古诗词

落花叹

王世贞

叹落花,花落何飘零。tàn luò huā,huā luò hé piāo líng。
狂风如剪刀,越罗綷縩不胜情。kuáng fēng rú jiǎn dāo,yuè luó cuì cài bù shèng qíng。
蹀?灞陵陌,潆洄御沟水。dié bà líng mò,yíng huí yù gōu shuǐ。
落花欲有陈,狂风殊未已。luò huā yù yǒu chén,kuáng fēng shū wèi yǐ。
叹落花,掩泪辞故枝。tàn luò huā,yǎn lèi cí gù zhī。
枝枝同根蒂,片片各分离。zhī zhī tóng gēn dì,piàn piàn gè fēn lí。
只今踪迹无处所,忆昨容华能几时。zhǐ jīn zōng jì wú chù suǒ,yì zuó róng huá néng jǐ shí。
歌落花,莫咨嗟。gē luò huā,mò zī jiē。
请说上苑千条绮,请说河阳万树霞。qǐng shuō shàng yuàn qiān tiáo qǐ,qǐng shuō hé yáng wàn shù xiá。
七宝储胥金平脱,九华步障玉辟邪。qī bǎo chǔ xū jīn píng tuō,jiǔ huá bù zhàng yù pì xié。
标题琬琰双牌小,承日流苏八字斜。biāo tí wǎn yǎn shuāng pái xiǎo,chéng rì liú sū bā zì xié。
谁不暂缓青丝络,谁不暂驻七香车。shuí bù zàn huǎn qīng sī luò,shuí bù zàn zhù qī xiāng chē。
香车丝络春相待,弄态流娇宛如在。xiāng chē sī luò chūn xiāng dài,nòng tài liú jiāo wǎn rú zài。
只道朱颜日更新,那知转盼恩仍改。zhǐ dào zhū yán rì gèng xīn,nà zhī zhuǎn pàn ēn réng gǎi。
歌落花,君歌未阕攒我颦。gē luò huā,jūn gē wèi què zǎn wǒ pín。
昭阳媫妤汉侍者,邯郸厮养赵才人。zhāo yáng jié yú hàn shì zhě,hán dān sī yǎng zhào cái rén。
空将今日今年旧,难拟来年来日新。kōng jiāng jīn rì jīn nián jiù,nán nǐ lái nián lái rì xīn。
东邻小娃才十五,恰似芳苞未曾吐。dōng lín xiǎo wá cái shí wǔ,qià shì fāng bāo wèi céng tǔ。
已饶花落不关愁,又道花开为谁妩。yǐ ráo huā luò bù guān chóu,yòu dào huā kāi wèi shuí wǔ。
还逢路唱落花歌,萧飒寒烟扫翠蛾。hái féng lù chàng luò huā gē,xiāo sà hán yān sǎo cuì é。
惆怅不堪临镜意,自怜三月梦中过。chóu chàng bù kān lín jìng yì,zì lián sān yuè mèng zhōng guò。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

赠闽人姚应诰林谐林故司寇汝雨公子也

王世贞

姚生拥鼻无闽语,林子裁篇有父风。yáo shēng yōng bí wú mǐn yǔ,lín zi cái piān yǒu fù fēng。
怪得延津饶紫气,赠余双剑有雌雄。guài dé yán jīn ráo zǐ qì,zèng yú shuāng jiàn yǒu cí xióng。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

清狂贺监雪盈颅,再乞君王旧镜湖。qīng kuáng hè jiān xuě yíng lú,zài qǐ jūn wáng jiù jìng hú。
最爱青莲李供奉,掌中投赠四骊珠。zuì ài qīng lián lǐ gōng fèng,zhǎng zhōng tóu zèng sì lí zhū。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

一书驰奏请林皋,旅病经时骨自高。yī shū chí zòu qǐng lín gāo,lǚ bìng jīng shí gǔ zì gāo。
十月霜浓流潦降,怜君空赋广陵涛。shí yuè shuāng nóng liú lǎo jiàng,lián jūn kōng fù guǎng líng tāo。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

肯向朝贤叹积薪,从他籍底日沈沦。kěn xiàng cháo xián tàn jī xīn,cóng tā jí dǐ rì shěn lún。
若教容易居薪上,已作君厨爨下尘。ruò jiào róng yì jū xīn shàng,yǐ zuò jūn chú cuàn xià chén。

李宗伯以四绝句慰余请告赋此奉酬且伸后约

王世贞

金陵市酒黑于油,公肯来寻从事不。jīn líng shì jiǔ hēi yú yóu,gōng kěn lái xún cóng shì bù。
莫道老夫归思恶,比他陶令尚风流。mò dào lǎo fū guī sī è,bǐ tā táo lìng shàng fēng liú。

赠詹常卿与其弟仲发两茂才

王世贞

詹家玉树两分行,文酒丹青事事强。zhān jiā yù shù liǎng fēn xíng,wén jiǔ dān qīng shì shì qiáng。
却有一言应莫笑,不知谁得使君狂。què yǒu yī yán yīng mò xiào,bù zhī shuí dé shǐ jūn kuáng。

赠詹常卿与其弟仲发两茂才

王世贞

水到休阳分外清,乔髦二子早知名。shuǐ dào xiū yáng fēn wài qīng,qiáo máo èr zi zǎo zhī míng。
争先出匣龙渊色,容易交他乐令评。zhēng xiān chū xiá lóng yuān sè,róng yì jiāo tā lè lìng píng。

送潘溧阳征复应朝便道省觐御史大夫公

王世贞

尚书尺一问潘郎,可是河阳让溧阳。shàng shū chǐ yī wèn pān láng,kě shì hé yáng ràng lì yáng。
河阳种花千万树,溧阳祗晓课农桑。hé yáng zhǒng huā qiān wàn shù,lì yáng zhī xiǎo kè nóng sāng。

送潘溧阳征复应朝便道省觐御史大夫公

王世贞

河堤使者酒如泉,仙令婆娑舞膝前。hé dī shǐ zhě jiǔ rú quán,xiān lìng pó suō wǔ xī qián。
但使双凫似双舄,不愁元日误朝天。dàn shǐ shuāng fú shì shuāng xì,bù chóu yuán rì wù cháo tiān。

送潘溧阳征复应朝便道省觐御史大夫公

王世贞

殷勤致问张京兆,亲引郎星上帝都。yīn qín zhì wèn zhāng jīng zhào,qīn yǐn láng xīng shàng dì dōu。
怀县潘郎应更好,不知明主赐金无。huái xiàn pān láng yīng gèng hǎo,bù zhī míng zhǔ cì jīn wú。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

朝霞片片锦官城,负弩诸侯待长卿。cháo xiá piàn piàn jǐn guān chéng,fù nǔ zhū hóu dài zhǎng qīng。
见说君王爱词赋,不教消渴怨金茎。jiàn shuō jūn wáng ài cí fù,bù jiào xiāo kě yuàn jīn jīng。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

恒时杯底黑头公,拟探梅花未许同。héng shí bēi dǐ hēi tóu gōng,nǐ tàn méi huā wèi xǔ tóng。
可是长干春酒薄,教人无赖忆郫筒。kě shì zhǎng gàn chūn jiǔ báo,jiào rén wú lài yì pí tǒng。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

空溯长江望故山,知君终自不成还。kōng sù zhǎng jiāng wàng gù shān,zhī jūn zhōng zì bù chéng hái。
金陵正好文星烂,玉垒那无紫气殷。jīn líng zhèng hǎo wén xīng làn,yù lěi nà wú zǐ qì yīn。

少宗伯李公引疾请告援前例讯之得四绝句

王世贞

青春容物冠留都,难向明时乞鉴湖。qīng chūn róng wù guān liú dōu,nán xiàng míng shí qǐ jiàn hú。
白发江东醉司马,可能无念到莼鲈。bái fā jiāng dōng zuì sī mǎ,kě néng wú niàn dào chún lú。

辱宗伯李公赐和六章词丽意深不揣续貂四绝仰尘清览

王世贞

天禄高从汉省开,著书谁似子云才。tiān lù gāo cóng hàn shěng kāi,zhù shū shuí shì zi yún cái。
自言清净元无染,第少陶家归去来。zì yán qīng jìng yuán wú rǎn,dì shǎo táo jiā guī qù lái。