古诗词

今昔行送袁荆州丈

王世贞

十载之前颇能忆,与子跌宕长安陌。shí zài zhī qián pǒ néng yì,yǔ zi diē dàng zhǎng ān mò。
人间快事无不有,一醉两见东方白。rén jiān kuài shì wú bù yǒu,yī zuì liǎng jiàn dōng fāng bái。
我歌若舞各自爱,日居月诸非所惜。wǒ gē ruò wǔ gè zì ài,rì jū yuè zhū fēi suǒ xī。
边尘一夜动蓟门,汉殿三秋问军檄。biān chén yī yè dòng jì mén,hàn diàn sān qiū wèn jūn xí。
趋曹自是小臣分,扼腕岂仗书生力。qū cáo zì shì xiǎo chén fēn,è wàn qǐ zhàng shū shēng lì。
陈卿已赋蜀道难,吾亦思从季鹰策。chén qīng yǐ fù shǔ dào nán,wú yì sī cóng jì yīng cè。
事往那能计容鬓,时来且办生毛翮。shì wǎng nà néng jì róng bìn,shí lái qiě bàn shēng máo hé。
只今子作荆州守,列牙横纛驱前后。zhǐ jīn zi zuò jīng zhōu shǒu,liè yá héng dào qū qián hòu。
荆州小儿骑竹马,吏人花间互奔走。jīng zhōu xiǎo ér qí zhú mǎ,lì rén huā jiān hù bēn zǒu。
游刃理解万事无,抱牍丝棼片言剖。yóu rèn lǐ jiě wàn shì wú,bào dú sī fén piàn yán pōu。
十日不治一日尽,狱市岂足妨杯酒。shí rì bù zhì yī rì jǐn,yù shì qǐ zú fáng bēi jiǔ。
雄风昼接梦泽长,壮气涛连峡江吼。xióng fēng zhòu jiē mèng zé zhǎng,zhuàng qì tāo lián xiá jiāng hǒu。
都门把鞭话今昔,红尘萋迷万杨柳。dōu mén bǎ biān huà jīn xī,hóng chén qī mí wàn yáng liǔ。
子若秋登落帽台,座上得少王生否。zi ruò qiū dēng luò mào tái,zuò shàng dé shǎo wáng shēng fǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

晋阳贡院试士作呈侍御饶公三首

王世贞

戟门秋敞集名流,决筴争先第一筹。jǐ mén qiū chǎng jí míng liú,jué cè zhēng xiān dì yī chóu。
地有飞黄空冀北,天将东壁应并州。dì yǒu fēi huáng kōng jì běi,tiān jiāng dōng bì yīng bìng zhōu。
千门绮月机初就,百篚丸霜茧暗抽。qiān mén qǐ yuè jī chū jiù,bǎi fěi wán shuāng jiǎn àn chōu。
十五乡书俱造士,可无车马锡诸侯。shí wǔ xiāng shū jù zào shì,kě wú chē mǎ xī zhū hóu。

晋阳贡院试士作呈侍御饶公三首

王世贞

棘堂清峻逼云霞,万户蜂归静不哗。jí táng qīng jùn bī yún xiá,wàn hù fēng guī jìng bù huā。
昼永角声催具草,夜阑灯灺诧生花。zhòu yǒng jiǎo shēng cuī jù cǎo,yè lán dēng xiè chà shēng huā。
河东岂必无三凤,绵上宁容有一蛇。hé dōng qǐ bì wú sān fèng,mián shàng níng róng yǒu yī shé。
闻道楚贤今识玉,连城须向国工夸。wén dào chǔ xián jīn shí yù,lián chéng xū xiàng guó gōng kuā。

同诸君登南城楼

王世贞

高城飞阁頫孱颜,陡绝丹梯手自攀。gāo chéng fēi gé fǔ càn yán,dǒu jué dān tī shǒu zì pān。
四塞西开秦道路,百盘中吐晋河山。sì sāi xī kāi qín dào lù,bǎi pán zhōng tǔ jìn hé shān。
云边两观扶鸱尾,天末千峰出雁关。yún biān liǎng guān fú chī wěi,tiān mò qiān fēng chū yàn guān。
能赋望乡俱莫问,清尊好趁羽书闲。néng fù wàng xiāng jù mò wèn,qīng zūn hǎo chèn yǔ shū xián。

马子进谢元重二广文校山西士毕一归广平一归河南谒余诗赠

王世贞

骖驔双骑出汾阳,桃李新阴夹道傍。cān diàn shuāng qí chū fén yáng,táo lǐ xīn yīn jiā dào bàng。
剖罢连城还入赵,收将照乘总归梁。pōu bà lián chéng hái rù zhào,shōu jiāng zhào chéng zǒng guī liáng。
绿苔句好推希逸,绛帐名尊属李长。lǜ tái jù hǎo tuī xī yì,jiàng zhàng míng zūn shǔ lǐ zhǎng。
所愿王春礼成后,诸生同日尽为郎。suǒ yuàn wáng chūn lǐ chéng hòu,zhū shēng tóng rì jǐn wèi láng。

九日登镇楼小宴

王世贞

晋阳风色更重阳,阁頫千岩万木苍。jìn yáng fēng sè gèng zhòng yáng,gé fǔ qiān yán wàn mù cāng。
白雁不传南国信,黄花偏作后时香。bái yàn bù chuán nán guó xìn,huáng huā piān zuò hòu shí xiāng。
衰颠倚帽难从落,独客传萸转自伤。shuāi diān yǐ mào nán cóng luò,dú kè chuán yú zhuǎn zì shāng。
莫使牛山笑人在,一尊聊学少年狂。mò shǐ niú shān xiào rén zài,yī zūn liáo xué shǎo nián kuáng。

寄应天华大教授

王世贞

秣陵官况似君稀,行散时时信马归。mò líng guān kuàng shì jūn xī,xíng sàn shí shí xìn mǎ guī。
门下书生新绛帐,江南甲第旧乌衣。mén xià shū shēng xīn jiàng zhàng,jiāng nán jiǎ dì jiù wū yī。
三山秀色看应饱,六代浮荣胜即肥。sān shān xiù sè kàn yīng bǎo,liù dài fú róng shèng jí féi。
遮莫吴都赋初就,可凭双鲤到渔矶。zhē mò wú dōu fù chū jiù,kě píng shuāng lǐ dào yú jī。

秋夕同罗大参李宪副会王明辅方伯园亭

王世贞

红亭绿砌吐清幽,四壁图书手自雠。hóng tíng lǜ qì tǔ qīng yōu,sì bì tú shū shǒu zì chóu。
人向并汾夸地主,事从吴楚出风流。rén xiàng bìng fén kuā dì zhǔ,shì cóng wú chǔ chū fēng liú。
芳尊不避飞霜色,小语能宽入暝愁。fāng zūn bù bì fēi shuāng sè,xiǎo yǔ néng kuān rù míng chóu。
除却太行排牖到,岂知蓬迹在他州。chú què tài xíng pái yǒu dào,qǐ zhī péng jì zài tā zhōu。

秋夕同罗大参李宪副会王明辅方伯园亭

王世贞

西北风尘眼暂空,东南名胜迹还同。xī běi fēng chén yǎn zàn kōng,dōng nán míng shèng jì hái tóng。
杯行三雅知从伯,剑出双龙久让雄。bēi xíng sān yǎ zhī cóng bó,jiàn chū shuāng lóng jiǔ ràng xióng。
往事半残红烛后,寸心全向白头中。wǎng shì bàn cán hóng zhú hòu,cùn xīn quán xiàng bái tóu zhōng。
谯钟又动难分手,人世于今似转蓬。qiáo zhōng yòu dòng nán fēn shǒu,rén shì yú jīn shì zhuǎn péng。

谢晋王存问

王世贞

忆初赐谒铜鞮宫,玉壶长倾琥珀红。yì chū cì yè tóng dī gōng,yù hú zhǎng qīng hǔ pò hóng。
已夸相如赋梁雪,复遣季札论唐风。yǐ kuā xiāng rú fù liáng xuě,fù qiǎn jì zhá lùn táng fēng。
寸丹永隔天汉外,尺素忽飞江海东。cùn dān yǒng gé tiān hàn wài,chǐ sù hū fēi jiāng hǎi dōng。
总饶缟纻敢言赠,欲报琼瑶无与同。zǒng ráo gǎo zhù gǎn yán zèng,yù bào qióng yáo wú yǔ tóng。

闻南中流言有感

王世贞

入春忧病未堪除,弹指浮荣业已虚。rù chūn yōu bìng wèi kān chú,dàn zhǐ fú róng yè yǐ xū。
时到覆蕉能得鹿,事违缘木可求鱼。shí dào fù jiāo néng dé lù,shì wéi yuán mù kě qiú yú。
鲛珠掬就机头泪,贝锦裁将箧里书。jiāo zhū jū jiù jī tóu lèi,bèi jǐn cái jiāng qiè lǐ shū。
总为世途成湿束,江湖天远纵吾如。zǒng wèi shì tú chéng shī shù,jiāng hú tiān yuǎn zòng wú rú。

闻南中流言有感

王世贞

自来穷达信乾坤,混沌今劳倏忽论。zì lái qióng dá xìn qián kūn,hùn dùn jīn láo shū hū lùn。
荷弱不堪持作柱,兰芬那晓避当门。hé ruò bù kān chí zuò zhù,lán fēn nà xiǎo bì dāng mén。
毋言白简何人指,只是青山圣主恩。wú yán bái jiǎn hé rén zhǐ,zhǐ shì qīng shān shèng zhǔ ēn。
检遍科条无死窜,可烦词客为招魂。jiǎn biàn kē tiáo wú sǐ cuàn,kě fán cí kè wèi zhāo hún。

闻南中流言有感

王世贞

五湖耕钓足生涯,推毂翻令与覆车。wǔ hú gēng diào zú shēng yá,tuī gǔ fān lìng yǔ fù chē。
角为乞归曾誓马,足缘轻出不成蛇。jiǎo wèi qǐ guī céng shì mǎ,zú yuán qīng chū bù chéng shé。
三年只是留皮骨,六尺从新费齿牙。sān nián zhǐ shì liú pí gǔ,liù chǐ cóng xīn fèi chǐ yá。
任道吴兴荆棘在,也应春雨万人家。rèn dào wú xīng jīng jí zài,yě yīng chūn yǔ wàn rén jiā。

闻南中流言有感

王世贞

马首残星涕泪悬,太行行尽见平阡。mǎ shǒu cán xīng tì lèi xuán,tài xíng xíng jǐn jiàn píng qiān。
那知诘曲羊肠路,只在逶迤豹尾边。nà zhī jí qū yáng cháng lù,zhǐ zài wēi yí bào wěi biān。
水镜几曾当白日,冰壶元自写青天。shuǐ jìng jǐ céng dāng bái rì,bīng hú yuán zì xiě qīng tiān。
虚劳建业诸贤意,未少城南二顷田。xū láo jiàn yè zhū xián yì,wèi shǎo chéng nán èr qǐng tián。

洪武中发三千僧戍边尹山隆法师请焚身以宽其罪仍留瓣香施法雨济旱人主嘉之为诗以纪其事且悉赐三千僧牒后百八十年初地婆罗门王世贞得其遗像塔铭读之敬题于后

王世贞

药王深愿且行因,救得三千果位人。yào wáng shēn yuàn qiě xíng yīn,jiù dé sān qiān guǒ wèi rén。
精进肯图超大劫,慈悲还拟化波旬。jīng jìn kěn tú chāo dà jié,cí bēi hái nǐ huà bō xún。
烟霄不染清凉界,火宅长抛梦幻身。yān xiāo bù rǎn qīng liáng jiè,huǒ zhái zhǎng pāo mèng huàn shēn。
欲识妙圆何处所,中天万古现金轮。yù shí miào yuán hé chù suǒ,zhōng tiān wàn gǔ xiàn jīn lún。

答刘子威佥宪

王世贞

抢榆天汉并逍遥,岂有狂夫爱折腰。qiǎng yú tiān hàn bìng xiāo yáo,qǐ yǒu kuáng fū ài zhé yāo。
老去蛾眉虚见妒,病来鸡骨不辞销。lǎo qù é méi xū jiàn dù,bìng lái jī gǔ bù cí xiāo。
孤松句忝刘桢赠,小草惭从谢傅招。gū sōng jù tiǎn liú zhēn zèng,xiǎo cǎo cán cóng xiè fù zhāo。
为报此生能自决,时清处处好渔樵。wèi bào cǐ shēng néng zì jué,shí qīng chù chù hǎo yú qiáo。