古诗词

观李于鳞射歌

王世贞

李侯手挽三石强,左射右射势莫当。lǐ hóu shǒu wǎn sān shí qiáng,zuǒ shè yòu shè shì mò dāng。
饮羽犹然动逸劲,白日迥接星飞芒。yǐn yǔ yóu rán dòng yì jìn,bái rì jiǒng jiē xīng fēi máng。
彩旌乱驰鼓人震,徐插繁弱神扬扬。cǎi jīng luàn chí gǔ rén zhèn,xú chā fán ruò shén yáng yáng。
江南野夫不肯降,气挟岱岳超扶桑。jiāng nán yě fū bù kěn jiàng,qì xié dài yuè chāo fú sāng。
乍腾手势身亦转,矢落不见东西扬。zhà téng shǒu shì shēn yì zhuǎn,shǐ luò bù jiàn dōng xī yáng。
道傍儿女相走笑,比着束手无馀长。dào bàng ér nǚ xiāng zǒu xiào,bǐ zhe shù shǒu wú yú zhǎng。
主人玉杯竞前醉,李侯颇欲夸其技。zhǔ rén yù bēi jìng qián zuì,lǐ hóu pǒ yù kuā qí jì。
自云昔者师刘焘,罢看诗书驰猎骑。zì yún xī zhě shī liú dào,bà kàn shī shū chí liè qí。
珊瑚仆姑千金装,戎锦韎韐五花队。shān hú pū gū qiān jīn zhuāng,róng jǐn mèi gé wǔ huā duì。
焘也逡巡独前出,指顾万象俱辟易。dào yě qūn xún dú qián chū,zhǐ gù wàn xiàng jù pì yì。
皎如宵月横控弦,飒尔秋霜见鸣镝。jiǎo rú xiāo yuè héng kòng xián,sà ěr qiū shuāng jiàn míng dī。
众看云中一片白,宛转血坠摩空翼。zhòng kàn yún zhōng yī piàn bái,wǎn zhuǎn xuè zhuì mó kōng yì。
猿猱叫号麋鹿窜,袒跣手割分肩肋。yuán náo jiào hào mí lù cuàn,tǎn xiǎn shǒu gē fēn jiān lē。
精能远出都护右,猛志坐夺材官色。jīng néng yuǎn chū dōu hù yòu,měng zhì zuò duó cái guān sè。
风尘将相在一身,往见主揽甘泉策。fēng chén jiāng xiāng zài yī shēn,wǎng jiàn zhǔ lǎn gān quán cè。
刘子慷慨欣握符,李侯沉冥困执戟。liú zi kāng kǎi xīn wò fú,lǐ hóu chén míng kùn zhí jǐ。
非但折节攻三馀,亦逐时人理簿书。fēi dàn zhé jié gōng sān yú,yì zhú shí rén lǐ bù shū。
雄心隐隐见眉睫,世事忽忽甘籧篨。xióng xīn yǐn yǐn jiàn méi jié,shì shì hū hū gān qú chú。
英雄善藏须莫识,辱国之艺何欷歔。yīng xióng shàn cáng xū mò shí,rǔ guó zhī yì hé xī xū。
我醉为歌平原下,青霾森森日色亚。wǒ zuì wèi gē píng yuán xià,qīng mái sēn sēn rì sè yà。
安得一箭万里空,野夫饱饭看君射。ān dé yī jiàn wàn lǐ kōng,yě fū bǎo fàn kàn jūn shè。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

田子秇以诸生异等贡游两都署册曰南北大观赋此赠之

王世贞

田方魏客旧知名,白首青衿事鲁生。tián fāng wèi kè jiù zhī míng,bái shǒu qīng jīn shì lǔ shēng。
蓟苑星辰天北极,金陵龙虎汉西京。jì yuàn xīng chén tiān běi jí,jīn líng lóng hǔ hàn xī jīng。
飞谈碣石千人废,使酒长干一坐倾。fēi tán jié shí qiān rén fèi,shǐ jiǔ zhǎng gàn yī zuò qīng。
赋草纵成须晚出,只今尘世有张衡。fù cǎo zòng chéng xū wǎn chū,zhǐ jīn chén shì yǒu zhāng héng。

赠谈思重中军饷上谷便道还里

王世贞

莫从浮白叹离群,转饷由来第一勋。mò cóng fú bái tàn lí qún,zhuǎn xiǎng yóu lái dì yī xūn。
慷慨刘生初出塞,诗书郤氏旧中军。kāng kǎi liú shēng chū chū sāi,shī shū xì shì jiù zhōng jūn。
征帆欲指江南雨,归橐犹残蓟北云。zhēng fān yù zhǐ jiāng nán yǔ,guī tuó yóu cán jì běi yún。
倘许吴儿歌子夜,平羌新谱若为分。tǎng xǔ wú ér gē zi yè,píng qiāng xīn pǔ ruò wèi fēn。

七夕过李通政伯玉

王世贞

小暑初残节序嘉,探书因过邺侯家。xiǎo shǔ chū cán jié xù jiā,tàn shū yīn guò yè hóu jiā。
诸峰似取支机石,一水曾通贯月查。zhū fēng shì qǔ zhī jī shí,yī shuǐ céng tōng guàn yuè chá。
巧向天孙分杼柚,工从司马咏琵琶。qiǎo xiàng tiān sūn fēn zhù yòu,gōng cóng sī mǎ yǒng pí pá。
清朝酒醒犹疑梦,玉露分明染鬓华。qīng cháo jiǔ xǐng yóu yí mèng,yù lù fēn míng rǎn bìn huá。

哭梁思伯内翰

王世贞

蓬莱阙下散琼琚,一入罗浮恨有馀。péng lái quē xià sàn qióng jū,yī rù luó fú hèn yǒu yú。
死去伯鸾邻侠骨,病深司马箧遗书。sǐ qù bó luán lín xiá gǔ,bìng shēn sī mǎ qiè yí shū。
西清几种风流在,南国诸生雪涕初。xī qīng jǐ zhǒng fēng liú zài,nán guó zhū shēng xuě tì chū。
莫向尉陀城上望,五羊春事已凋疏。mò xiàng wèi tuó chéng shàng wàng,wǔ yáng chūn shì yǐ diāo shū。

送梁舍人奉使还岭南

王世贞

珂声历落散金铺,曙色南分一宿孤。kē shēng lì luò sàn jīn pù,shǔ sè nán fēn yī sù gū。
客到羊城元奉使,歌从凤沼有将雏。kè dào yáng chéng yuán fèng shǐ,gē cóng fèng zhǎo yǒu jiāng chú。
梅花寄远罗浮玉,诗草行装合浦珠。méi huā jì yuǎn luó fú yù,shī cǎo xíng zhuāng hé pǔ zhū。
闻道伯鸾新冢就,可能相为附生刍。wén dào bó luán xīn zhǒng jiù,kě néng xiāng wèi fù shēng chú。

曹子念南归

王世贞

曹甥跌宕甘沈沦,两脚偶踏长安尘。cáo shēng diē dàng gān shěn lún,liǎng jiǎo ǒu tà zhǎng ān chén。
不知茗酪定谁好,共讶菰芦无此人。bù zhī míng lào dìng shuí hǎo,gòng yà gū lú wú cǐ rén。
燕歌回风白日暮,吴趋谑浪清霜春。yàn gē huí fēng bái rì mù,wú qū xuè làng qīng shuāng chūn。
祗园松竹好料理,顾我终岂岩廊身。zhī yuán sōng zhú hǎo liào lǐ,gù wǒ zhōng qǐ yán láng shēn。

汪伯子司马阅武试

王世贞

主恩司马一登台,立表骖驔千骑来。zhǔ ēn sī mǎ yī dēng tái,lì biǎo cān diàn qiān qí lái。
镝似飞星争犯月,鼓如催雨不停雷。dī shì fēi xīng zhēng fàn yuè,gǔ rú cuī yǔ bù tíng léi。
横开铜柱南头去,坐夺金城右臂回。héng kāi tóng zhù nán tóu qù,zuò duó jīn chéng yòu bì huí。
此地若容狂李白,也应偏识令公才。cǐ dì ruò róng kuáng lǐ bái,yě yīng piān shí lìng gōng cái。

申先生汝默以经筵史馆劳进宫端学士赋此奉贺

王世贞

史才经术世推能,玉署銮坡秩并增。shǐ cái jīng shù shì tuī néng,yù shǔ luán pō zhì bìng zēng。
拜命争看双绶紫,书衔真作一条冰。bài mìng zhēng kàn shuāng shòu zǐ,shū xián zhēn zuò yī tiáo bīng。
帝称匡鼎颐堪解,人识金瓯事可凭。dì chēng kuāng dǐng yí kān jiě,rén shí jīn ōu shì kě píng。
懒散列卿休健羡,履声寒月满觚棱。lǎn sàn liè qīng xiū jiàn xiàn,lǚ shēng hán yuè mǎn gū léng。

杨少宰伯谦扶侍太夫人归里得二首

王世贞

百年将母世谁如,出入三朝昼绣馀。bǎi nián jiāng mǔ shì shuí rú,chū rù sān cháo zhòu xiù yú。
帝许山涛无启事,天容潘岳有亲舆。dì xǔ shān tāo wú qǐ shì,tiān róng pān yuè yǒu qīn yú。
堂开晚色萱长好,篱隐寒香菊未疏。táng kāi wǎn sè xuān zhǎng hǎo,lí yǐn hán xiāng jú wèi shū。
不是面承宸语切,还期那肯顾尚书。bù shì miàn chéng chén yǔ qiè,hái qī nà kěn gù shàng shū。

杨少宰伯谦扶侍太夫人归里得二首

王世贞

青山一片帝城南,离思无多酒任酣。qīng shān yī piàn dì chéng nán,lí sī wú duō jiǔ rèn hān。
座里台垣元待八,刀头明镜祇容三。zuò lǐ tái yuán yuán dài bā,dāo tóu míng jìng qí róng sān。
停云客羡归云懒,捧日心从爱日耽。tíng yún kè xiàn guī yún lǎn,pěng rì xīn cóng ài rì dān。
临别故人毋惜道,不知中散有何堪。lín bié gù rén wú xī dào,bù zhī zhōng sàn yǒu hé kān。

为李师孟方伯题五华山房

王世贞

青莲居士蹑青霞,曾移九子为九华。qīng lián jū shì niè qīng xiá,céng yí jiǔ zi wèi jiǔ huá。
君今五华读书处,又见名山属李家。jūn jīn wǔ huá dú shū chù,yòu jiàn míng shān shǔ lǐ jiā。
峰峰西岳云间掌,朵朵郇公字里花。fēng fēng xī yuè yún jiān zhǎng,duǒ duǒ huán gōng zì lǐ huā。
不似终南饶世路,尽堪佳处向人夸。bù shì zhōng nán ráo shì lù,jǐn kān jiā chù xiàng rén kuā。

闻谢茂秦客死魏郡寄诗挽之

王世贞

如闻邺下仰风流,䠥躄谁令走魏州。rú wén yè xià yǎng fēng liú,bié bì shuí lìng zǒu wèi zhōu。
老去一编文苑足,病来孤枕客星愁。lǎo qù yī biān wén yuàn zú,bìng lái gū zhěn kè xīng chóu。
江湖气尽无芒屩,妻子情偏有蒯缑。jiāng hú qì jǐn wú máng juē,qī zi qíng piān yǒu kuǎi gōu。
总为济南抔土在,也堪挥泪布衣游。zǒng wèi jì nán póu tǔ zài,yě kān huī lèi bù yī yóu。

魏懋权追践约于德州至清源而别书此为赠

王世贞

席帽西风吹欲欹,冲寒来践故人期。xí mào xī fēng chuī yù yī,chōng hán lái jiàn gù rén qī。
携将赵璧愁偿汝,佩得虔刀舍赠谁。xié jiāng zhào bì chóu cháng rǔ,pèi dé qián dāo shě zèng shuí。
斋舫论心初纵酒,河梁分手又成诗。zhāi fǎng lùn xīn chū zòng jiǔ,hé liáng fēn shǒu yòu chéng shī。
祥乌莫恋中丞柏,好向长杨借一枝。xiáng wū mò liàn zhōng chéng bǎi,hǎo xiàng zhǎng yáng jiè yī zhī。

赠郑侍御子义

王世贞

衣绣翩翩?带垂,看君真是郑当时。yī xiù piān piān dài chuí,kàn jūn zhēn shì zhèng dāng shí。
每逢佳客必青眼,况复诸郎多白眉。měi féng jiā kè bì qīng yǎn,kuàng fù zhū láng duō bái méi。
老去壶中宽世界,名成谷口动京师。lǎo qù hú zhōng kuān shì jiè,míng chéng gǔ kǒu dòng jīng shī。
吴姬压酒齐讴倡,那得秋霜上鬓丝。wú jī yā jiǔ qí ōu chàng,nà dé qiū shuāng shàng bìn sī。

途遇习太史时甫登泰山归有赠

王世贞

胸罗寒月有梯云,四海才名凿齿闻。xiōng luó hán yuè yǒu tī yún,sì hǎi cái míng záo chǐ wén。
已自讲坛推岳岳,仍从禅地访云云。yǐ zì jiǎng tán tuī yuè yuè,réng cóng chán dì fǎng yún yún。
胸前齐鲁森相逼,观表秦吴杳不分。xiōng qián qí lǔ sēn xiāng bī,guān biǎo qín wú yǎo bù fēn。
见说封中萦紫气,还应彩笔动天文。jiàn shuō fēng zhōng yíng zǐ qì,hái yīng cǎi bǐ dòng tiān wén。