古诗词

题周翁画云槎图赠张隐君

王世贞

昔有博望侯,凿空访河源。xī yǒu bó wàng hóu,záo kōng fǎng hé yuán。
归谓中国人,青天半昆仑。guī wèi zhōng guó rén,qīng tiān bàn kūn lún。
黄河卷地轴,日夜东南奔。huáng hé juǎn dì zhóu,rì yè dōng nán bēn。
何如海上槎,逢此方外客。hé rú hǎi shàng chá,féng cǐ fāng wài kè。
飘然犯银汉,白榆寒历历。piāo rán fàn yín hàn,bái yú hán lì lì。
织女笑解装,橐中支矶石。zhī nǚ xiào jiě zhuāng,tuó zhōng zhī jī shí。
两奇不相遭,万古疑其神。liǎng qí bù xiāng zāo,wàn gǔ yí qí shén。
周翁貌此图,无乃为解纷。zhōu wēng mào cǐ tú,wú nǎi wèi jiě fēn。
嵯牙老龙浪所斤,一纪一贯秋空轮。cuó yá lǎo lóng làng suǒ jīn,yī jì yī guàn qiū kōng lún。
乘槎之客今姓张,飘须渥丹双眼方,燕颔不取黄金章。chéng chá zhī kè jīn xìng zhāng,piāo xū wò dān shuāng yǎn fāng,yàn hàn bù qǔ huáng jīn zhāng。
泠泠腋风助徜徉,白云如茧天茫茫。líng líng yè fēng zhù cháng yáng,bái yún rú jiǎn tiān máng máng。
冲波万颖玉不定,空青一点衔扶桑。chōng bō wàn yǐng yù bù dìng,kōng qīng yī diǎn xián fú sāng。
道逢扶桑君,挽之不肯住。dào féng fú sāng jūn,wǎn zhī bù kěn zhù。
我欲冯虚叩广寒,高扃璚宇无眠处。wǒ yù féng xū kòu guǎng hán,gāo jiōng qióng yǔ wú mián chù。
褰裳访织女,怪谓汝曹好传天语,令汝徘徊不得去。qiān shang fǎng zhī nǚ,guài wèi rǔ cáo hǎo chuán tiān yǔ,lìng rǔ pái huái bù dé qù。
倘过酒星烦致声,人间尚有王先生。tǎng guò jiǔ xīng fán zhì shēng,rén jiān shàng yǒu wáng xiān shēng。
天瓢沆瀣如未熟,笙鹤何年醉太清。tiān piáo hàng xiè rú wèi shú,shēng hè hé nián zuì tài qīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

刘太常亟言大城令忽君之贤也其善状非一至祷雨立澍矣予闻而贤之为赋四绝句

王世贞

汝祷亦已久,六事无可责。rǔ dǎo yì yǐ jiǔ,liù shì wú kě zé。
密云天际来,宛然桑林色。mì yún tiān jì lái,wǎn rán sāng lín sè。

茅阜峰

王世贞

茅君顾我笑,谁校从官多。máo jūn gù wǒ xiào,shuí xiào cóng guān duō。
欲语囊中秘,其如六耳何。yù yǔ náng zhōng mì,qí rú liù ěr hé。

健人峰

王世贞

共工触不周,巨灵擘太华。gòng gōng chù bù zhōu,jù líng bāi tài huá。
何似此健人,立石天门下。hé shì cǐ jiàn rén,lì shí tiān mén xià。

郧阳偶成

王世贞

坐见斜阳影,离离西过楹。zuò jiàn xié yáng yǐng,lí lí xī guò yíng。
问愁无可答,底是少心情。wèn chóu wú kě dá,dǐ shì shǎo xīn qíng。

郧阳偶成

王世贞

骤作中年身,都无快心事。zhòu zuò zhōng nián shēn,dōu wú kuài xīn shì。
不知筋与骨,何处将衰至。bù zhī jīn yǔ gǔ,hé chù jiāng shuāi zhì。

系马峰

王世贞

天马走长空,兹峰偶一系。tiān mǎ zǒu zhǎng kōng,zī fēng ǒu yī xì。
万象欲现时,聊将系吾意。wàn xiàng yù xiàn shí,liáo jiāng xì wú yì。

滴水岩

王世贞

一滴一露珠,病渴犹恨少。yī dī yī lù zhū,bìng kě yóu hèn shǎo。
倘借行雨翁,前村成浩淼。tǎng jiè xíng yǔ wēng,qián cūn chéng hào miǎo。

隐仙岩

王世贞

真仙不住山,那有山中迹。zhēn xiān bù zhù shān,nà yǒu shān zhōng jì。
同是谪仙人,相逢不相识。tóng shì zhé xiān rén,xiāng féng bù xiāng shí。

风岩

王世贞

一决土囊口,居然万壑同。yī jué tǔ náng kǒu,jū rán wàn hè tóng。
人应自寒暑,风不解雌雄。rén yīng zì hán shǔ,fēng bù jiě cí xióng。

独阳岩

王世贞

朔风寒不尽,惨淡结浮阴。shuò fēng hán bù jǐn,cǎn dàn jié fú yīn。
念此闭关日,悠然天地心。niàn cǐ bì guān rì,yōu rán tiān dì xīn。

淩虚岩

王世贞

诵经淩虚台,留骨希夷峡。sòng jīng líng xū tái,liú gǔ xī yí xiá。
何似学刘伶,未死先荷锸。hé shì xué liú líng,wèi sǐ xiān hé chā。

榔梅岭

王世贞

人言榔梅亭,真果已堪证。rén yán láng méi tíng,zhēn guǒ yǐ kān zhèng。
无奈老饕何,只爱苏家杏。wú nài lǎo tāo hé,zhǐ ài sū jiā xìng。

青崖

王世贞

断崖数千尺,隐然一辎軿。duàn yá shù qiān chǐ,yǐn rán yī zī píng。
即看摇落候,不改芙蓉青。jí kàn yáo luò hòu,bù gǎi fú róng qīng。

琼台

王世贞

当时受册地,今日琼台宫。dāng shí shòu cè dì,jīn rì qióng tái gōng。
阿母瑶池色,能如晚照红。ā mǔ yáo chí sè,néng rú wǎn zhào hóng。

渊默亭

王世贞

兹亭字渊默,我憩亦何言。zī tíng zì yuān mò,wǒ qì yì hé yán。
忽有天门辟,森然帝座尊。hū yǒu tiān mén pì,sēn rán dì zuò zūn。