古诗词

题周翁画云槎图赠张隐君

王世贞

昔有博望侯,凿空访河源。xī yǒu bó wàng hóu,záo kōng fǎng hé yuán。
归谓中国人,青天半昆仑。guī wèi zhōng guó rén,qīng tiān bàn kūn lún。
黄河卷地轴,日夜东南奔。huáng hé juǎn dì zhóu,rì yè dōng nán bēn。
何如海上槎,逢此方外客。hé rú hǎi shàng chá,féng cǐ fāng wài kè。
飘然犯银汉,白榆寒历历。piāo rán fàn yín hàn,bái yú hán lì lì。
织女笑解装,橐中支矶石。zhī nǚ xiào jiě zhuāng,tuó zhōng zhī jī shí。
两奇不相遭,万古疑其神。liǎng qí bù xiāng zāo,wàn gǔ yí qí shén。
周翁貌此图,无乃为解纷。zhōu wēng mào cǐ tú,wú nǎi wèi jiě fēn。
嵯牙老龙浪所斤,一纪一贯秋空轮。cuó yá lǎo lóng làng suǒ jīn,yī jì yī guàn qiū kōng lún。
乘槎之客今姓张,飘须渥丹双眼方,燕颔不取黄金章。chéng chá zhī kè jīn xìng zhāng,piāo xū wò dān shuāng yǎn fāng,yàn hàn bù qǔ huáng jīn zhāng。
泠泠腋风助徜徉,白云如茧天茫茫。líng líng yè fēng zhù cháng yáng,bái yún rú jiǎn tiān máng máng。
冲波万颖玉不定,空青一点衔扶桑。chōng bō wàn yǐng yù bù dìng,kōng qīng yī diǎn xián fú sāng。
道逢扶桑君,挽之不肯住。dào féng fú sāng jūn,wǎn zhī bù kěn zhù。
我欲冯虚叩广寒,高扃璚宇无眠处。wǒ yù féng xū kòu guǎng hán,gāo jiōng qióng yǔ wú mián chù。
褰裳访织女,怪谓汝曹好传天语,令汝徘徊不得去。qiān shang fǎng zhī nǚ,guài wèi rǔ cáo hǎo chuán tiān yǔ,lìng rǔ pái huái bù dé qù。
倘过酒星烦致声,人间尚有王先生。tǎng guò jiǔ xīng fán zhì shēng,rén jiān shàng yǒu wáng xiān shēng。
天瓢沆瀣如未熟,笙鹤何年醉太清。tiān piáo hàng xiè rú wèi shú,shēng hè hé nián zuì tài qīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题沈参军竹林图

王世贞

谁家十万碧琅玕,个个春云秀可餐。shuí jiā shí wàn bì láng gān,gè gè chūn yún xiù kě cān。
我是王猷君更熟,何妨一问主人看。wǒ shì wáng yóu jūn gèng shú,hé fáng yī wèn zhǔ rén kàn。

怀徐子与

王世贞

马首平城雨雪多,故人仙棹霅中过。mǎ shǒu píng chéng yǔ xuě duō,gù rén xiān zhào zhà zhōng guò。
宁知日暮江南曲,不异秋风塞上歌。níng zhī rì mù jiāng nán qū,bù yì qiū fēng sāi shàng gē。

怀徐子与

王世贞

驻马相逢邢大夫,玉卮亲上紫酡酥。zhù mǎ xiāng féng xíng dà fū,yù zhī qīn shàng zǐ tuó sū。
俱称汉使由来贵,为问徐卿定有无。jù chēng hàn shǐ yóu lái guì,wèi wèn xú qīng dìng yǒu wú。

提兵海上戏呈袁将军

王世贞

十年文战蓟门空,东海兵符倚画熊。shí nián wén zhàn jì mén kōng,dōng hǎi bīng fú yǐ huà xióng。
却恨少时疏剑术,欲将身事白猿公。què hèn shǎo shí shū jiàn shù,yù jiāng shēn shì bái yuán gōng。

怀吴明卿

王世贞

使君车马自风尘,闻尔匡庐发兴新。shǐ jūn chē mǎ zì fēng chén,wén ěr kuāng lú fā xīng xīn。
落日千峰秋色里,不知何处斗嶙峋。luò rì qiān fēng qiū sè lǐ,bù zhī hé chù dòu lín xún。

怀吴明卿

王世贞

遥怜李白在浔阳,纵酒狂歌秋兴长。yáo lián lǐ bái zài xún yáng,zòng jiǔ kuáng gē qiū xīng zhǎng。
夜夜银河萦斗色,肯教龙剑吐风霜。yè yè yín hé yíng dòu sè,kěn jiào lóng jiàn tǔ fēng shuāng。

寄辽阳罗将军

王世贞

十年辽海斗兵稀,边马乘秋转更肥。shí nián liáo hǎi dòu bīng xī,biān mǎ chéng qiū zhuǎn gèng féi。
共道嫖姚新按塞,不愁明月满金微。gòng dào piáo yáo xīn àn sāi,bù chóu míng yuè mǎn jīn wēi。

寄辽阳罗将军

王世贞

医无闾畔暮云齐,回首军城万垒低。yī wú lǘ pàn mù yún qí,huí shǒu jūn chéng wàn lěi dī。
莫怪鲜卑惊白马,使君原是旧安西。mò guài xiān bēi jīng bái mǎ,shǐ jūn yuán shì jiù ān xī。

调唐将军

王世贞

将军荡寇大江还,蹀?霜蹄未拟闲。jiāng jūn dàng kòu dà jiāng hái,dié shuāng tí wèi nǐ xián。
自是封侯飞骨在,任教明镜负刀环。zì shì fēng hóu fēi gǔ zài,rèn jiào míng jìng fù dāo huán。

调唐将军

王世贞

十万楼船下濑兵,已乾东海腊长鲸。shí wàn lóu chuán xià lài bīng,yǐ qián dōng hǎi là zhǎng jīng。
如何戍角依然在,夜夜征夫向月明。rú hé shù jiǎo yī rán zài,yè yè zhēng fū xiàng yuè míng。

吴峻伯校诸生走笔二绝

王世贞

群山秀色静临衙,日暖风微绛帐纱。qún shān xiù sè jìng lín yá,rì nuǎn fēng wēi jiàng zhàng shā。
万马自应空伯乐,千人重见屈田巴。wàn mǎ zì yīng kōng bó lè,qiān rén zhòng jiàn qū tián bā。

吴峻伯校诸生走笔二绝

王世贞

何人东向坐诸生,倡雪悬河稷下倾。hé rén dōng xiàng zuò zhū shēng,chàng xuě xuán hé jì xià qīng。
组练鎏戈霜一色,使君亲教五家兵。zǔ liàn liú gē shuāng yī sè,shǐ jūn qīn jiào wǔ jiā bīng。

寄俞仲蔚

王世贞

病后青山足卧游,愁时白雪自为酬。bìng hòu qīng shān zú wò yóu,chóu shí bái xuě zì wèi chóu。
开门草色迷三径,刺史干旄不可求。kāi mén cǎo sè mí sān jìng,cì shǐ gàn máo bù kě qiú。

和峻伯蓬莱阁六绝

王世贞

坐看红日映天鸡,曙色中原一瞬齐。zuò kàn hóng rì yìng tiān jī,shǔ sè zhōng yuán yī shùn qí。
雄观古来谁得似,昆仑高柱大荒西。xióng guān gǔ lái shuí dé shì,kūn lún gāo zhù dà huāng xī。

和峻伯蓬莱阁六绝

王世贞

虚无紫气映蓬莱,水落青天忽对开。xū wú zǐ qì yìng péng lái,shuǐ luò qīng tiān hū duì kāi。
已借鳌簪为岛屿,还从蜃口出楼台。yǐ jiè áo zān wèi dǎo yǔ,hái cóng shèn kǒu chū lóu tái。