古诗词

题周翁画云槎图赠张隐君

王世贞

昔有博望侯,凿空访河源。xī yǒu bó wàng hóu,záo kōng fǎng hé yuán。
归谓中国人,青天半昆仑。guī wèi zhōng guó rén,qīng tiān bàn kūn lún。
黄河卷地轴,日夜东南奔。huáng hé juǎn dì zhóu,rì yè dōng nán bēn。
何如海上槎,逢此方外客。hé rú hǎi shàng chá,féng cǐ fāng wài kè。
飘然犯银汉,白榆寒历历。piāo rán fàn yín hàn,bái yú hán lì lì。
织女笑解装,橐中支矶石。zhī nǚ xiào jiě zhuāng,tuó zhōng zhī jī shí。
两奇不相遭,万古疑其神。liǎng qí bù xiāng zāo,wàn gǔ yí qí shén。
周翁貌此图,无乃为解纷。zhōu wēng mào cǐ tú,wú nǎi wèi jiě fēn。
嵯牙老龙浪所斤,一纪一贯秋空轮。cuó yá lǎo lóng làng suǒ jīn,yī jì yī guàn qiū kōng lún。
乘槎之客今姓张,飘须渥丹双眼方,燕颔不取黄金章。chéng chá zhī kè jīn xìng zhāng,piāo xū wò dān shuāng yǎn fāng,yàn hàn bù qǔ huáng jīn zhāng。
泠泠腋风助徜徉,白云如茧天茫茫。líng líng yè fēng zhù cháng yáng,bái yún rú jiǎn tiān máng máng。
冲波万颖玉不定,空青一点衔扶桑。chōng bō wàn yǐng yù bù dìng,kōng qīng yī diǎn xián fú sāng。
道逢扶桑君,挽之不肯住。dào féng fú sāng jūn,wǎn zhī bù kěn zhù。
我欲冯虚叩广寒,高扃璚宇无眠处。wǒ yù féng xū kòu guǎng hán,gāo jiōng qióng yǔ wú mián chù。
褰裳访织女,怪谓汝曹好传天语,令汝徘徊不得去。qiān shang fǎng zhī nǚ,guài wèi rǔ cáo hǎo chuán tiān yǔ,lìng rǔ pái huái bù dé qù。
倘过酒星烦致声,人间尚有王先生。tǎng guò jiǔ xīng fán zhì shēng,rén jiān shàng yǒu wáng xiān shēng。
天瓢沆瀣如未熟,笙鹤何年醉太清。tiān piáo hàng xiè rú wèi shú,shēng hè hé nián zuì tài qīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

吴中迎春曲八首

王世贞

帝城风物倍光华,却比吴阊少见花。dì chéng fēng wù bèi guāng huá,què bǐ wú chāng shǎo jiàn huā。
解道天街春尚晚,不知先落五侯家。jiě dào tiān jiē chūn shàng wǎn,bù zhī xiān luò wǔ hóu jiā。

燕京四时乐四首

王世贞

城南韦曲春可怜,侯家铺埒黄金钱。chéng nán wéi qū chūn kě lián,hóu jiā pù liè huáng jīn qián。
即妨蹀?要归去,十五搊筝杨柳烟。jí fáng dié yào guī qù,shí wǔ chōu zhēng yáng liǔ yān。

燕京四时乐四首

王世贞

东华空望碧栏杆,高栋承云赤日寒。dōng huá kōng wàng bì lán gān,gāo dòng chéng yún chì rì hán。
不是蒲萄浑难醉,银冰片片水精盘。bù shì pú táo hún nán zuì,yín bīng piàn piàn shuǐ jīng pán。

燕京四时乐四首

王世贞

蓟门霜叶马初肥,蜀锦轻装七宝围。jì mén shuāng yè mǎ chū féi,shǔ jǐn qīng zhuāng qī bǎo wéi。
日暮金丸弹不尽,红尘一骑趁鹰归。rì mù jīn wán dàn bù jǐn,hóng chén yī qí chèn yīng guī。

燕京四时乐四首

王世贞

青楼小妇熨瑶筝,飞雪敲窗万玉声。qīng lóu xiǎo fù yùn yáo zhēng,fēi xuě qiāo chuāng wàn yù shēng。
三十六簧寒不起,自歌金缕到天明。sān shí liù huáng hán bù qǐ,zì gē jīn lǚ dào tiān míng。

古意

王世贞

传君移戍古梁州,明月心悬陇水流。chuán jūn yí shù gǔ liáng zhōu,míng yuè xīn xuán lǒng shuǐ liú。
莫怪梦魂逢不得,书来依旧玉关头。mò guài mèng hún féng bù dé,shū lái yī jiù yù guān tóu。

古意

王世贞

莫夸灵药镜中过,自是君恩薄更多。mò kuā líng yào jìng zhōng guò,zì shì jūn ēn báo gèng duō。
不信雕弧摧九日,却留明月隐嫦娥。bù xìn diāo hú cuī jiǔ rì,què liú míng yuè yǐn cháng é。

立春日与吴峻伯席上分韵呼采得一枝花

王世贞

绮裀分彩占年华,叠翅鸳鸯色并夸。qǐ yīn fēn cǎi zhàn nián huá,dié chì yuān yāng sè bìng kuā。
最是夜来春信早,就中呼得一枝花。zuì shì yè lái chūn xìn zǎo,jiù zhōng hū dé yī zhī huā。

咏戍卒

王世贞

夜静风高角自鸣,铁衣长挂酒频倾。yè jìng fēng gāo jiǎo zì míng,tiě yī zhǎng guà jiǔ pín qīng。
细君莫厌离家语,争道明朝又出兵。xì jūn mò yàn lí jiā yǔ,zhēng dào míng cháo yòu chū bīng。

咏戍卒

王世贞

岁岁从军出酒泉,未知何日勒燕然。suì suì cóng jūn chū jiǔ quán,wèi zhī hé rì lēi yàn rán。
相逢莫更嫌衰贱,多少黄沙掩少年。xiāng féng mò gèng xián shuāi jiàn,duō shǎo huáng shā yǎn shǎo nián。

咏戍卒

王世贞

乍逐春风上帝畿,如何短棹乂将归。zhà zhú chūn fēng shàng dì jī,rú hé duǎn zhào yì jiāng guī。
看君身似潇湘雁,不厌年年南北飞。kàn jūn shēn shì xiāo xiāng yàn,bù yàn nián nián nán běi fēi。

咏戍卒

王世贞

潞水驿前双画桡,送君频上又相邀。lù shuǐ yì qián shuāng huà ráo,sòng jūn pín shàng yòu xiāng yāo。
征衣半湿离筵酒,心到阊门第几桥。zhēng yī bàn shī lí yán jiǔ,xīn dào chāng mén dì jǐ qiáo。

咏戍卒

王世贞

推枕春林送曙莺,渐惊虚白上窗棂。tuī zhěn chūn lín sòng shǔ yīng,jiàn jīng xū bái shàng chuāng líng。
书尘贫病无他业,一卷黄庭内景经。shū chén pín bìng wú tā yè,yī juǎn huáng tíng nèi jǐng jīng。

咏戍卒

王世贞

萧疏病骨怕逢秋,伏雨斜风到枕头。xiāo shū bìng gǔ pà féng qiū,fú yǔ xié fēng dào zhěn tóu。
一夜芭蕉恼不彻,他自无情我自愁。yī yè bā jiāo nǎo bù chè,tā zì wú qíng wǒ zì chóu。

计偕途中四绝句

王世贞

阊门女儿妆髻轻,十三十四学银筝。chāng mén nǚ ér zhuāng jì qīng,shí sān shí sì xué yín zhēng。
行人不解丝中语,都道阳关送别声。xíng rén bù jiě sī zhōng yǔ,dōu dào yáng guān sòng bié shēng。