古诗词

祝京兆法书歌

王世贞

吴兴公子二百载,尺素往往流云霞。wú xīng gōng zi èr bǎi zài,chǐ sù wǎng wǎng liú yún xiá。
仲温急就散隶色,骨格虽尔风神赊。zhòng wēn jí jiù sàn lì sè,gǔ gé suī ěr fēng shén shē。
狂鬼鸱张学士腕,东海小儿竟涂鸦。kuáng guǐ chī zhāng xué shì wàn,dōng hǎi xiǎo ér jìng tú yā。
凤池彩笔难再问,鸡林高价徒相夸。fèng chí cǎi bǐ nán zài wèn,jī lín gāo jià tú xiāng kuā。
人间不识祝京兆,何处还逢书大家。rén jiān bù shí zhù jīng zhào,hé chù hái féng shū dà jiā。
此君自称枝指翁,指间蠕蠕出天工。cǐ jūn zì chēng zhī zhǐ wēng,zhǐ jiān rú rú chū tiān gōng。
寒花夜发白兔锋,谁其赠者索与钟。hán huā yè fā bái tù fēng,shuí qí zèng zhě suǒ yǔ zhōng。
少年临池亦已精,晚节自喜愈纵横。shǎo nián lín chí yì yǐ jīng,wǎn jié zì xǐ yù zòng héng。
当其得意缣素表,一扫万古开精灵。dāng qí dé yì jiān sù biǎo,yī sǎo wàn gǔ kāi jīng líng。
人云颠旭亦尔尔,毋乃大令更其名。rén yún diān xù yì ěr ěr,wú nǎi dà lìng gèng qí míng。
恍如青天嗷飞瀑,崖翻石走风雷惊。huǎng rú qīng tiān áo fēi pù,yá fān shí zǒu fēng léi jīng。
皂雕秋回击羽坠,绿耳电摄排空行。zào diāo qiū huí jī yǔ zhuì,lǜ ěr diàn shè pái kōng xíng。
兰筋剑距时横出,逸态雄姿随手生。lán jīn jiàn jù shí héng chū,yì tài xióng zī suí shǒu shēng。
迩来家鸡轻野鹜,却向真书大矜束。ěr lái jiā jī qīng yě wù,què xiàng zhēn shū dà jīn shù。
即看京兆更遒绝,小茧游丝染明玉。jí kàn jīng zhào gèng qiú jué,xiǎo jiǎn yóu sī rǎn míng yù。
离离落日施荒草,淡淡疏烟挂寒竹。lí lí luò rì shī huāng cǎo,dàn dàn shū yān guà hán zhú。
邻女捧心但益丑,世人贵耳翻见辱。lín nǚ pěng xīn dàn yì chǒu,shì rén guì ěr fān jiàn rǔ。
玉树长埋呼不起,侪辈声名眼前死。yù shù zhǎng mái hū bù qǐ,chái bèi shēng míng yǎn qián sǐ。
处处黄金购遗迹,东家覆瓿三尺纸,自古文章亦如此。chù chù huáng jīn gòu yí jì,dōng jiā fù bù sān chǐ zhǐ,zì gǔ wén zhāng yì rú cǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

和陈玉叔大参雪夜见怀之作

王世贞

射堂飞霰点朱衣,拥鼻微吟念采薇。shè táng fēi xiàn diǎn zhū yī,yōng bí wēi yín niàn cǎi wēi。
岂谓剡中游客尽,端因郢曲和人稀。qǐ wèi shàn zhōng yóu kè jǐn,duān yīn yǐng qū hé rén xī。
渔蓑此夜寒从剧,鹤氅当年貌已非。yú suō cǐ yè hán cóng jù,hè chǎng dāng nián mào yǐ fēi。
犹记醉呼儿辈语,五陵豪侠臂鹰归。yóu jì zuì hū ér bèi yǔ,wǔ líng háo xiá bì yīng guī。

二月十三日作

王世贞

苦海依稀见宿因,长期抖擞出风尘。kǔ hǎi yī xī jiàn sù yīn,zhǎng qī dǒu sǒu chū fēng chén。
从他斑管书文伯,不博黄冠署道民。cóng tā bān guǎn shū wén bó,bù bó huáng guān shǔ dào mín。
举眼便非干已事,到头须认自家身。jǔ yǎn biàn fēi gàn yǐ shì,dào tóu xū rèn zì jiā shēn。
似闻寒雨多僝僽,二月梅花始露春。shì wén hán yǔ duō chán zhòu,èr yuè méi huā shǐ lù chūn。

二月十三日作

王世贞

海上青鸾杳未还,至今消息有无间。hǎi shàng qīng luán yǎo wèi hái,zhì jīn xiāo xī yǒu wú jiān。
毋论神女曾捐佩,不向君王乞赐环。wú lùn shén nǚ céng juān pèi,bù xiàng jūn wáng qǐ cì huán。
风急乱英迷客路,雨晴圆照满家山。fēng jí luàn yīng mí kè lù,yǔ qíng yuán zhào mǎn jiā shān。
双轮任是催人紧,见说难销物外颜。shuāng lún rèn shì cuī rén jǐn,jiàn shuō nán xiāo wù wài yán。

董茂才扬名以文见贽有赠

王世贞

四明狂客代不尽,今汝毫翰复纵横。sì míng kuáng kè dài bù jǐn,jīn rǔ háo hàn fù zòng héng。
垆中赤堇精已就,匣里青萍雄自鸣。lú zhōng chì jǐn jīng yǐ jiù,xiá lǐ qīng píng xióng zì míng。
末路交游皮作相,满堂文酒目偏成。mò lù jiāo yóu pí zuò xiāng,mǎn táng wén jiǔ mù piān chéng。
毋轻潦倒宽长服,汉策还须待董生。wú qīng lǎo dào kuān zhǎng fú,hàn cè hái xū dài dǒng shēng。

傅公瑕携丽人梅花新居贻书自辨而诗有晚得新交萼绿华语盖指梅也且索和章赋此驳之并用志嘲

王世贞

见说新居傍若耶,时过莲女鬓如鸦。jiàn shuō xīn jū bàng ruò yé,shí guò lián nǚ bìn rú yā。
纵令解赠金条脱,未必真逢萼绿华。zòng lìng jiě zèng jīn tiáo tuō,wèi bì zhēn féng è lǜ huá。
为雨为云终属梦,非空非色向谁夸。wèi yǔ wèi yún zhōng shǔ mèng,fēi kōng fēi sè xiàng shuí kuā。
道人也住梅花屋,纸帐疏棂月影斜。dào rén yě zhù méi huā wū,zhǐ zhàng shū líng yuè yǐng xié。

闻家弟乞休不遂有感

王世贞

草色池塘梦未真,天涯难问惫和贫。cǎo sè chí táng mèng wèi zhēn,tiān yá nán wèn bèi hé pín。
阿谁传得思归引,令我长为诳语人。ā shuí chuán dé sī guī yǐn,lìng wǒ zhǎng wèi kuáng yǔ rén。
竹箭自然江左贵,桃花无恙武陵春。zhú jiàn zì rán jiāng zuǒ guì,táo huā wú yàng wǔ líng chūn。
柴门扫罢还堪掩,不必埙篪聒老身。chái mén sǎo bà hái kān yǎn,bù bì xūn chí guā lǎo shēn。

闻家弟乞休不遂有感

王世贞

神虎门头欲解簪,名高天亦妒山林。shén hǔ mén tóu yù jiě zān,míng gāo tiān yì dù shān lín。
未应君相真司命,自古行藏好信心。wèi yīng jūn xiāng zhēn sī mìng,zì gǔ xíng cáng hǎo xìn xīn。
龙性驯来生豢法,鸢肩看后起知音。lóng xìng xùn lái shēng huàn fǎ,yuān jiān kàn hòu qǐ zhī yīn。
但令五技如兄短,不畏藤萝卧不深。dàn lìng wǔ jì rú xiōng duǎn,bù wèi téng luó wò bù shēn。

子厚王孙再寄新文有答

王世贞

一片春云五色翰,开来字字吐琅玕。yī piàn chūn yún wǔ sè hàn,kāi lái zì zì tǔ láng gān。
亦知唐叔成圭易,不放长沙舞袖宽。yì zhī táng shū chéng guī yì,bù fàng zhǎng shā wǔ xiù kuān。
宅近南阳龙好卧,台偏江左凤难看。zhái jìn nán yáng lóng hǎo wò,tái piān jiāng zuǒ fèng nán kàn。
君知此道千秋贵,试把微言问子桓。jūn zhī cǐ dào qiān qiū guì,shì bǎ wēi yán wèn zi huán。

伯承少卿自报国寺分手二十五年矣虽讯问不废而笑谈永隔今岁初夏复有一诗见遗聊尔奉答

王世贞

招提杯酒散词盟,华发苍颜铸此生。zhāo tí bēi jiǔ sàn cí méng,huá fā cāng yán zhù cǐ shēng。
各负一编湖海日,不贪群少斗山名。gè fù yī biān hú hǎi rì,bù tān qún shǎo dòu shān míng。
升沉事事归陈迹,耕凿年年饱太平。shēng chén shì shì guī chén jì,gēng záo nián nián bǎo tài píng。
见说白公禅观后,紫绡菱角对弹筝。jiàn shuō bái gōng chán guān hòu,zǐ xiāo líng jiǎo duì dàn zhēng。

答舍弟敬美觐还复履江右臬任时偕余访道有遇

王世贞

春风至自蓟门天,念尔行藏并有缘。chūn fēng zhì zì jì mén tiān,niàn ěr xíng cáng bìng yǒu yuán。
谒帝云裾犹五色,逢真灵药更千年。yè dì yún jū yóu wǔ sè,féng zhēn líng yào gèng qiān nián。
章江竹马迎维楫,娄水茅龙引别筵。zhāng jiāng zhú mǎ yíng wéi jí,lóu shuǐ máo lóng yǐn bié yán。
笑杀丰城寻紫气,于今双剑女牛边。xiào shā fēng chéng xún zǐ qì,yú jīn shuāng jiàn nǚ niú biān。

答舍弟敬美觐还复履江右臬任时偕余访道有遇

王世贞

抗疏归田计已虚,惠文重戴莫踌蹰。kàng shū guī tián jì yǐ xū,huì wén zhòng dài mò chóu chú。
当空月朗从圆缺,过巘云闲任卷舒。dāng kōng yuè lǎng cóng yuán quē,guò yǎn yún xián rèn juǎn shū。
玩世不妨身内宝,误人须辨枕中书。wán shì bù fáng shēn nèi bǎo,wù rén xū biàn zhěn zhōng shū。
茅家仲弟饶供张,可道难兄去不如。máo jiā zhòng dì ráo gōng zhāng,kě dào nán xiōng qù bù rú。

伯起不就公车杜门著书寄此致羡

王世贞

旋郤公车甘隐沦,爱君初作自由身。xuán xì gōng chē gān yǐn lún,ài jūn chū zuò zì yóu shēn。
书成柿叶真如晋,种得桃花不避秦。shū chéng shì yè zhēn rú jìn,zhǒng dé táo huā bù bì qín。
湖海几曾湮竹帛,烟波随处吐丝纶。hú hǎi jǐ céng yān zhú bó,yān bō suí chù tǔ sī lún。
倦夫尘梦从夸觉,争似元无入梦人。juàn fū chén mèng cóng kuā jué,zhēng shì yuán wú rù mèng rén。

寄寿宫保大司空潘公

王世贞

淮海仙帆指日悬,燕京优诏自天传。huái hǎi xiān fān zhǐ rì xuán,yàn jīng yōu zhào zì tiān chuán。
那知岳降生申地,已是河宗献瑞年。nà zhī yuè jiàng shēng shēn dì,yǐ shì hé zōng xiàn ruì nián。
帝赉玄熊因拯世,人夸白马不沉渊。dì lài xuán xióng yīn zhěng shì,rén kuā bái mǎ bù chén yuān。
宣房信有如椽笔,能写虞家禹贡篇。xuān fáng xìn yǒu rú chuán bǐ,néng xiě yú jiā yǔ gòng piān。

戏章仲玉写楞严经且用自解

王世贞

要君日日写楞严,昙?村头损素缣。yào jūn rì rì xiě léng yán,tán rǎng cūn tóu sǔn sù jiān。
夜望神光生口角,朝疑舍利吐毫尖。yè wàng shén guāng shēng kǒu jiǎo,cháo yí shě lì tǔ háo jiān。
行歌剑客缑将蒯,调笑书生舌欲钳。xíng gē jiàn kè gōu jiāng kuǎi,diào xiào shū shēng shé yù qián。
真个法门无一字,五千函卷是谁添。zhēn gè fǎ mén wú yī zì,wǔ qiān hán juǎn shì shuí tiān。

云巢老人走使渡江以诗相问有作序定千皇甫谧语赋此报之仍寓怀仰

王世贞

却扫深居万事空,修鳞珍重下江东。què sǎo shēn jū wàn shì kōng,xiū lín zhēn zhòng xià jiāng dōng。
何哉一序烦玄晏,久矣三都属太冲。hé zāi yī xù fán xuán yàn,jiǔ yǐ sān dōu shǔ tài chōng。
老去浮名杯酒外,悟来归计佛灯中。lǎo qù fú míng bēi jiǔ wài,wù lái guī jì fú dēng zhōng。
亦知杖屦难征逐,幸自鞍山两地同。yì zhī zhàng jù nán zhēng zhú,xìng zì ān shān liǎng dì tóng。