古诗词

落花叹

王世贞

叹落花,花落何飘零。tàn luò huā,huā luò hé piāo líng。
狂风如剪刀,越罗綷縩不胜情。kuáng fēng rú jiǎn dāo,yuè luó cuì cài bù shèng qíng。
蹀?灞陵陌,潆洄御沟水。dié bà líng mò,yíng huí yù gōu shuǐ。
落花欲有陈,狂风殊未已。luò huā yù yǒu chén,kuáng fēng shū wèi yǐ。
叹落花,掩泪辞故枝。tàn luò huā,yǎn lèi cí gù zhī。
枝枝同根蒂,片片各分离。zhī zhī tóng gēn dì,piàn piàn gè fēn lí。
只今踪迹无处所,忆昨容华能几时。zhǐ jīn zōng jì wú chù suǒ,yì zuó róng huá néng jǐ shí。
歌落花,莫咨嗟。gē luò huā,mò zī jiē。
请说上苑千条绮,请说河阳万树霞。qǐng shuō shàng yuàn qiān tiáo qǐ,qǐng shuō hé yáng wàn shù xiá。
七宝储胥金平脱,九华步障玉辟邪。qī bǎo chǔ xū jīn píng tuō,jiǔ huá bù zhàng yù pì xié。
标题琬琰双牌小,承日流苏八字斜。biāo tí wǎn yǎn shuāng pái xiǎo,chéng rì liú sū bā zì xié。
谁不暂缓青丝络,谁不暂驻七香车。shuí bù zàn huǎn qīng sī luò,shuí bù zàn zhù qī xiāng chē。
香车丝络春相待,弄态流娇宛如在。xiāng chē sī luò chūn xiāng dài,nòng tài liú jiāo wǎn rú zài。
只道朱颜日更新,那知转盼恩仍改。zhǐ dào zhū yán rì gèng xīn,nà zhī zhuǎn pàn ēn réng gǎi。
歌落花,君歌未阕攒我颦。gē luò huā,jūn gē wèi què zǎn wǒ pín。
昭阳媫妤汉侍者,邯郸厮养赵才人。zhāo yáng jié yú hàn shì zhě,hán dān sī yǎng zhào cái rén。
空将今日今年旧,难拟来年来日新。kōng jiāng jīn rì jīn nián jiù,nán nǐ lái nián lái rì xīn。
东邻小娃才十五,恰似芳苞未曾吐。dōng lín xiǎo wá cái shí wǔ,qià shì fāng bāo wèi céng tǔ。
已饶花落不关愁,又道花开为谁妩。yǐ ráo huā luò bù guān chóu,yòu dào huā kāi wèi shuí wǔ。
还逢路唱落花歌,萧飒寒烟扫翠蛾。hái féng lù chàng luò huā gē,xiāo sà hán yān sǎo cuì é。
惆怅不堪临镜意,自怜三月梦中过。chóu chàng bù kān lín jìng yì,zì lián sān yuè mèng zhōng guò。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

喜吴明卿迁参政内地寄调之

王世贞

十载卑地长沙,犹自愁人齿牙。shí zài bēi dì zhǎng shā,yóu zì chóu rén chǐ yá。
春风一吹贵竹,腰带也解生花。chūn fēng yī chuī guì zhú,yāo dài yě jiě shēng huā。
夸他山鬼过岭,喜汝波臣到家。kuā tā shān guǐ guò lǐng,xǐ rǔ bō chén dào jiā。
唯是谈经天外,何人为作侯芭。wéi shì tán jīng tiān wài,hé rén wèi zuò hóu bā。

游武当山五龙宫

王世贞

听雨过青羊涧,披云出紫盖峰。tīng yǔ guò qīng yáng jiàn,pī yún chū zǐ gài fēng。
曲曲蜿蜒复道,层层历落怪松。qū qū wān yán fù dào,céng céng lì luò guài sōng。
嵌岩几点靺鞨,拥殿千朵芙蓉。qiàn yán jǐ diǎn mò hé,yōng diàn qiān duǒ fú róng。
倦时但引三爵,睡法不输五龙。juàn shí dàn yǐn sān jué,shuì fǎ bù shū wǔ lóng。

江南乐

王世贞

亚字城西沽酒,桃花坞头放船。yà zì chéng xī gū jiǔ,táo huā wù tóu fàng chuán。
春城处处啼鸟,寒食家家禁烟。chūn chéng chù chù tí niǎo,hán shí jiā jiā jìn yān。
榜枻飘来罗带,幂䍦抛却珠钿。bǎng yì piāo lái luó dài,mì lí pāo què zhū diàn。
么童摄客施粉,姹女当垆数钱。me tóng shè kè shī fěn,chà nǚ dāng lú shù qián。
隙日金鳞拥钓,柔风玉鬣垂鞭。xì rì jīn lín yōng diào,róu fēng yù liè chuí biān。
五陵侠客空老,何似阊门少年。wǔ líng xiá kè kōng lǎo,hé shì chāng mén shǎo nián。

偶成

王世贞

游丝自萦白日,疾羽忽界苍烟。yóu sī zì yíng bái rì,jí yǔ hū jiè cāng yān。
先生中酒难起,卧读南华几篇。xiān shēng zhōng jiǔ nán qǐ,wò dú nán huá jǐ piān。

秋日过于鳞郡斋分韵赋十二体

王世贞

使君尽酒不醉,郡阁先秋自寒。shǐ jūn jǐn jiǔ bù zuì,jùn gé xiān qiū zì hán。
乾坤乍容车马,湖海渐入衣冠。qián kūn zhà róng chē mǎ,hú hǎi jiàn rù yī guān。

戏题燕市所见

王世贞

绣帢缇骑争道,雕栏贵人索钱。xiù qià tí qí zhēng dào,diāo lán guì rén suǒ qián。
群儿马通自给,小妇牛饮高眠。qún ér mǎ tōng zì gěi,xiǎo fù niú yǐn gāo mián。

戏题燕市所见

王世贞

相君筑堤西弄,词客待诏公车。xiāng jūn zhù dī xī nòng,cí kè dài zhào gōng chē。
鸣驺定先宿鸟,弹铗不愁无鱼。míng zōu dìng xiān sù niǎo,dàn jiá bù chóu wú yú。

有闻

王世贞

鸩告余以不好,鵩语余以其期。zhèn gào yú yǐ bù hǎo,fú yǔ yú yǐ qí qī。
西山白云自若,东市黄犬何之。xī shān bái yún zì ruò,dōng shì huáng quǎn hé zhī。

游蓟城楼

王世贞

登危不妨蜡屐,踞坐自侧乌纱。dēng wēi bù fáng là jī,jù zuò zì cè wū shā。
铁岭高天一线,渔阳落日千家。tiě lǐng gāo tiān yī xiàn,yú yáng luò rì qiān jiā。

游蓟城楼

王世贞

青草春闲突骑,黄云昼惨穹庐。qīng cǎo chūn xián tū qí,huáng yún zhòu cǎn qióng lú。
挥鞭画蒲类海,立石封狼居胥。huī biān huà pú lèi hǎi,lì shí fēng láng jū xū。

顺义公署杂兴

王世贞

归云小树先暝,啄雪残鸦自喧。guī yún xiǎo shù xiān míng,zhuó xuě cán yā zì xuān。
候吏强名柏府,浊醪故作柴门。hòu lì qiáng míng bǎi fǔ,zhuó láo gù zuò chái mén。

顺义公署杂兴

王世贞

架上道书数卷,床头浊酒一瓢。jià shàng dào shū shù juǎn,chuáng tóu zhuó jiǔ yī piáo。
不作庄叟齐物,笑他嵇生绝交。bù zuò zhuāng sǒu qí wù,xiào tā jī shēng jué jiāo。

顺义公署杂兴

王世贞

空庭积雪无恙,小牖青山自如。kōng tíng jī xuě wú yàng,xiǎo yǒu qīng shān zì rú。
何物消除官廪,呼儿点检琴书。hé wù xiāo chú guān lǐn,hū ér diǎn jiǎn qín shū。

风寒济南道中兀坐肩舆不能开卷因即事戏作俳体六言解闷数之政得三十首当唤白家老婢读之耳

王世贞

有论已乖养性,无书自成绝交。yǒu lùn yǐ guāi yǎng xìng,wú shū zì chéng jué jiāo。
且从李耳视舌,不与陶潜斗腰。qiě cóng lǐ ěr shì shé,bù yǔ táo qián dòu yāo。

风寒济南道中兀坐肩舆不能开卷因即事戏作俳体六言解闷数之政得三十首当唤白家老婢读之耳

王世贞

狗监故知犬子,太玄自守童乌。gǒu jiān gù zhī quǎn zi,tài xuán zì shǒu tóng wū。
任他出山小草,甘老东吴菰芦。rèn tā chū shān xiǎo cǎo,gān lǎo dōng wú gū lú。