古诗词

明月篇

王世贞

长安月,团团薄太清。zhǎng ān yuè,tuán tuán báo tài qīng。
初见扶光浴东海,俄看垂象满西京。chū jiàn fú guāng yù dōng hǎi,é kàn chuí xiàng mǎn xī jīng。
东海一轮承日起,西京万户回光里。dōng hǎi yī lún chéng rì qǐ,xī jīng wàn hù huí guāng lǐ。
叶叶坠云衣,溶溶飘露蕊。yè yè zhuì yún yī,róng róng piāo lù ruǐ。
露蕊云衣湿奈何,三衢九陌胜偏多。lù ruǐ yún yī shī nài hé,sān qú jiǔ mò shèng piān duō。
鳷鹊观头银作栋,凤皇池内玉为波。zhī què guān tóu yín zuò dòng,fèng huáng chí nèi yù wèi bō。
谁家冶女能闲坐,若个游人不啸歌。shuí jiā yě nǚ néng xián zuò,ruò gè yóu rén bù xiào gē。
此时汉帝发长扬,白马鸣珂返建章。cǐ shí hàn dì fā zhǎng yáng,bái mǎ míng kē fǎn jiàn zhāng。
群乌争宿玫瑰树,双燕元栖玳瑁梁。qún wū zhēng sù méi guī shù,shuāng yàn yuán qī dài mào liáng。
甲帐全铺云母润,湘床欲透水晶凉。jiǎ zhàng quán pù yún mǔ rùn,xiāng chuáng yù tòu shuǐ jīng liáng。
亭亭绰约还旖旎,宛宛参差更颉颃。tíng tíng chuò yuē hái yǐ nǐ,wǎn wǎn cān chà gèng jié háng。
小解罗缡交菡萏,回看碧瓦甃鸳鸯。xiǎo jiě luó lí jiāo hàn dàn,huí kàn bì wǎ zhòu yuān yāng。
别有愁规永巷中,轻寒如水浸房栊。bié yǒu chóu guī yǒng xiàng zhōng,qīng hán rú shuǐ jìn fáng lóng。
葳蕤尽涩朱门锁,飒瑟偏归玉井桐。wēi ruí jǐn sè zhū mén suǒ,sà sè piān guī yù jǐng tóng。
陈后黄金买夜色,班姬纨扇箧秋风。chén hòu huáng jīn mǎi yè sè,bān jī wán shàn qiè qiū fēng。
千年羿嫔长生药,百鍊秦王照胆铜。qiān nián yì pín zhǎng shēng yào,bǎi liàn qín wáng zhào dǎn tóng。
捣兔分辉浑不羡,栖鸾顾影半成空。dǎo tù fēn huī hún bù xiàn,qī luán gù yǐng bàn chéng kōng。
分辉顾影愁无已,天上人间略堪拟。fēn huī gù yǐng chóu wú yǐ,tiān shàng rén jiān lüè kān nǐ。
先驱蹀?富平家,后引秋千冠军里。xiān qū dié fù píng jiā,hòu yǐn qiū qiān guān jūn lǐ。
琥珀千钟写不寒,珊瑚七尺看逾紫。hǔ pò qiān zhōng xiě bù hán,shān hú qī chǐ kàn yú zǐ。
吹箫弄玉醉楼头,夺篦秦宫卧花底。chuī xiāo nòng yù zuì lóu tóu,duó bì qín gōng wò huā dǐ。
为道难忘复易知,结愿同生便同死。wèi dào nán wàng fù yì zhī,jié yuàn tóng shēng biàn tóng sǐ。
东家羁妇望刀环,西邻弃妾守钗钿。dōng jiā jī fù wàng dāo huán,xī lín qì qiè shǒu chāi diàn。
织成霞绮愁难写,捣尽霜砧响不传。zhī chéng xiá qǐ chóu nán xiě,dǎo jǐn shuāng zhēn xiǎng bù chuán。
熠耀熹微时自没,络纬刺促解相煎。yì yào xī wēi shí zì méi,luò wěi cì cù jiě xiāng jiān。
明添密障银灯恨,暗促芳机玉箸悬。míng tiān mì zhàng yín dēng hèn,àn cù fāng jī yù zhù xuán。
玉箸银灯耿沾臆,龙城一去无消息。yù zhù yín dēng gěng zhān yì,lóng chéng yī qù wú xiāo xī。
军前刁斗郁边声,匣里芙蓉炼玄魄。jūn qián diāo dòu yù biān shēng,xiá lǐ fú róng liàn xuán pò。
片片精光应太阴,声声凄调中无射。piàn piàn jīng guāng yīng tài yīn,shēng shēng qī diào zhōng wú shè。
候满俱惊似璧圆,临流忽映如丝白。hòu mǎn jù jīng shì bì yuán,lín liú hū yìng rú sī bái。
托梦还乡未有期,驰辉见君浑不得。tuō mèng hái xiāng wèi yǒu qī,chí huī jiàn jūn hún bù dé。
初二三夕展蛾眉,四五明蟾已蔽亏。chū èr sān xī zhǎn é méi,sì wǔ míng chán yǐ bì kuī。
君听乐府关山月,只向征人唱别离。jūn tīng lè fǔ guān shān yuè,zhǐ xiàng zhēng rén chàng bié lí。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

题王朋梅为朱泽民画水阁图

王世贞

孤云夙世一画师,丹青自结元君知。gū yún sù shì yī huà shī,dān qīng zì jié yuán jūn zhī。
行逢镇东两斗奇,泚笔为写无声诗。xíng féng zhèn dōng liǎng dòu qí,cǐ bǐ wèi xiě wú shēng shī。
檐牙四绾天棘丝,角影倒插寒涟漪。yán yá sì wǎn tiān jí sī,jiǎo yǐng dào chā hán lián yī。
空青排闼月满卮,醉睡不记东君谁。kōng qīng pái tà yuè mǎn zhī,zuì shuì bù jì dōng jūn shuí。
二仙仙去亭何之,有图仿佛犹堪追。èr xiān xiān qù tíng hé zhī,yǒu tú fǎng fú yóu kān zhuī。
即令此图垂亦隳,是水可亭亭可居,不朽况有诸贤辞。jí lìng cǐ tú chuí yì huī,shì shuǐ kě tíng tíng kě jū,bù xiǔ kuàng yǒu zhū xián cí。

送陆茂才应贡入京

王世贞

士衡初入洛,蒯缑土花薄。shì héng chū rù luò,kuǎi gōu tǔ huā báo。
一见张司空,拭作芙蓉锷。yī jiàn zhāng sī kōng,shì zuò fú róng è。
匣中悲鸣安所施,回头且忍铅刀欺。xiá zhōng bēi míng ān suǒ shī,huí tóu qiě rěn qiān dāo qī。
时来直傍飞黄背,万里横行人始知。shí lái zhí bàng fēi huáng bèi,wàn lǐ héng xíng rén shǐ zhī。

虎丘禅堂募缘歌

王世贞

我家法护舍此山,给孤长者无颜色。wǒ jiā fǎ hù shě cǐ shān,gěi gū zhǎng zhě wú yán sè。
骤看祇树绕精蓝,中有青莲生火宅。zhòu kàn qí shù rào jīng lán,zhōng yǒu qīng lián shēng huǒ zhái。
谁为构堂刹之右,诸方禅那来驻锡。shuí wèi gòu táng shā zhī yòu,zhū fāng chán nà lái zhù xī。
龙王吐水供净瓶,鹿女衔花依法席。lóng wáng tǔ shuǐ gōng jìng píng,lù nǚ xián huā yī fǎ xí。
只字能回野干道,中时但受诸天食。zhǐ zì néng huí yě gàn dào,zhōng shí dàn shòu zhū tiān shí。
虽然劫火烧不坏,其奈机缘有消息。suī rán jié huǒ shāo bù huài,qí nài jī yuán yǒu xiāo xī。
怖鸽垂栖复惊去,饥鼯罢供聊窜匿。bù gē chuí qī fù jīng qù,jī wú bà gōng liáo cuàn nì。
分无阿育役鬼神,可容檀越悭财力。fēn wú ā yù yì guǐ shén,kě róng tán yuè qiān cái lì。
偶然呼作有漏因,自是人天胜功德。ǒu rán hū zuò yǒu lòu yīn,zì shì rén tiān shèng gōng dé。
若疑此事无功德,君其试问生公石。ruò yí cǐ shì wú gōng dé,jūn qí shì wèn shēng gōng shí。

题赵文敏画两马行

王世贞

后马斑黄前马黑,两马八蹄如雪白。hòu mǎ bān huáng qián mǎ hēi,liǎng mǎ bā tí rú xuě bái。
前人衫绯后人碧,后人上马如上壁。qián rén shān fēi hòu rén bì,hòu rén shàng mǎ rú shàng bì。
前人回首顿其辔,后马蹄骄欲前逝。qián rén huí shǒu dùn qí pèi,hòu mǎ tí jiāo yù qián shì。
一跃双争日月轮,齐驱竞吐风云气。yī yuè shuāng zhēng rì yuè lún,qí qū jìng tǔ fēng yún qì。
吴兴笔底蟠权奇,前身伯乐真马师,饮龁立卧皆天姿。wú xīng bǐ dǐ pán quán qí,qián shēn bó lè zhēn mǎ shī,yǐn hé lì wò jiē tiān zī。
我闻南人使船若使马,胡不画一小艇凌涟漪。wǒ wén nán rén shǐ chuán ruò shǐ mǎ,hú bù huà yī xiǎo tǐng líng lián yī。
吁嗟嗟龙种,骨立天西陲。xū jiē jiē lóng zhǒng,gǔ lì tiān xī chuí。

寿林翁通州君云程父也

王世贞

林侯但饮通江水,一旦此江成玉醴。lín hóu dàn yǐn tōng jiāng shuǐ,yī dàn cǐ jiāng chéng yù lǐ。
会当持寿七十翁,能使朱颜若桃李。huì dāng chí shòu qī shí wēng,néng shǐ zhū yán ruò táo lǐ。
愿侯如江彻底清,翁亦茀禄江之盈。yuàn hóu rú jiāng chè dǐ qīng,wēng yì fú lù jiāng zhī yíng。
即令配菽亦自美,何况天露来金茎。jí lìng pèi shū yì zì měi,hé kuàng tiān lù lái jīn jīng。

崇明陆叟移居吴城以上元夕生儿友人索赠

王世贞

君是东海人,却爱吴阊土。jūn shì dōng hǎi rén,què ài wú chāng tǔ。
抱得照乘珠,一朝归合浦。bào dé zhào chéng zhū,yī cháo guī hé pǔ。
此珠煜煜光欲然,掌上谁能不见怜。cǐ zhū yù yù guāng yù rán,zhǎng shàng shuí néng bù jiàn lián。
来从老蚌无双美,把向明蟾一对圆。lái cóng lǎo bàng wú shuāng měi,bǎ xiàng míng chán yī duì yuán。
银灯膏火千门动,上元夫人亲抱送。yín dēng gāo huǒ qiān mén dòng,shàng yuán fū rén qīn bào sòng。
他年拂拭向秦廷,十五连城玉争重。tā nián fú shì xiàng qín tíng,shí wǔ lián chéng yù zhēng zhòng。

题马远山月弹琴图

王世贞

与君试弹三两弦,中有流水仍高山。yǔ jūn shì dàn sān liǎng xián,zhōng yǒu liú shuǐ réng gāo shān。
与君试听山与水,恍若泠泠合宫徵。yǔ jūn shì tīng shān yǔ shuǐ,huǎng ruò líng líng hé gōng zhēng。
试问此声当属谁,道人指爪如金锥。shì wèn cǐ shēng dāng shǔ shuí,dào rén zhǐ zhǎo rú jīn zhuī。
划然一鸣天地白,初月何情为谁色。huà rán yī míng tiān dì bái,chū yuè hé qíng wèi shuí sè。
丹青谱出无声琴,却借青眼成知音。dān qīng pǔ chū wú shēng qín,què jiè qīng yǎn chéng zhī yīn。
声空色空人已矣,彼图我歌皆幻耳。shēng kōng sè kōng rén yǐ yǐ,bǐ tú wǒ gē jiē huàn ěr。

和东坡居士煎茶韵

王世贞

洪都鹤岭太粗生,北苑凤团先一鸣。hóng dōu hè lǐng tài cū shēng,běi yuàn fèng tuán xiān yī míng。
虎丘晚出谷雨候,百斗百品皆为轻。hǔ qiū wǎn chū gǔ yǔ hòu,bǎi dòu bǎi pǐn jiē wèi qīng。
慧水不肯甘第二,拟借春芽冠春意。huì shuǐ bù kěn gān dì èr,nǐ jiè chūn yá guān chūn yì。
陆郎为我手自煎,松飙写出真珠泉。lù láng wèi wǒ shǒu zì jiān,sōng biāo xiě chū zhēn zhū quán。
君不见蒙顶空劳荐巴蜀,定红输却宣瓷玉。jūn bù jiàn méng dǐng kōng láo jiàn bā shǔ,dìng hóng shū què xuān cí yù。
毡根麦粉填调饥,碧纱捧出双蛾眉。zhān gēn mài fěn tián diào jī,bì shā pěng chū shuāng é méi。
搊筝炙管且未要,隐囊筠榻须相随。chōu zhēng zhì guǎn qiě wèi yào,yǐn náng yún tà xū xiāng suí。
最宜纤指就一吸,半醉倦读离骚时。zuì yí xiān zhǐ jiù yī xī,bàn zuì juàn dú lí sāo shí。

和东坡颍师弹琴韵

王世贞

轻澍濯月秋江平,劳师五指谱双清。qīng shù zhuó yuè qiū jiāng píng,láo shī wǔ zhǐ pǔ shuāng qīng。
飞霜片片堕征角,不辞身作爨下木。fēi shuāng piàn piàn duò zhēng jiǎo,bù cí shēn zuò cuàn xià mù。
朱弦讵可依朱门,武陵博得安道嗔。zhū xián jù kě yī zhū mén,wǔ líng bó dé ān dào chēn。
道人胸中净于水,从此潮音难入耳。dào rén xiōng zhōng jìng yú shuǐ,cóng cǐ cháo yīn nán rù ěr。

戏作反九友斋歌

王世贞

郧中大纛摩北斗,鼓吹金绯拥前后。yún zhōng dà dào mó běi dòu,gǔ chuī jīn fēi yōng qián hòu。
岂是论交无一人,却从世外思九友。qǐ shì lùn jiāo wú yī rén,què cóng shì wài sī jiǔ yǒu。
自蒙恩谴许归田,此曹拂拭皆我有。zì méng ēn qiǎn xǔ guī tián,cǐ cáo fú shì jiē wǒ yǒu。
新年欲来旧年去,九友愈妍我愈丑。xīn nián yù lái jiù nián qù,jiǔ yǒu yù yán wǒ yù chǒu。
偶然十日中恶酒,十日罍尊不依口。ǒu rán shí rì zhōng è jiǔ,shí rì léi zūn bù yī kǒu。
偶然半月拥被眠,半月不踏青山颠。ǒu rán bàn yuè yōng bèi mián,bàn yuè bù tà qīng shān diān。
雕金镌玉科蚪篆,法墨名画珍珠船。diāo jīn juān yù kē dǒu zhuàn,fǎ mò míng huà zhēn zhū chuán。
仓皇缘尽便长诀,欲携不得悲洏涟。cāng huáng yuán jǐn biàn zhǎng jué,yù xié bù dé bēi ér lián。
生平所读百千卷,著作亦逾十万言。shēng píng suǒ dú bǎi qiān juǎn,zhù zuò yì yú shí wàn yán。
临岐一字用不着,㗨嘘咄唶空茫然。lín qí yī zì yòng bù zhe,xiē xū duō zé kōng máng rán。
我恨九友轻相弃,九友笑余不晓事。wǒ hèn jiǔ yǒu qīng xiāng qì,jiǔ yǒu xiào yú bù xiǎo shì。
一生一死到头难,一富一贫翻手易。yī shēng yī sǐ dào tóu nán,yī fù yī pín fān shǒu yì。
对九友者为何人,汝尚不晓留汝身。duì jiǔ yǒu zhě wèi hé rén,rǔ shàng bù xiǎo liú rǔ shēn。
畴能赤手金鳌顶,空尽乾坤大六尘。chóu néng chì shǒu jīn áo dǐng,kōng jǐn qián kūn dà liù chén。

挽彭稚修广文

王世贞

当年汝醉长安陌,双颊殷红鬓鬒黑。dāng nián rǔ zuì zhǎng ān mò,shuāng jiá yīn hóng bìn zhěn hēi。
才高白战贾余劲,命薄青衫消不得。cái gāo bái zhàn jiǎ yú jìn,mìng báo qīng shān xiāo bù dé。
访医就买吴江船,欲言不言魂黯然。fǎng yī jiù mǎi wú jiāng chuán,yù yán bù yán hún àn rán。
杯底无蛇影来妒,坐隅有鵩心私怜。bēi dǐ wú shé yǐng lái dù,zuò yú yǒu fú xīn sī lián。
张公吃酒李公醉,珊瑚误代王恺碎。zhāng gōng chī jiǔ lǐ gōng zuì,shān hú wù dài wáng kǎi suì。
非关丰狱吐龙泉,自是人间不平气。fēi guān fēng yù tǔ lóng quán,zì shì rén jiān bù píng qì。
豫章城西枫叶秋,生将玉麈埋荒丘。yù zhāng chéng xī fēng yè qiū,shēng jiāng yù zhǔ mái huāng qiū。
彭湖只作东流水,肯洗彭郎矶上愁。péng hú zhǐ zuò dōng liú shuǐ,kěn xǐ péng láng jī shàng chóu。

五歌

王世贞

我所痛,在蓟门。wǒ suǒ tòng,zài jì mén。
青蝇蔽天白昼昏。qīng yíng bì tiān bái zhòu hūn。
苌弘之碧灵均魂。cháng hóng zhī bì líng jūn hún。
失不奉之偕九原。shī bù fèng zhī xié jiǔ yuán。
嵎曦荧荧回覆盆。yú xī yíng yíng huí fù pén。
安能照枯使复温。ān néng zhào kū shǐ fù wēn。
呜呼一歌兮乌鹊翻。wū hū yī gē xī wū què fān。
使我万事惭生存。shǐ wǒ wàn shì cán shēng cún。
何况食肉复乘轩。hé kuàng shí ròu fù chéng xuān。

五歌

王世贞

我所悲,在泽州。wǒ suǒ bēi,zài zé zhōu。
惨淡一纸青天愁。cǎn dàn yī zhǐ qīng tiān chóu。
乞身为母母不留,几欲掷身黄河流。qǐ shēn wèi mǔ mǔ bù liú,jǐ yù zhì shēn huáng hé liú。
升堂穗帷啼素秋。shēng táng suì wéi tí sù qiū。
别时音徽今在否。bié shí yīn huī jīn zài fǒu。
呜呼二歌兮霜风遒。wū hū èr gē xī shuāng fēng qiú。
色难志养未尽酬。sè nán zhì yǎng wèi jǐn chóu。
有颜敢从毛义游。yǒu yán gǎn cóng máo yì yóu。

五歌

王世贞

我所钦,在绵竹。wǒ suǒ qīn,zài mián zhú。
偏鬌明眸映空谷。piān tuǒ míng móu yìng kōng gǔ。
峡涛栈云莽相属。xiá tāo zhàn yún mǎng xiāng shǔ。
奋欲从之路诘曲。fèn yù cóng zhī lù jí qū。
倏忽万里难踪逐。shū hū wàn lǐ nán zōng zhú。
飞书自天炯可读。fēi shū zì tiān jiǒng kě dú。
呜呼三歌兮戛哀玉。wū hū sān gē xī jiá āi yù。
篯铿七百叹局促。jiān kēng qī bǎi tàn jú cù。
朝闻大道夕死足。cháo wén dà dào xī sǐ zú。

五歌

王世贞

我所思,华不注。wǒ suǒ sī,huá bù zhù。
美人读书未渠暮。měi rén dú shū wèi qú mù。
陨壁湛珠黯非故。yǔn bì zhàn zhū àn fēi gù。
是时孤臣晋阳路。shì shí gū chén jìn yáng lù。
青灯夜闻鬼啼诉。qīng dēng yè wén guǐ tí sù。
痛无宝钩挂君墓。tòng wú bǎo gōu guà jūn mù。
呜呼四歌兮逗秋雨。wū hū sì gē xī dòu qiū yǔ。
君今一语成万古。jūn jīn yī yǔ chéng wàn gǔ。
白头公卿纷可数。bái tóu gōng qīng fēn kě shù。