古诗词

燕山雪后歌

王世贞

蓟门十月玄风起,吹尘夜合滹沱水。jì mén shí yuè xuán fēng qǐ,chuī chén yè hé hū tuó shuǐ。
似猬还应缩马毛,先车竟复纷狐趾。shì wèi hái yīng suō mǎ máo,xiān chē jìng fù fēn hú zhǐ。
岁暮天涯已足愁,何当雨雪重淹留。suì mù tiān yá yǐ zú chóu,hé dāng yǔ xuě zhòng yān liú。
沾裘起粟声频禁,龟手垂鞭冻不收。zhān qiú qǐ sù shēng pín jìn,guī shǒu chuí biān dòng bù shōu。
慄慄危桥冰柱折,遥遥孤戍铜龙咽。lì lì wēi qiáo bīng zhù zhé,yáo yáo gū shù tóng lóng yàn。
江头已断河伯书,海上能凋使臣节。jiāng tóu yǐ duàn hé bó shū,hǎi shàng néng diāo shǐ chén jié。
蓟门道旁烟火微,蓟门城中有光辉。jì mén dào páng yān huǒ wēi,jì mén chéng zhōng yǒu guāng huī。
流苏凤暖胡姬馆,韎韐貂轻公子衣。liú sū fèng nuǎn hú jī guǎn,mèi gé diāo qīng gōng zi yī。
百盏深巡浑不醉,千场纵猎未言归。bǎi zhǎn shēn xún hún bù zuì,qiān chǎng zòng liè wèi yán guī。
复有董仇持汉权,邀迎戚里罄交欢。fù yǒu dǒng chóu chí hàn quán,yāo yíng qī lǐ qìng jiāo huān。
解以重帏违昼夜,能将炙手变炎寒。jiě yǐ zhòng wéi wéi zhòu yè,néng jiāng zhì shǒu biàn yán hán。
此时谁惜空门卧,此际谁歌行路难。cǐ shí shuí xī kōng mén wò,cǐ jì shuí gē xíng lù nán。
雨雪偏摧蓟门客,丈夫毋为厌偪侧。yǔ xuě piān cuī jì mén kè,zhàng fū wú wèi yàn bī cè。
不见临河征戍儿,暮枕雕戈照霜色。bù jiàn lín hé zhēng shù ér,mù zhěn diāo gē zhào shuāng sè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

弇园杂咏十六首梵王桥

王世贞

压尽千峰耸碧空,佳名谁并玉玲珑。yā jǐn qiān fēng sǒng bì kōng,jiā míng shuí bìng yù líng lóng。
梵音阁下眠三日,要看缭天吐白虹。fàn yīn gé xià mián sān rì,yào kàn liáo tiān tǔ bái hóng。

青玉笋即锦川峰之佳者并蜀锦也

王世贞

百尺排空玉笋青,山人端不负山灵。bǎi chǐ pái kōng yù sǔn qīng,shān rén duān bù fù shān líng。
谁分望帝陵前锦,自是当年役五丁。shuí fēn wàng dì líng qián jǐn,zì shì dāng nián yì wǔ dīng。

散花峡

王世贞

长年鼓棹穿岝崿,恰值春阑藤花落。zhǎng nián gǔ zhào chuān zuò è,qià zhí chūn lán téng huā luò。
一花堕帻酒一杯,懊恼东风不作恶。yī huā duò zé jiǔ yī bēi,ào nǎo dōng fēng bù zuò è。

蟹螯峰

王世贞

毕郎左手偶一失,遗螯千秋化为石。bì láng zuǒ shǒu ǒu yī shī,yí áo qiān qiū huà wèi shí。
当空怕遣酒星知,摄向微垣佐琼液。dāng kōng pà qiǎn jiǔ xīng zhī,shè xiàng wēi yuán zuǒ qióng yè。

流杯石

王世贞

云根障底暗泉流,莲花瓣中莲叶舟。yún gēn zhàng dǐ àn quán liú,lián huā bàn zhōng lián yè zhōu。
直疑分出君山酒,夺得头杯不肯休。zhí yí fēn chū jūn shān jiǔ,duó dé tóu bēi bù kěn xiū。

飞练峡

王世贞

游女拿舟向峡边,惊呼白练界苍烟。yóu nǚ ná zhōu xiàng xiá biān,jīng hū bái liàn jiè cāng yān。
生来未识天台瀑,湿着红衫不解怜。shēng lái wèi shí tiān tái pù,shī zhe hóng shān bù jiě lián。

娱晖滩

王世贞

滩头垂杨好系船,杨枝戏水桃花颠。tān tóu chuí yáng hǎo xì chuán,yáng zhī xì shuǐ táo huā diān。
枕流漱石从他误,白眼卧看沧浪天。zhěn liú shù shí cóng tā wù,bái yǎn wò kàn cāng làng tiān。

嘉树亭

王世贞

嘉树周遭一水亭,不妨呼酒共沈溟。jiā shù zhōu zāo yī shuǐ tíng,bù fáng hū jiǔ gòng shěn míng。
当头赤日不敢下,拂面好风吹自醒。dāng tóu chì rì bù gǎn xià,fú miàn hǎo fēng chuī zì xǐng。

留鱼涧

王世贞

夭桃落英长自留,游鱼一入便堪愁。yāo táo luò yīng zhǎng zì liú,yóu yú yī rù biàn kān chóu。
梁宫亦有千迷道,闽岭闻歌九曲流。liáng gōng yì yǒu qiān mí dào,mǐn lǐng wén gē jiǔ qū liú。

敛霏亭

王世贞

倦鸟初栖犹未还,一生贪看夕阳山。juàn niǎo chū qī yóu wèi hái,yī shēng tān kàn xī yáng shān。
纵令收尽人间色,几点峰尖紫翠间。zòng lìng shōu jǐn rén jiān sè,jǐ diǎn fēng jiān zǐ cuì jiān。

小浮玉桥

王世贞

一拳残石水中央,醉艇纵横也不妨。yī quán cán shí shuǐ zhōng yāng,zuì tǐng zòng héng yě bù fáng。
唤作吴兴一浮玉,从教人笑夜郎王。huàn zuò wú xīng yī fú yù,cóng jiào rén xiào yè láng wáng。

先月亭

王世贞

呼尊欲缓暮天愁,忽有金波潋滟浮。hū zūn yù huǎn mù tiān chóu,hū yǒu jīn bō liàn yàn fú。
总为西亭最先得,清光一抹露山头。zǒng wèi xī tíng zuì xiān dé,qīng guāng yī mǒ lù shān tóu。

天镜潭

王世贞

纤鳞不起静无风,倒写青天入镜中。xiān lín bù qǐ jìng wú fēng,dào xiě qīng tiān rù jìng zhōng。
两岸青山带楼阁,何人不道水晶宫。liǎng àn qīng shān dài lóu gé,hé rén bù dào shuǐ jīng gōng。

凤条馆

王世贞

一片春云绿正饶,枝枝尽作凤皇条。yī piàn chūn yún lǜ zhèng ráo,zhī zhī jǐn zuò fèng huáng tiáo。
他年傥得成焦尾,不待琴心已就挑。tā nián tǎng dé chéng jiāo wěi,bù dài qín xīn yǐ jiù tiāo。

寄屠长卿

王世贞

神虎门头一挂冠,镜湖东去海天宽。shén hǔ mén tóu yī guà guān,jìng hú dōng qù hǎi tiān kuān。
人间有客都无耳,自是相如胜井丹。rén jiān yǒu kè dōu wú ěr,zì shì xiāng rú shèng jǐng dān。