古诗词

题周翁画云槎图赠张隐君

王世贞

昔有博望侯,凿空访河源。xī yǒu bó wàng hóu,záo kōng fǎng hé yuán。
归谓中国人,青天半昆仑。guī wèi zhōng guó rén,qīng tiān bàn kūn lún。
黄河卷地轴,日夜东南奔。huáng hé juǎn dì zhóu,rì yè dōng nán bēn。
何如海上槎,逢此方外客。hé rú hǎi shàng chá,féng cǐ fāng wài kè。
飘然犯银汉,白榆寒历历。piāo rán fàn yín hàn,bái yú hán lì lì。
织女笑解装,橐中支矶石。zhī nǚ xiào jiě zhuāng,tuó zhōng zhī jī shí。
两奇不相遭,万古疑其神。liǎng qí bù xiāng zāo,wàn gǔ yí qí shén。
周翁貌此图,无乃为解纷。zhōu wēng mào cǐ tú,wú nǎi wèi jiě fēn。
嵯牙老龙浪所斤,一纪一贯秋空轮。cuó yá lǎo lóng làng suǒ jīn,yī jì yī guàn qiū kōng lún。
乘槎之客今姓张,飘须渥丹双眼方,燕颔不取黄金章。chéng chá zhī kè jīn xìng zhāng,piāo xū wò dān shuāng yǎn fāng,yàn hàn bù qǔ huáng jīn zhāng。
泠泠腋风助徜徉,白云如茧天茫茫。líng líng yè fēng zhù cháng yáng,bái yún rú jiǎn tiān máng máng。
冲波万颖玉不定,空青一点衔扶桑。chōng bō wàn yǐng yù bù dìng,kōng qīng yī diǎn xián fú sāng。
道逢扶桑君,挽之不肯住。dào féng fú sāng jūn,wǎn zhī bù kěn zhù。
我欲冯虚叩广寒,高扃璚宇无眠处。wǒ yù féng xū kòu guǎng hán,gāo jiōng qióng yǔ wú mián chù。
褰裳访织女,怪谓汝曹好传天语,令汝徘徊不得去。qiān shang fǎng zhī nǚ,guài wèi rǔ cáo hǎo chuán tiān yǔ,lìng rǔ pái huái bù dé qù。
倘过酒星烦致声,人间尚有王先生。tǎng guò jiǔ xīng fán zhì shēng,rén jiān shàng yǒu wáng xiān shēng。
天瓢沆瀣如未熟,笙鹤何年醉太清。tiān piáo hàng xiè rú wèi shú,shēng hè hé nián zuì tài qīng。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

偶书

王世贞

郁郁桓魋墓,白石何嶙峋。yù yù huán tuí mù,bái shí hé lín xún。
惜哉三年力,不能葬其身。xī zāi sān nián lì,bù néng zàng qí shēn。
空见抚琴士,千载悲斯人。kōng jiàn fǔ qín shì,qiān zài bēi sī rén。

偶书

王世贞

黄雀拟螳螂,下乃见弹射。huáng què nǐ táng láng,xià nǎi jiàn dàn shè。
古来奸雄辈,颇复遇其敌。gǔ lái jiān xióng bèi,pǒ fù yù qí dí。
祸败徇所常,胜者亦焉得。huò bài xùn suǒ cháng,shèng zhě yì yān dé。

偶书

王世贞

邯郸倡家女,巧笑倩红妆。hán dān chàng jiā nǚ,qiǎo xiào qiàn hóng zhuāng。
如无好颜色,何以结不忘。rú wú hǎo yán sè,hé yǐ jié bù wàng。
借谓鲜所私,何以得为倡。jiè wèi xiān suǒ sī,hé yǐ dé wèi chàng。

偶书

王世贞

长安狭邪客,片语黄金千。zhǎng ān xiá xié kè,piàn yǔ huáng jīn qiān。
归来但壁立,四座称豪贤。guī lái dàn bì lì,sì zuò chēng háo xián。
称者渐不识,零落一身偏。chēng zhě jiàn bù shí,líng luò yī shēn piān。

偶书

王世贞

贾客狎风波,黄金如山积。jiǎ kè xiá fēng bō,huáng jīn rú shān jī。
人云贵明珠,遂适海外国。rén yún guì míng zhū,suì shì hǎi wài guó。
垂老鲸鲵身,呜呼竟何惜。chuí lǎo jīng ní shēn,wū hū jìng hé xī。

除夜有感

王世贞

此岁尽此夕,此夕不再得。cǐ suì jǐn cǐ xī,cǐ xī bù zài dé。
大化何心去,流光长自惜。dà huà hé xīn qù,liú guāng zhǎng zì xī。
明日更明年,明年重可怜。míng rì gèng míng nián,míng nián zhòng kě lián。
花迷上林月,梦落楚江烟。huā mí shàng lín yuè,mèng luò chǔ jiāng yān。
相逢半游子,陆沉金门里。xiāng féng bàn yóu zi,lù chén jīn mén lǐ。
朝典苏季裘,暮乞侏儒米。cháo diǎn sū jì qiú,mù qǐ zhū rú mǐ。
千岁递相送,那能屡禁此。qiān suì dì xiāng sòng,nà néng lǚ jìn cǐ。

斋日作

王世贞

兹辰方致斋,况乃停推剖。zī chén fāng zhì zhāi,kuàng nǎi tíng tuī pōu。
无事卧起迟,日色在杨柳。wú shì wò qǐ chí,rì sè zài yáng liǔ。
瓢壶盈豆粥,煮茗用当酒。piáo hú yíng dòu zhōu,zhǔ míng yòng dāng jiǔ。
诸君勿复言,予祷亦已久。zhū jūn wù fù yán,yǔ dǎo yì yǐ jiǔ。

阻风下邳南待发有作

王世贞

积风见日色,久客见容颜。jī fēng jiàn rì sè,jiǔ kè jiàn róng yán。
翳翳昏黄交,桑柘自生烟。yì yì hūn huáng jiāo,sāng zhè zì shēng yān。
惝恍一飞凫,乃是天际帆。chǎng huǎng yī fēi fú,nǎi shì tiān jì fān。
倏焉过舷际,欲挽不得言。shū yān guò xián jì,yù wǎn bù dé yán。
去者日以去,还者何时还。qù zhě rì yǐ qù,hái zhě hé shí hái。

天津道中述怀

王世贞

宛然天津树,一夜风吹索。wǎn rán tiān jīn shù,yī yè fēng chuī suǒ。
停耳多哀音,寓目寡鲜泽。tíng ěr duō āi yīn,yù mù guǎ xiān zé。
况乃淹道途,脉焉芳华铄。kuàng nǎi yān dào tú,mài yān fāng huá shuò。
浩浩四序交,天地为常格。hào hào sì xù jiāo,tiān dì wèi cháng gé。
忧欢生殊态,岂必当摇落。yōu huān shēng shū tài,qǐ bì dāng yáo luò。
阮公回车恸,虑生诚不薄。ruǎn gōng huí chē tòng,lǜ shēng chéng bù báo。
陶令爱沉酣,中怀何能度。táo lìng ài chén hān,zhōng huái hé néng dù。

德州渡口

王世贞

月细仅如钩,疑升复疑没。yuè xì jǐn rú gōu,yí shēng fù yí méi。
美人沙间坐,白露湿罗袜。měi rén shā jiān zuò,bái lù shī luó wà。
低头怨去船,举头愁残月。dī tóu yuàn qù chuán,jǔ tóu chóu cán yuè。

初拜使命抵家作

王世贞

去家未十载,结绶始言还。qù jiā wèi shí zài,jié shòu shǐ yán hái。
惝恍梦寤间,历历陌与阡。chǎng huǎng mèng wù jiān,lì lì mò yǔ qiān。
耆老揖且疑,安识众少年。qí lǎo yī qiě yí,ān shí zhòng shǎo nián。
昔别犹髫龀,今来室家完。xī bié yóu tiáo chèn,jīn lái shì jiā wán。
酒炙争慰劳,陆博夜喧阗。jiǔ zhì zhēng wèi láo,lù bó yè xuān tián。
解带著庭树,改席临后轩。jiě dài zhù tíng shù,gǎi xí lín hòu xuān。
离合诚欲轻,焉睹鬒及前。lí hé chéng yù qīng,yān dǔ zhěn jí qián。

初拜使命抵家作

王世贞

乍出城东门,秋禾郁离离。zhà chū chéng dōng mén,qiū hé yù lí lí。
池塘渐为窞,鸡犬亦声微。chí táng jiàn wèi dàn,jī quǎn yì shēng wēi。
冠者五六人,不能具裳衣。guān zhě wǔ liù rén,bù néng jù shang yī。
庐舍虽如昨,亦复少光辉。lú shě suī rú zuó,yì fù shǎo guāng huī。
借问何所因,何以不成辞。jiè wèn hé suǒ yīn,hé yǐ bù chéng cí。
摇手长吏嗔,恻怆涕交颐。yáo shǒu zhǎng lì chēn,cè chuàng tì jiāo yí。

初拜使命抵家作

王世贞

道逢皤然叟,罄折前揖之。dào féng pó rán sǒu,qìng zhé qián yī zhī。
叟顾何官宦,姓名尔为谁。sǒu gù hé guān huàn,xìng míng ěr wèi shuí。
光彩溢闾里,于职竟焉宜。guāng cǎi yì lǘ lǐ,yú zhí jìng yān yí。
罄折前谢叟,汗洽失陈辞。qìng zhé qián xiè sǒu,hàn qià shī chén cí。
天子衠明圣,叵测异威施。tiān zi zhūn míng shèng,pǒ cè yì wēi shī。
小臣实微贱,三尺安能持。xiǎo chén shí wēi jiàn,sān chǐ ān néng chí。

初拜使命抵家作

王世贞

出户明星薄,隐隐见苍黄。chū hù míng xīng báo,yǐn yǐn jiàn cāng huáng。
稻禾集若云,杵臼捣为霜。dào hé jí ruò yún,chǔ jiù dǎo wèi shuāng。
东邻呼看社,西邻馈酒浆。dōng lín hū kàn shè,xī lín kuì jiǔ jiāng。
鸡犬随亦喧,况乃童稚行。jī quǎn suí yì xuān,kuàng nǎi tóng zhì xíng。
挂我新时冠,着我旧时裳。guà wǒ xīn shí guān,zhe wǒ jiù shí shang。
居然一田父,岂必言庙廊。jū rán yī tián fù,qǐ bì yán miào láng。

朱象玄太史册封楚藩云将取道南游太岳诗以送之

王世贞

于皇展亲睦,宗子介樊襄。yú huáng zhǎn qīn mù,zōng zi jiè fán xiāng。
玉圭黄金册,炜晔出尚方。yù guī huáng jīn cè,wěi yè chū shàng fāng。
伊余同门友,洵美清而扬。yī yú tóng mén yǒu,xún měi qīng ér yáng。
诏其辍史幄,尔往钦哉将。zhào qí chuò shǐ wò,ěr wǎng qīn zāi jiāng。
天都辟阊阖,九奏何锵锵。tiān dōu pì chāng hé,jiǔ zòu hé qiāng qiāng。
莲烛际宸晖,星裾搴御芳。lián zhú jì chén huī,xīng jū qiān yù fāng。
前呼薄崇椒,后饯塞津桥。qián hū báo chóng jiāo,hòu jiàn sāi jīn qiáo。
白茅仍拥节,班马重横镳。bái máo réng yōng jié,bān mǎ zhòng héng biāo。
雪里蓟门树,花前汉江桡。xuě lǐ jì mén shù,huā qián hàn jiāng ráo。
汉江一千里,方城暮烟紫。hàn jiāng yī qiān lǐ,fāng chéng mù yān zǐ。
鸣钲荡鱼龙,解缆采兰芷。míng zhēng dàng yú lóng,jiě lǎn cǎi lán zhǐ。
荜路捧霓旌,从价蹑珠履。bì lù pěng ní jīng,cóng jià niè zhū lǚ。
帝命尊若天,王封固于砥。dì mìng zūn ruò tiān,wáng fēng gù yú dǐ。
此时雍堤柳,柔条尽抽绿。cǐ shí yōng dī liǔ,róu tiáo jǐn chōu lǜ。
上客金马姿,小儿铜鞮曲。shàng kè jīn mǎ zī,xiǎo ér tóng dī qū。
山问诸葛龙,门访庞公鹿。shān wèn zhū gé lóng,mén fǎng páng gōng lù。
羊碑摩绝翠,鲛渚泛明玉。yáng bēi mó jué cuì,jiāo zhǔ fàn míng yù。
壮游重茫然,弭节太和巅。zhuàng yóu zhòng máng rán,mǐ jié tài hé diān。
挥手弄日月,荡胸拂云烟。huī shǒu nòng rì yuè,dàng xiōng fú yún yān。
中有两仙童,跪捧琅函编。zhōng yǒu liǎng xiān tóng,guì pěng láng hán biān。
奇字不可识,閟之二千年。qí zì bù kě shí,bì zhī èr qiān nián。
今遇蓬莱客,始宣至人传。jīn yù péng lái kè,shǐ xuān zhì rén chuán。
归上紫皇寿,珥笔长周旋。guī shàng zǐ huáng shòu,ěr bǐ zhǎng zhōu xuán。