古诗词

从军篇

王世贞

君不见匈奴游猎犯边疆,复从朝那入渔阳。jūn bù jiàn xiōng nú yóu liè fàn biān jiāng,fù cóng cháo nà rù yú yáng。
孤军惨淡秋看月,万马奔腾夜踏霜。gū jūn cǎn dàn qiū kàn yuè,wàn mǎ bēn téng yè tà shuāng。
促诏元戎屯细柳,还闻烽火接长杨。cù zhào yuán róng tún xì liǔ,hái wén fēng huǒ jiē zhǎng yáng。
金符电发徵车骑,玉剑星移下窒皇。jīn fú diàn fā zhēng chē qí,yù jiàn xīng yí xià zhì huáng。
博士持和令守障,牧儿助费拜为郎。bó shì chí hé lìng shǒu zhàng,mù ér zhù fèi bài wèi láng。
横行尽选六郡士,转饷俱赍百日粮。héng xíng jǐn xuǎn liù jùn shì,zhuǎn xiǎng jù jī bǎi rì liáng。
六郡良家侠少年,从来结客不论钱。liù jùn liáng jiā xiá shǎo nián,cóng lái jié kè bù lùn qián。
生将猿臂能穿叶,铸得龙泉独吐莲。shēng jiāng yuán bì néng chuān yè,zhù dé lóng quán dú tǔ lián。
去逐轻车驰騕袅,还要剧孟睹婵娟。qù zhú qīng chē chí yǎo niǎo,hái yào jù mèng dǔ chán juān。
双层铁锁桃花甲,三尺绒缘玛瑙鞭。shuāng céng tiě suǒ táo huā jiǎ,sān chǐ róng yuán mǎ nǎo biān。
自道青云能立上,复夸黄石有真传。zì dào qīng yún néng lì shàng,fù kuā huáng shí yǒu zhēn chuán。
机头少妇悲相向,亲党临岐重惆怅。jī tóu shǎo fù bēi xiāng xiàng,qīn dǎng lín qí zhòng chóu chàng。
太白三杯醉不辞,凉州一曲歌偏壮。tài bái sān bēi zuì bù cí,liáng zhōu yī qū gē piān zhuàng。
海内常埋甲胄尘,人间自少公侯相。hǎi nèi cháng mái jiǎ zhòu chén,rén jiān zì shǎo gōng hóu xiāng。
新投主帅霍嫖姚,长揖辕门意气饶。xīn tóu zhǔ shuài huò piáo yáo,zhǎng yī yuán mén yì qì ráo。
别将晨驱玄菟塞,奇兵多断白狼桥。bié jiāng chén qū xuán tú sāi,qí bīng duō duàn bái láng qiáo。
行逢使者曾书雁,捕着番儿惯射雕。xíng féng shǐ zhě céng shū yàn,bǔ zhe fān ér guàn shè diāo。
疏勒西来通帝朔,居延北望绝天骄。shū lēi xī lái tōng dì shuò,jū yán běi wàng jué tiān jiāo。
酡酥酒进阏氏捧,夷乐传教敕勒调。tuó sū jiǔ jìn è shì pěng,yí lè chuán jiào chì lēi diào。
燕然刻石名居首,汉殿颁恩世稀有。yàn rán kè shí míng jū shǒu,hàn diàn bān ēn shì xī yǒu。
已赐甲第高入云,更悬金印大如斗。yǐ cì jiǎ dì gāo rù yún,gèng xuán jīn yìn dà rú dòu。
功成莫傲机头妇,灯寒月沉君知否。gōng chéng mò ào jī tóu fù,dēng hán yuè chén jūn zhī fǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题画兰花

王世贞

处为幽谷香,出为王者瑞。chù wèi yōu gǔ xiāng,chū wèi wáng zhě ruì。
不同百草归,秋风纫成佩。bù tóng bǎi cǎo guī,qiū fēng rèn chéng pèi。

初出京口

王世贞

楚歌一声发,吴侬双泪涟。chǔ gē yī shēng fā,wú nóng shuāng lèi lián。
武昌应尚远,船是武昌船。wǔ chāng yīng shàng yuǎn,chuán shì wǔ chāng chuán。

夜泊芦夹回望燕子矶

王世贞

风吹浩荡去,却在芦江湄。fēng chuī hào dàng qù,què zài lú jiāng méi。
燕子矶头月,清光当待谁。yàn zi jī tóu yuè,qīng guāng dāng dài shuí。

泊金陵

王世贞

不登凤凰台,为怯李家句。bù dēng fèng huáng tái,wèi qiè lǐ jiā jù。
听说长干儿,朋尊向台去。tīng shuō zhǎng gàn ér,péng zūn xiàng tái qù。

初发石头

王世贞

亭亭远山色,入我船窗来。tíng tíng yuǎn shān sè,rù wǒ chuán chuāng lái。
斗语虽不竞,那无酒一杯。dòu yǔ suī bù jìng,nà wú jiǔ yī bēi。

烈洲在江中树颇多

王世贞

郁郁烈洲树,宛然江水间。yù yù liè zhōu shù,wǎn rán jiāng shuǐ jiān。
行人自不上,妒杀道金山。xíng rén zì bù shàng,dù shā dào jīn shān。

牛渚即采石也

王世贞

玄晖既遒往,李白时一振。xuán huī jì qiú wǎng,lǐ bái shí yī zhèn。
请看沧江流,万古才不尽。qǐng kàn cāng jiāng liú,wàn gǔ cái bù jǐn。

宣城道中阻水不得上

王世贞

夜不闻白猿,朝不见白鹇。yè bù wén bái yuán,cháo bù jiàn bái xián。
忘却下江水,错恨恋舟山。wàng què xià jiāng shuǐ,cuò hèn liàn zhōu shān。

东西梁山一名天门山在江中

王世贞

东梁与西梁,髵䰄双虎头。dōng liáng yǔ xī liáng,ér sāi shuāng hǔ tóu。
可怜长江水,分作川字流。kě lián zhǎng jiāng shuǐ,fēn zuò chuān zì liú。

病中过铜陵遇雨

王世贞

江馆能收望,渔矶亦罢罾。jiāng guǎn néng shōu wàng,yú jī yì bà zēng。
谁怜伏枕客,风雨过铜陵。shuí lián fú zhěn kè,fēng yǔ guò tóng líng。

历阳道中阻风

王世贞

进步咫尺间,一落不复上。jìn bù zhǐ chǐ jiān,yī luò bù fù shàng。
安得勒将军,为我牵百丈。ān dé lēi jiāng jūn,wèi wǒ qiān bǎi zhàng。

江行热无鱼买戏成

王世贞

十日不尝鱼,九日不却暑。shí rì bù cháng yú,jiǔ rì bù què shǔ。
愿作西南风,吹侬转乡土。yuàn zuò xī nán fēng,chuī nóng zhuǎn xiāng tǔ。

余尝梦登九华阳山矶可以见九华而病热昏寐竟过志感

王世贞

九华九子秀,十年梦寐间。jiǔ huá jiǔ zi xiù,shí nián mèng mèi jiān。
那知一梦觉,顿失九华山。nà zhī yī mèng jué,dùn shī jiǔ huá shān。

过马当

王世贞

人云下元府,莫作马当看。rén yún xià yuán fǔ,mò zuò mǎ dāng kàn。
自有天公仗,那能问水官。zì yǒu tiān gōng zhàng,nà néng wèn shuǐ guān。

安庆道中

王世贞

平波细若剪,远岫膏于沐。píng bō xì ruò jiǎn,yuǎn xiù gāo yú mù。
嗒坐舫斋中,空翠时一扑。dā zuò fǎng zhāi zhōng,kōng cuì shí yī pū。