yě yīng ráo lèi dào xīn tóu。