古诗词

祝京兆法书歌

王世贞

吴兴公子二百载,尺素往往流云霞。wú xīng gōng zi èr bǎi zài,chǐ sù wǎng wǎng liú yún xiá。
仲温急就散隶色,骨格虽尔风神赊。zhòng wēn jí jiù sàn lì sè,gǔ gé suī ěr fēng shén shē。
狂鬼鸱张学士腕,东海小儿竟涂鸦。kuáng guǐ chī zhāng xué shì wàn,dōng hǎi xiǎo ér jìng tú yā。
凤池彩笔难再问,鸡林高价徒相夸。fèng chí cǎi bǐ nán zài wèn,jī lín gāo jià tú xiāng kuā。
人间不识祝京兆,何处还逢书大家。rén jiān bù shí zhù jīng zhào,hé chù hái féng shū dà jiā。
此君自称枝指翁,指间蠕蠕出天工。cǐ jūn zì chēng zhī zhǐ wēng,zhǐ jiān rú rú chū tiān gōng。
寒花夜发白兔锋,谁其赠者索与钟。hán huā yè fā bái tù fēng,shuí qí zèng zhě suǒ yǔ zhōng。
少年临池亦已精,晚节自喜愈纵横。shǎo nián lín chí yì yǐ jīng,wǎn jié zì xǐ yù zòng héng。
当其得意缣素表,一扫万古开精灵。dāng qí dé yì jiān sù biǎo,yī sǎo wàn gǔ kāi jīng líng。
人云颠旭亦尔尔,毋乃大令更其名。rén yún diān xù yì ěr ěr,wú nǎi dà lìng gèng qí míng。
恍如青天嗷飞瀑,崖翻石走风雷惊。huǎng rú qīng tiān áo fēi pù,yá fān shí zǒu fēng léi jīng。
皂雕秋回击羽坠,绿耳电摄排空行。zào diāo qiū huí jī yǔ zhuì,lǜ ěr diàn shè pái kōng xíng。
兰筋剑距时横出,逸态雄姿随手生。lán jīn jiàn jù shí héng chū,yì tài xióng zī suí shǒu shēng。
迩来家鸡轻野鹜,却向真书大矜束。ěr lái jiā jī qīng yě wù,què xiàng zhēn shū dà jīn shù。
即看京兆更遒绝,小茧游丝染明玉。jí kàn jīng zhào gèng qiú jué,xiǎo jiǎn yóu sī rǎn míng yù。
离离落日施荒草,淡淡疏烟挂寒竹。lí lí luò rì shī huāng cǎo,dàn dàn shū yān guà hán zhú。
邻女捧心但益丑,世人贵耳翻见辱。lín nǚ pěng xīn dàn yì chǒu,shì rén guì ěr fān jiàn rǔ。
玉树长埋呼不起,侪辈声名眼前死。yù shù zhǎng mái hū bù qǐ,chái bèi shēng míng yǎn qián sǐ。
处处黄金购遗迹,东家覆瓿三尺纸,自古文章亦如此。chù chù huáng jīn gòu yí jì,dōng jiā fù bù sān chǐ zhǐ,zì gǔ wén zhāng yì rú cǐ。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题画兰花

王世贞

处为幽谷香,出为王者瑞。chù wèi yōu gǔ xiāng,chū wèi wáng zhě ruì。
不同百草归,秋风纫成佩。bù tóng bǎi cǎo guī,qiū fēng rèn chéng pèi。

初出京口

王世贞

楚歌一声发,吴侬双泪涟。chǔ gē yī shēng fā,wú nóng shuāng lèi lián。
武昌应尚远,船是武昌船。wǔ chāng yīng shàng yuǎn,chuán shì wǔ chāng chuán。

夜泊芦夹回望燕子矶

王世贞

风吹浩荡去,却在芦江湄。fēng chuī hào dàng qù,què zài lú jiāng méi。
燕子矶头月,清光当待谁。yàn zi jī tóu yuè,qīng guāng dāng dài shuí。

泊金陵

王世贞

不登凤凰台,为怯李家句。bù dēng fèng huáng tái,wèi qiè lǐ jiā jù。
听说长干儿,朋尊向台去。tīng shuō zhǎng gàn ér,péng zūn xiàng tái qù。

初发石头

王世贞

亭亭远山色,入我船窗来。tíng tíng yuǎn shān sè,rù wǒ chuán chuāng lái。
斗语虽不竞,那无酒一杯。dòu yǔ suī bù jìng,nà wú jiǔ yī bēi。

烈洲在江中树颇多

王世贞

郁郁烈洲树,宛然江水间。yù yù liè zhōu shù,wǎn rán jiāng shuǐ jiān。
行人自不上,妒杀道金山。xíng rén zì bù shàng,dù shā dào jīn shān。

牛渚即采石也

王世贞

玄晖既遒往,李白时一振。xuán huī jì qiú wǎng,lǐ bái shí yī zhèn。
请看沧江流,万古才不尽。qǐng kàn cāng jiāng liú,wàn gǔ cái bù jǐn。

宣城道中阻水不得上

王世贞

夜不闻白猿,朝不见白鹇。yè bù wén bái yuán,cháo bù jiàn bái xián。
忘却下江水,错恨恋舟山。wàng què xià jiāng shuǐ,cuò hèn liàn zhōu shān。

东西梁山一名天门山在江中

王世贞

东梁与西梁,髵䰄双虎头。dōng liáng yǔ xī liáng,ér sāi shuāng hǔ tóu。
可怜长江水,分作川字流。kě lián zhǎng jiāng shuǐ,fēn zuò chuān zì liú。

病中过铜陵遇雨

王世贞

江馆能收望,渔矶亦罢罾。jiāng guǎn néng shōu wàng,yú jī yì bà zēng。
谁怜伏枕客,风雨过铜陵。shuí lián fú zhěn kè,fēng yǔ guò tóng líng。

历阳道中阻风

王世贞

进步咫尺间,一落不复上。jìn bù zhǐ chǐ jiān,yī luò bù fù shàng。
安得勒将军,为我牵百丈。ān dé lēi jiāng jūn,wèi wǒ qiān bǎi zhàng。

江行热无鱼买戏成

王世贞

十日不尝鱼,九日不却暑。shí rì bù cháng yú,jiǔ rì bù què shǔ。
愿作西南风,吹侬转乡土。yuàn zuò xī nán fēng,chuī nóng zhuǎn xiāng tǔ。

余尝梦登九华阳山矶可以见九华而病热昏寐竟过志感

王世贞

九华九子秀,十年梦寐间。jiǔ huá jiǔ zi xiù,shí nián mèng mèi jiān。
那知一梦觉,顿失九华山。nà zhī yī mèng jué,dùn shī jiǔ huá shān。

过马当

王世贞

人云下元府,莫作马当看。rén yún xià yuán fǔ,mò zuò mǎ dāng kàn。
自有天公仗,那能问水官。zì yǒu tiān gōng zhàng,nà néng wèn shuǐ guān。

安庆道中

王世贞

平波细若剪,远岫膏于沐。píng bō xì ruò jiǎn,yuǎn xiù gāo yú mù。
嗒坐舫斋中,空翠时一扑。dā zuò fǎng zhāi zhōng,kōng cuì shí yī pū。