古诗词

送徐汝思郎中使蜀虑囚兼悉鄙志

王世贞

长安二月百花明,花间好鸟嘤其鸣。zhǎng ān èr yuè bǎi huā míng,huā jiān hǎo niǎo yīng qí míng。
骑马低回问所适,眼中何人一李生。qí mǎ dī huí wèn suǒ shì,yǎn zhōng hé rén yī lǐ shēng。
李生为予赋白雪,击节高歌唾壶缺。lǐ shēng wèi yǔ fù bái xuě,jī jié gāo gē tuò hú quē。
两心炯炯中自知,至赏岂得逢人说。liǎng xīn jiǒng jiǒng zhōng zì zhī,zhì shǎng qǐ dé féng rén shuō。
谁其之子清而扬,抚琴不弹弦意长。shuí qí zhī zi qīng ér yáng,fǔ qín bù dàn xián yì zhǎng。
高山流水偶自会,浮云落日那能忘。gāo shān liú shuǐ ǒu zì huì,fú yún luò rì nà néng wàng。
从此论诗更吾子,予也开襟荐兰芷。cóng cǐ lùn shī gèng wú zi,yǔ yě kāi jīn jiàn lán zhǐ。
沉钩溟渤红珊瑚,明月波光夜深起。chén gōu míng bó hóng shān hú,míng yuè bō guāng yè shēn qǐ。
文章陆沉世所贱,千年得失人不见。wén zhāng lù chén shì suǒ jiàn,qiān nián dé shī rén bù jiàn。
其若天涯生咫尺,陌头飞英乱飘霰。qí ruò tiān yá shēng zhǐ chǐ,mò tóu fēi yīng luàn piāo xiàn。
青丝鹔鹴桃叶马,徐卿持节称使者。qīng sī sù shuāng táo yè mǎ,xú qīng chí jié chēng shǐ zhě。
倾城冠盖走相送,众中无言泪盈把。qīng chéng guān gài zǒu xiāng sòng,zhòng zhōng wú yán lèi yíng bǎ。
汉天西尽有光辉,诏许推环国士知。hàn tiān xī jǐn yǒu guāng huī,zhào xǔ tuī huán guó shì zhī。
陇云马首三千折,栈道猿声十二时。lǒng yún mǎ shǒu sān qiān zhé,zhàn dào yuán shēng shí èr shí。
峨眉山深白日照,锦官溪冷东风吹。é méi shān shēn bái rì zhào,jǐn guān xī lěng dōng fēng chuī。
巴人诵檄输賨布,夷女迎船歌竹枝。bā rén sòng xí shū cóng bù,yí nǚ yíng chuán gē zhú zhī。
滟滪秋沉疾如矢,白帝江陵七百里。yàn yù qiū chén jí rú shǐ,bái dì jiāng líng qī bǎi lǐ。
锦袍嵬坐映江水,徐卿丈夫当尔尔,岂无故人王与李。jǐn páo wéi zuò yìng jiāng shuǐ,xú qīng zhàng fū dāng ěr ěr,qǐ wú gù rén wáng yǔ lǐ。
足迹凄凉金马门,烽烟慷慨铜驼里。zú jì qī liáng jīn mǎ mén,fēng yān kāng kǎi tóng tuó lǐ。
古人恒悲生别离,灞桥水东不复西。gǔ rén héng bēi shēng bié lí,bà qiáo shuǐ dōng bù fù xī。
朱颜鬒鬓有时易,蕙质兰芬应未携。zhū yán zhěn bìn yǒu shí yì,huì zhì lán fēn yīng wèi xié。
对君长揖藏吴钩,鸊鹈膏湿寒芒愁。duì jūn zhǎng yī cáng wú gōu,pì tí gāo shī hán máng chóu。
它日延津倘相遇,三星斗间银河流。tā rì yán jīn tǎng xiāng yù,sān xīng dòu jiān yín hé liú。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

古乐府杂题二十绝湘妃竹

王世贞

步屧寻春傍若耶,双环白足洗轻纱。bù xiè xún chūn bàng ruò yé,shuāng huán bái zú xǐ qīng shā。
兴来莫踏云门寺,处处青帘卖酒家。xīng lái mò tà yún mén sì,chù chù qīng lián mài jiǔ jiā。

古乐府杂题二十绝湘妃竹

王世贞

袅袅婷婷骄上春,狂风摇荡不由身。niǎo niǎo tíng tíng jiāo shàng chūn,kuáng fēng yáo dàng bù yóu shēn。
君王莫问吹多少,可是吴郎画里人。jūn wáng mò wèn chuī duō shǎo,kě shì wú láng huà lǐ rén。

古乐府杂题二十绝湘妃竹

王世贞

摘来桑叶喂蚕肥,缫得流黄夜上机。zhāi lái sāng yè wèi cán féi,sāo dé liú huáng yè shàng jī。
愁说上方初进御,君王别选越罗衣。chóu shuō shàng fāng chū jìn yù,jūn wáng bié xuǎn yuè luó yī。

古乐府杂题二十绝湘妃竹

王世贞

堕马胡姬不动尘,飞鞍一跃转如神。duò mǎ hú jī bù dòng chén,fēi ān yī yuè zhuǎn rú shén。
莫轻乘自侯门过,惹得梁家髻样新。mò qīng chéng zì hóu mén guò,rě dé liáng jiā jì yàng xīn。

古乐府杂题二十绝湘妃竹

王世贞

何曾鹊印在龙荒,止许双蛾锁洞房。hé céng què yìn zài lóng huāng,zhǐ xǔ shuāng é suǒ dòng fáng。
秋夜纵长犹有梦,无情无思对斜阳。qiū yè zòng zhǎng yóu yǒu mèng,wú qíng wú sī duì xié yáng。

送李德宣之萧山司训二绝

王世贞

萧山竹箭美于玉,湘湖莼菜绿胜丝。xiāo shān zhú jiàn měi yú yù,xiāng hú chún cài lǜ shèng sī。
任是广文官舍冷,未应翻作季鹰思。rèn shì guǎng wén guān shě lěng,wèi yīng fān zuò jì yīng sī。

送李德宣之萧山司训二绝

王世贞

八月晴江响怒雷,西陵渡口趁潮开。bā yuè qíng jiāng xiǎng nù léi,xī líng dù kǒu chèn cháo kāi。
船头赤鲤如人立,知是龙湫带雨来。chuán tóu chì lǐ rú rén lì,zhī shì lóng jiǎo dài yǔ lái。

徐大光禄奉使江西淮邸见顾赠之再得四绝句

王世贞

拥传初从尚食归,天香细细染宫衣。yōng chuán chū cóng shàng shí guī,tiān xiāng xì xì rǎn gōng yī。
欲知明主兴居事,可谓韩休疏不肥。yù zhī míng zhǔ xīng jū shì,kě wèi hán xiū shū bù féi。

徐大光禄奉使江西淮邸见顾赠之再得四绝句

王世贞

淮王上客总能文,谁似风流徐少君。huái wáng shàng kè zǒng néng wén,shuí shì fēng liú xú shǎo jūn。
彩笔写将芝岭色,锦囊收尽蠡湖云。cǎi bǐ xiě jiāng zhī lǐng sè,jǐn náng shōu jǐn lí hú yún。

徐大光禄奉使江西淮邸见顾赠之再得四绝句

王世贞

豫章何限豫章材,蔽日干云夹道开。yù zhāng hé xiàn yù zhāng cái,bì rì gàn yún jiā dào kāi。
君去试看梁栋具,阿谁非是相公栽。jūn qù shì kàn liáng dòng jù,ā shuí fēi shì xiāng gōng zāi。

徐大光禄奉使江西淮邸见顾赠之再得四绝句

王世贞

高秋伏枕罢弦时,一曲聊将赠子期。gāo qiū fú zhěn bà xián shí,yī qū liáo jiāng zèng zi qī。
若向洪都朱邸听,有人能谱右丞诗。ruò xiàng hóng dōu zhū dǐ tīng,yǒu rén néng pǔ yòu chéng shī。

偶题

王世贞

一缕沈烟袅碧虚,五千言是读残书。yī lǚ shěn yān niǎo bì xū,wǔ qiān yán shì dú cán shū。
亦知终日无凡事,只恐凡情未破除。yì zhī zhōng rì wú fán shì,zhǐ kǒng fán qíng wèi pò chú。

赠孙章甫

王世贞

午坛烟暖日迟迟,玉洞群真礼法师。wǔ tán yān nuǎn rì chí chí,yù dòng qún zhēn lǐ fǎ shī。
最是黄庭须早熟,莫教符力不相随。zuì shì huáng tíng xū zǎo shú,mò jiào fú lì bù xiāng suí。

赠孙章甫

王世贞

游戏人间事事工,何人不爱葛仙翁。yóu xì rén jiān shì shì gōng,hé rén bù ài gé xiān wēng。
那堪一片桃花水,锁住蓬莱未许通。nà kān yī piàn táo huā shuǐ,suǒ zhù péng lái wèi xǔ tōng。

初入道史氏妇病死诗以伤之

王世贞

石湖桥畔土千堆,送客魂消黯自回。shí hú qiáo pàn tǔ qiān duī,sòng kè hún xiāo àn zì huí。
唯有师真曾授记,寸心犹暖未成灰。wéi yǒu shī zhēn céng shòu jì,cùn xīn yóu nuǎn wèi chéng huī。