古诗词

明月篇

王世贞

长安月,团团薄太清。zhǎng ān yuè,tuán tuán báo tài qīng。
初见扶光浴东海,俄看垂象满西京。chū jiàn fú guāng yù dōng hǎi,é kàn chuí xiàng mǎn xī jīng。
东海一轮承日起,西京万户回光里。dōng hǎi yī lún chéng rì qǐ,xī jīng wàn hù huí guāng lǐ。
叶叶坠云衣,溶溶飘露蕊。yè yè zhuì yún yī,róng róng piāo lù ruǐ。
露蕊云衣湿奈何,三衢九陌胜偏多。lù ruǐ yún yī shī nài hé,sān qú jiǔ mò shèng piān duō。
鳷鹊观头银作栋,凤皇池内玉为波。zhī què guān tóu yín zuò dòng,fèng huáng chí nèi yù wèi bō。
谁家冶女能闲坐,若个游人不啸歌。shuí jiā yě nǚ néng xián zuò,ruò gè yóu rén bù xiào gē。
此时汉帝发长扬,白马鸣珂返建章。cǐ shí hàn dì fā zhǎng yáng,bái mǎ míng kē fǎn jiàn zhāng。
群乌争宿玫瑰树,双燕元栖玳瑁梁。qún wū zhēng sù méi guī shù,shuāng yàn yuán qī dài mào liáng。
甲帐全铺云母润,湘床欲透水晶凉。jiǎ zhàng quán pù yún mǔ rùn,xiāng chuáng yù tòu shuǐ jīng liáng。
亭亭绰约还旖旎,宛宛参差更颉颃。tíng tíng chuò yuē hái yǐ nǐ,wǎn wǎn cān chà gèng jié háng。
小解罗缡交菡萏,回看碧瓦甃鸳鸯。xiǎo jiě luó lí jiāo hàn dàn,huí kàn bì wǎ zhòu yuān yāng。
别有愁规永巷中,轻寒如水浸房栊。bié yǒu chóu guī yǒng xiàng zhōng,qīng hán rú shuǐ jìn fáng lóng。
葳蕤尽涩朱门锁,飒瑟偏归玉井桐。wēi ruí jǐn sè zhū mén suǒ,sà sè piān guī yù jǐng tóng。
陈后黄金买夜色,班姬纨扇箧秋风。chén hòu huáng jīn mǎi yè sè,bān jī wán shàn qiè qiū fēng。
千年羿嫔长生药,百鍊秦王照胆铜。qiān nián yì pín zhǎng shēng yào,bǎi liàn qín wáng zhào dǎn tóng。
捣兔分辉浑不羡,栖鸾顾影半成空。dǎo tù fēn huī hún bù xiàn,qī luán gù yǐng bàn chéng kōng。
分辉顾影愁无已,天上人间略堪拟。fēn huī gù yǐng chóu wú yǐ,tiān shàng rén jiān lüè kān nǐ。
先驱蹀?富平家,后引秋千冠军里。xiān qū dié fù píng jiā,hòu yǐn qiū qiān guān jūn lǐ。
琥珀千钟写不寒,珊瑚七尺看逾紫。hǔ pò qiān zhōng xiě bù hán,shān hú qī chǐ kàn yú zǐ。
吹箫弄玉醉楼头,夺篦秦宫卧花底。chuī xiāo nòng yù zuì lóu tóu,duó bì qín gōng wò huā dǐ。
为道难忘复易知,结愿同生便同死。wèi dào nán wàng fù yì zhī,jié yuàn tóng shēng biàn tóng sǐ。
东家羁妇望刀环,西邻弃妾守钗钿。dōng jiā jī fù wàng dāo huán,xī lín qì qiè shǒu chāi diàn。
织成霞绮愁难写,捣尽霜砧响不传。zhī chéng xiá qǐ chóu nán xiě,dǎo jǐn shuāng zhēn xiǎng bù chuán。
熠耀熹微时自没,络纬刺促解相煎。yì yào xī wēi shí zì méi,luò wěi cì cù jiě xiāng jiān。
明添密障银灯恨,暗促芳机玉箸悬。míng tiān mì zhàng yín dēng hèn,àn cù fāng jī yù zhù xuán。
玉箸银灯耿沾臆,龙城一去无消息。yù zhù yín dēng gěng zhān yì,lóng chéng yī qù wú xiāo xī。
军前刁斗郁边声,匣里芙蓉炼玄魄。jūn qián diāo dòu yù biān shēng,xiá lǐ fú róng liàn xuán pò。
片片精光应太阴,声声凄调中无射。piàn piàn jīng guāng yīng tài yīn,shēng shēng qī diào zhōng wú shè。
候满俱惊似璧圆,临流忽映如丝白。hòu mǎn jù jīng shì bì yuán,lín liú hū yìng rú sī bái。
托梦还乡未有期,驰辉见君浑不得。tuō mèng hái xiāng wèi yǒu qī,chí huī jiàn jūn hún bù dé。
初二三夕展蛾眉,四五明蟾已蔽亏。chū èr sān xī zhǎn é méi,sì wǔ míng chán yǐ bì kuī。
君听乐府关山月,只向征人唱别离。jūn tīng lè fǔ guān shān yuè,zhǐ xiàng zhēng rén chàng bié lí。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题阙

王世贞

景倩实孝廉,精心事苫块。jǐng qiàn shí xiào lián,jīng xīn shì shān kuài。
虽详褚公譬,谁能使居位。suī xiáng chǔ gōng pì,shuí néng shǐ jū wèi。
一朝遘国忧,扶携入趍卫。yī cháo gòu guó yōu,fú xié rù chí wèi。
宋栋垂欲倾,一木焉足赖。sòng dòng chuí yù qīng,yī mù yān zú lài。
父子同所归,怡然见先帝。fù zi tóng suǒ guī,yí rán jiàn xiān dì。
子野竖儒生,咄咄计成败。zi yě shù rú shēng,duō duō jì chéng bài。

题阙

王世贞

彦回秉清令,须髯矗如戟。yàn huí bǐng qīng lìng,xū rán chù rú jǐ。
会之负挺劲,长身若立壁。huì zhī fù tǐng jìn,zhǎng shēn ruò lì bì。
坚请天水社,力抗山阴逼。jiān qǐng tiān shuǐ shè,lì kàng shān yīn bī。
生死在须臾,岂尽为名饰。shēng sǐ zài xū yú,qǐ jǐn wèi míng shì。
一念偶已非,滔天遂焉极。yī niàn ǒu yǐ fēi,tāo tiān suì yān jí。
赫赫两师尹,能无发深惜。hè hè liǎng shī yǐn,néng wú fā shēn xī。

题阙

王世贞

每读梁史残,愀然感僧辨。měi dú liáng shǐ cán,qiǎo rán gǎn sēng biàn。
奸雄志逐麇,肘腋遂中变。jiān xióng zhì zhú jūn,zhǒu yè suì zhōng biàn。
焚骨饮其灰,王颁解修怨。fén gǔ yǐn qí huī,wáng bān jiě xiū yuàn。
论功不受赏,竟免丹书谴。lùn gōng bù shòu shǎng,jìng miǎn dān shū qiǎn。
良胜伍行人,终成徇知恋。liáng shèng wǔ xíng rén,zhōng chéng xùn zhī liàn。
此身复为奢,沈冤竟谁唁。cǐ shēn fù wèi shē,shěn yuān jìng shuí yàn。
龚壮更超然,巴山从所愿。gōng zhuàng gèng chāo rán,bā shān cóng suǒ yuàn。

题阙

王世贞

宋彧剪诸昆,建安亦就图。sòng yù jiǎn zhū kūn,jiàn ān yì jiù tú。
忠勋在宗社,不获保头颅。zhōng xūn zài zōng shè,bù huò bǎo tóu lú。
魏恪猜群叔,彭城首见疏。wèi kè cāi qún shū,péng chéng shǒu jiàn shū。
明德格乾坤,未免当门锄。míng dé gé qián kūn,wèi miǎn dāng mén chú。
储胥既自彻,羽翼孑然孤。chǔ xū jì zì chè,yǔ yì jié rán gū。
唾手授萧郎,遗蘖召尔朱。tuò shǒu shòu xiāo láng,yí niè zhào ěr zhū。
人事与天心,默应良不诬。rén shì yǔ tiān xīn,mò yīng liáng bù wū。

题阙

王世贞

谢朏箕山节,恨为子季卖。xiè fěi jī shān jié,hèn wèi zi jì mài。
出处自当心,取决人謦欬。chū chù zì dāng xīn,qǔ jué rén qǐng kài。
赫赫司徒公,谁能使之拜。hè hè sī tú gōng,shuí néng shǐ zhī bài。
辞萧初若远,仕鸾岂无害。cí xiāo chū ruò yuǎn,shì luán qǐ wú hài。
指口但饮酒,优游于禅代。zhǐ kǒu dàn yǐn jiǔ,yōu yóu yú chán dài。
当时保身者,名位两不败。dāng shí bǎo shēn zhě,míng wèi liǎng bù bài。
千载思胜业,令人有余慨。qiān zài sī shèng yè,lìng rén yǒu yú kǎi。

题阙

王世贞

晋有一仁人,开府羊荆州。jìn yǒu yī rén rén,kāi fǔ yáng jīng zhōu。
梁有一仁人,车骑韦严侯。liáng yǒu yī rén rén,chē qí wéi yán hóu。
弱者怀其德,强者伐其谋。ruò zhě huái qí dé,qiáng zhě fá qí móu。
俭慈不敢先,老氏羊所优。jiǎn cí bù gǎn xiān,lǎo shì yáng suǒ yōu。
竺教横天来,举世皆荡流。zhú jiào héng tiān lái,jǔ shì jiē dàng liú。
韦也守中庸,不忮复不求。wéi yě shǒu zhōng yōng,bù zhì fù bù qiú。

题阙

王世贞

昭明秉岐嶷,其用稍文弱。zhāo míng bǐng qí yí,qí yòng shāo wén ruò。
晋安一继之,靡靡成轻薄。jìn ān yī jì zhī,mí mí chéng qīng báo。
而况于湘东,豹文乃羊鞟。ér kuàng yú xiāng dōng,bào wén nǎi yáng kuò。
何必侯司徒,然后成危削。hé bì hóu sī tú,rán hòu chéng wēi xuē。
奚俟宇文公,江陵方面缚。xī qí yǔ wén gōng,jiāng líng fāng miàn fù。
人主执天权,操念为美恶。rén zhǔ zhí tiān quán,cāo niàn wèi měi è。
浑浑西京词,已矣不可作。hún hún xī jīng cí,yǐ yǐ bù kě zuò。

题阙

王世贞

尔朱起秀容,结侠倾魏室。ěr zhū qǐ xiù róng,jié xiá qīng wèi shì。
众不满万人,所至无衡敌。zhòng bù mǎn wàn rén,suǒ zhì wú héng dí。
立空葛荣众,远授天光策。lì kōng gé róng zhòng,yuǎn shòu tiān guāng cè。
有才足为乱,惜靡戡乱德。yǒu cái zú wèi luàn,xī mí kān luàn dé。
贺六曹瞒亚,黑獭仲谋匹。hè liù cáo mán yà,hēi tǎ zhòng móu pǐ。
混合由真运,鼎峙乃材力。hùn hé yóu zhēn yùn,dǐng zhì nǎi cái lì。
咄咄广武叹,令人歌阮籍。duō duō guǎng wǔ tàn,lìng rén gē ruǎn jí。

题阙

王世贞

魏氏起索头,统万驾勃勃。wèi shì qǐ suǒ tóu,tǒng wàn jià bó bó。
太武及文成,兵氛犹未歇。tài wǔ jí wén chéng,bīng fēn yóu wèi xiē。
高祖力用夏,三灵为之悦。gāo zǔ lì yòng xià,sān líng wèi zhī yuè。
人文外以炳,天纲内多缺。rén wén wài yǐ bǐng,tiān gāng nèi duō quē。
易世曾几何,奄然遂改物。yì shì céng jǐ hé,yǎn rán suì gǎi wù。
礼着忠信薄,斯言吾敢蔑。lǐ zhe zhōng xìn báo,sī yán wú gǎn miè。

题阙

王世贞

高氏恣淫昏,为周剪明月。gāo shì zì yín hūn,wèi zhōu jiǎn míng yuè。
烱烱血一泓,刬之终不灭。jiǒng jiǒng xuè yī hóng,chǎn zhī zhōng bù miè。
英辟风后人,吠尧亦昭雪。yīng pì fēng hòu rén,fèi yáo yì zhāo xuě。
易世有狂童,舍旃寻故辙。yì shì yǒu kuáng tóng,shě zhān xún gù zhé。
亲贤若齐王,睚眦见屠裂。qīn xián ruò qí wáng,yá zì jiàn tú liè。
为隋抑何厚,为周抑何蔑。wèi suí yì hé hòu,wèi zhōu yì hé miè。
掩卷感废兴,令人思明哲。yǎn juǎn gǎn fèi xīng,lìng rén sī míng zhé。

题阙

王世贞

周武平晋阳,六合在掌指。zhōu wǔ píng jìn yáng,liù hé zài zhǎng zhǐ。
如何后嗣昏,庙社同齐址。rú hé hòu sì hūn,miào shè tóng qí zhǐ。
诚臣抱吁虑,直哉乌丸轨。chéng chén bào xū lǜ,zhí zāi wū wán guǐ。
徐方接陈壤,守经以俟死。xú fāng jiē chén rǎng,shǒu jīng yǐ qí sǐ。
卫瓘终不免,伯阳竟远徙。wèi guàn zhōng bù miǎn,bó yáng jìng yuǎn xǐ。
为身计若疏,为君斯可矣。wèi shēn jì ruò shū,wèi jūn sī kě yǐ。

题阙

王世贞

唐公固隋臣,宇文启茅土。táng gōng gù suí chén,yǔ wén qǐ máo tǔ。
阿?隃商辛,毒乃痛海宇。ā mó shù shāng xīn,dú nǎi tòng hǎi yǔ。
何必禅让迹,无害干戈取。hé bì chán ràng jì,wú hài gàn gē qǔ。
为德固未深,功亦肩周武。wèi dé gù wèi shēn,gōng yì jiān zhōu wǔ。
反顾靡愧心,高光绝千古。fǎn gù mí kuì xīn,gāo guāng jué qiān gǔ。
若夫黄虞上,赫赫我皇祖。ruò fū huáng yú shàng,hè hè wǒ huáng zǔ。

题阙

王世贞

唐高甘聚麀,妖瞾窃皇纲。táng gāo gān jù yōu,yāo zhào qiè huáng gāng。
淫膻易庙社,三灵为惨伤。yín shān yì miào shè,sān líng wèi cǎn shāng。
维城拉然崩,蹀血染天潢。wéi chéng lā rán bēng,dié xuè rǎn tiān huáng。
莽卓为一人,寸斩不足偿。mǎng zhuó wèi yī rén,cùn zhǎn bù zú cháng。
惜哉无绝母,完归于上阳。xī zāi wú jué mǔ,wán guī yú shàng yáng。
当时极兵威,万愤亦少扬。dāng shí jí bīng wēi,wàn fèn yì shǎo yáng。
养虎自遗啮,遗恨在英王。yǎng hǔ zì yí niè,yí hèn zài yīng wáng。

题阙

王世贞

梁公古明德,昭代实无伦。liáng gōng gǔ míng dé,zhāo dài shí wú lún。
濒死不改节,所莅惠必臻。bīn sǐ bù gǎi jié,suǒ lì huì bì zhēn。
婉谏复皇储,密引皆俊民。wǎn jiàn fù huáng chǔ,mì yǐn jiē jùn mín。
五龙既夹日,万古归其仁。wǔ lóng jì jiā rì,wàn gǔ guī qí rén。
危哉再相时,齿暮宦亦陈。wēi zāi zài xiāng shí,chǐ mù huàn yì chén。
万一先朝露,此志竟何伸。wàn yī xiān cháo lù,cǐ zhì jìng hé shēn。
阿姨自有子,不作女主臣。ā yí zì yǒu zi,bù zuò nǚ zhǔ chén。

题阙

王世贞

少陵实沈雄,太白擅豪华。shǎo líng shí shěn xióng,tài bái shàn háo huá。
当其盘礴时,口吻皆烟霞。dāng qí pán bó shí,kǒu wěn jiē yān xiá。
一字翰墨林,千秋归大家。yī zì hàn mò lín,qiān qiū guī dà jiā。
生平宦不达,晚节各天涯。shēng píng huàn bù dá,wǎn jié gè tiān yá。
奉谴窜夜郎,乞食困浣花。fèng qiǎn cuàn yè láng,qǐ shí kùn huàn huā。
而我独何幸,获保青门瓜。ér wǒ dú hé xìng,huò bǎo qīng mén guā。