古诗词

明月篇

王世贞

长安月,团团薄太清。zhǎng ān yuè,tuán tuán báo tài qīng。
初见扶光浴东海,俄看垂象满西京。chū jiàn fú guāng yù dōng hǎi,é kàn chuí xiàng mǎn xī jīng。
东海一轮承日起,西京万户回光里。dōng hǎi yī lún chéng rì qǐ,xī jīng wàn hù huí guāng lǐ。
叶叶坠云衣,溶溶飘露蕊。yè yè zhuì yún yī,róng róng piāo lù ruǐ。
露蕊云衣湿奈何,三衢九陌胜偏多。lù ruǐ yún yī shī nài hé,sān qú jiǔ mò shèng piān duō。
鳷鹊观头银作栋,凤皇池内玉为波。zhī què guān tóu yín zuò dòng,fèng huáng chí nèi yù wèi bō。
谁家冶女能闲坐,若个游人不啸歌。shuí jiā yě nǚ néng xián zuò,ruò gè yóu rén bù xiào gē。
此时汉帝发长扬,白马鸣珂返建章。cǐ shí hàn dì fā zhǎng yáng,bái mǎ míng kē fǎn jiàn zhāng。
群乌争宿玫瑰树,双燕元栖玳瑁梁。qún wū zhēng sù méi guī shù,shuāng yàn yuán qī dài mào liáng。
甲帐全铺云母润,湘床欲透水晶凉。jiǎ zhàng quán pù yún mǔ rùn,xiāng chuáng yù tòu shuǐ jīng liáng。
亭亭绰约还旖旎,宛宛参差更颉颃。tíng tíng chuò yuē hái yǐ nǐ,wǎn wǎn cān chà gèng jié háng。
小解罗缡交菡萏,回看碧瓦甃鸳鸯。xiǎo jiě luó lí jiāo hàn dàn,huí kàn bì wǎ zhòu yuān yāng。
别有愁规永巷中,轻寒如水浸房栊。bié yǒu chóu guī yǒng xiàng zhōng,qīng hán rú shuǐ jìn fáng lóng。
葳蕤尽涩朱门锁,飒瑟偏归玉井桐。wēi ruí jǐn sè zhū mén suǒ,sà sè piān guī yù jǐng tóng。
陈后黄金买夜色,班姬纨扇箧秋风。chén hòu huáng jīn mǎi yè sè,bān jī wán shàn qiè qiū fēng。
千年羿嫔长生药,百鍊秦王照胆铜。qiān nián yì pín zhǎng shēng yào,bǎi liàn qín wáng zhào dǎn tóng。
捣兔分辉浑不羡,栖鸾顾影半成空。dǎo tù fēn huī hún bù xiàn,qī luán gù yǐng bàn chéng kōng。
分辉顾影愁无已,天上人间略堪拟。fēn huī gù yǐng chóu wú yǐ,tiān shàng rén jiān lüè kān nǐ。
先驱蹀?富平家,后引秋千冠军里。xiān qū dié fù píng jiā,hòu yǐn qiū qiān guān jūn lǐ。
琥珀千钟写不寒,珊瑚七尺看逾紫。hǔ pò qiān zhōng xiě bù hán,shān hú qī chǐ kàn yú zǐ。
吹箫弄玉醉楼头,夺篦秦宫卧花底。chuī xiāo nòng yù zuì lóu tóu,duó bì qín gōng wò huā dǐ。
为道难忘复易知,结愿同生便同死。wèi dào nán wàng fù yì zhī,jié yuàn tóng shēng biàn tóng sǐ。
东家羁妇望刀环,西邻弃妾守钗钿。dōng jiā jī fù wàng dāo huán,xī lín qì qiè shǒu chāi diàn。
织成霞绮愁难写,捣尽霜砧响不传。zhī chéng xiá qǐ chóu nán xiě,dǎo jǐn shuāng zhēn xiǎng bù chuán。
熠耀熹微时自没,络纬刺促解相煎。yì yào xī wēi shí zì méi,luò wěi cì cù jiě xiāng jiān。
明添密障银灯恨,暗促芳机玉箸悬。míng tiān mì zhàng yín dēng hèn,àn cù fāng jī yù zhù xuán。
玉箸银灯耿沾臆,龙城一去无消息。yù zhù yín dēng gěng zhān yì,lóng chéng yī qù wú xiāo xī。
军前刁斗郁边声,匣里芙蓉炼玄魄。jūn qián diāo dòu yù biān shēng,xiá lǐ fú róng liàn xuán pò。
片片精光应太阴,声声凄调中无射。piàn piàn jīng guāng yīng tài yīn,shēng shēng qī diào zhōng wú shè。
候满俱惊似璧圆,临流忽映如丝白。hòu mǎn jù jīng shì bì yuán,lín liú hū yìng rú sī bái。
托梦还乡未有期,驰辉见君浑不得。tuō mèng hái xiāng wèi yǒu qī,chí huī jiàn jūn hún bù dé。
初二三夕展蛾眉,四五明蟾已蔽亏。chū èr sān xī zhǎn é méi,sì wǔ míng chán yǐ bì kuī。
君听乐府关山月,只向征人唱别离。jūn tīng lè fǔ guān shān yuè,zhǐ xiàng zhēng rén chàng bié lí。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

送林光宇文学同高吴二茂才还闽四绝句

王世贞

经术从推绛帐师,还惊博学与宏词。jīng shù cóng tuī jiàng zhàng shī,hái jīng bó xué yǔ hóng cí。
诸林树树闽大色,犹有温陵桂一枝。zhū lín shù shù mǐn dà sè,yóu yǒu wēn líng guì yī zhī。

送林光宇文学同高吴二茂才还闽四绝句

王世贞

高子波澜自老成,吴郎神彩独纵横。gāo zi bō lán zì lǎo chéng,wú láng shén cǎi dú zòng héng。
他年并出延津剑,遥见星文动洛城。tā nián bìng chū yán jīn jiàn,yáo jiàn xīng wén dòng luò chéng。

赠方士赖生

王世贞

还是江东赖布衣,芒鞋竹杖款荆扉。hái shì jiāng dōng lài bù yī,máng xié zhú zhàng kuǎn jīng fēi。
于今参得茅家诀,不向青山问所归。yú jīn cān dé máo jiā jué,bù xiàng qīng shān wèn suǒ guī。

王阳德大参自诧地理师而极口为江右刘生游扬以为能得景纯三昩墓田丙舍一一听其更定刘子来谒乃有谓其非真者戏成小绝赠之

王世贞

王叟青乌夸秘传,逢君却耗买山钱。wáng sǒu qīng wū kuā mì chuán,féng jūn què hào mǎi shān qián。
老夫尽有容身地,且傍春风住几年。lǎo fū jǐn yǒu róng shēn dì,qiě bàng chūn fēng zhù jǐ nián。

王阳德大参自诧地理师而极口为江右刘生游扬以为能得景纯三昩墓田丙舍一一听其更定刘子来谒乃有谓其非真者戏成小绝赠之

王世贞

青鞋博得杖头装,笑逐胡姬唤酒尝。qīng xié bó dé zhàng tóu zhuāng,xiào zhú hú jī huàn jiǔ cháng。
任使桃花开落尽,总然还是旧刘郎。rèn shǐ táo huā kāi luò jǐn,zǒng rán hái shì jiù liú láng。

赠莆阳林致远

王世贞

曾携银管侍瑶除,懒向王门曳敝裾。céng xié yín guǎn shì yáo chú,lǎn xiàng wáng mén yè bì jū。
遗恨先朝诸殿榜,如何不遣仲将书。yí hèn xiān cháo zhū diàn bǎng,rú hé bù qiǎn zhòng jiāng shū。

题文太史画别介征户部

王世贞

淡霭徐分远近山,孤舟相对白鸥闲。dàn ǎi xú fēn yuǎn jìn shān,gū zhōu xiāng duì bái ōu xián。
他年倘访弇州叟,只在渔歌欸乃间。tā nián tǎng fǎng yǎn zhōu sǒu,zhǐ zài yú gē āi nǎi jiān。

术士孔生种种变幻狡狯见而赠以四绝句

王世贞

白波沈陆懒登台,一醉逢君笑口开。bái bō shěn lù lǎn dēng tái,yī zuì féng jūn xiào kǒu kāi。
莫怪书生偏善幻,何人不是幻中来。mò guài shū shēng piān shàn huàn,hé rén bù shì huàn zhōng lái。

术士孔生种种变幻狡狯见而赠以四绝句

王世贞

斗旗才罢复藏钩,曼衍鱼龙眩未休。dòu qí cái bà fù cáng gōu,màn yǎn yú lóng xuàn wèi xiū。
却恨茂陵龙去远,不教生拜乐通侯。què hèn mào líng lóng qù yuǎn,bù jiào shēng bài lè tōng hóu。

术士孔生种种变幻狡狯见而赠以四绝句

王世贞

一念才萌意已通,只缘先堕识情中。yī niàn cái méng yì yǐ tōng,zhǐ yuán xiān duò shí qíng zhōng。
老夫心在阿惟越,笑尔逡巡化业虫。lǎo fū xīn zài ā wéi yuè,xiào ěr qūn xún huà yè chóng。

术士孔生种种变幻狡狯见而赠以四绝句

王世贞

少年场里索相过,不往如呼俗物何。shǎo nián chǎng lǐ suǒ xiāng guò,bù wǎng rú hū sú wù hé。
一任摩娑双眼看,山神伎俩苦无多。yī rèn mó suō shuāng yǎn kàn,shān shén jì liǎ kǔ wú duō。

余生为其父德甫丈乞志墓其别也得四绝句送之中间且悲且喜或规或嘲往往情见乎辞

王世贞

七尺穹碑三尺坟,五君垂尽到余君。qī chǐ qióng bēi sān chǐ fén,wǔ jūn chuí jǐn dào yú jūn。
却怜身后谁知已,此意凄凉不可闻。què lián shēn hòu shuí zhī yǐ,cǐ yì qī liáng bù kě wén。

余生为其父德甫丈乞志墓其别也得四绝句送之中间且悲且喜或规或嘲往往情见乎辞

王世贞

阿翁不问生人产,有子徒能读父书。ā wēng bù wèn shēng rén chǎn,yǒu zi tú néng dú fù shū。
不为薛田荒欲尽,可令弹铗叹无鱼。bù wèi xuē tián huāng yù jǐn,kě lìng dàn jiá tàn wú yú。

余生为其父德甫丈乞志墓其别也得四绝句送之中间且悲且喜或规或嘲往往情见乎辞

王世贞

一接余郎月旦评,翛然四坐欲风生。yī jiē yú láng yuè dàn píng,xiāo rán sì zuò yù fēng shēng。
请看朱邸王孙贵,杜口毗邪学净名。qǐng kàn zhū dǐ wáng sūn guì,dù kǒu pí xié xué jìng míng。

余生为其父德甫丈乞志墓其别也得四绝句送之中间且悲且喜或规或嘲往往情见乎辞

王世贞

双眼宁输郭景纯,青鞋踏遍为严亲。shuāng yǎn níng shū guō jǐng chún,qīng xié tà biàn wèi yán qīn。
前山尽有牛眠地,只要余郎自卖身。qián shān jǐn yǒu niú mián dì,zhǐ yào yú láng zì mài shēn。