古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

癸酉秋再监楚棘感怀二首

王世贞

从叨三晋领贤扉,南纪秋风又锁闱。cóng dāo sān jìn lǐng xián fēi,nán jì qiū fēng yòu suǒ wéi。
屈产自良吾齿老,楚珩虽贵国工非。qū chǎn zì liáng wú chǐ lǎo,chǔ háng suī guì guó gōng fēi。
残灯晃影疑裁素,清柝传更似捣衣。cán dēng huǎng yǐng yí cái sù,qīng tuò chuán gèng shì dǎo yī。
功业少年诸不乏,倘容洴澼一翁归。gōng yè shǎo nián zhū bù fá,tǎng róng píng pì yī wēng guī。

癸酉秋再监楚棘感怀二首

王世贞

紫衫垂敝白须偏,潦倒惭非入棘年。zǐ shān chuí bì bái xū piān,lǎo dào cán fēi rù jí nián。
听语雕虫身自厌,由来相马事空传。tīng yǔ diāo chóng shēn zì yàn,yóu lái xiāng mǎ shì kōng chuán。
差强泽畔吟行地,却送河东赋上天。chà qiáng zé pàn yín xíng dì,què sòng hé dōng fù shàng tiān。
论赏进贤当不薄,可应还记介推田。lùn shǎng jìn xián dāng bù báo,kě yīng hái jì jiè tuī tián。

挽九十三汤翁翁尝为吴邑丞时令子中丞以候代留襄

王世贞

共拟鸠筇履汉庭,忽惊鹤驭指青冥。gòng nǐ jiū qióng lǚ hàn tíng,hū jīng hè yù zhǐ qīng míng。
吴中旧雨留棠树,天上新霾掩岁星。wú zhōng jiù yǔ liú táng shù,tiān shàng xīn mái yǎn suì xīng。
听罢府乌头欲白,攀来台柏树非青。tīng bà fǔ wū tóu yù bái,pān lái tái bǎi shù fēi qīng。
襄阳耆旧能相挽,墨绖聊为借寇停。xiāng yáng qí jiù néng xiāng wǎn,mò dié liáo wèi jiè kòu tíng。

登黄鹤楼

王世贞

缥缈高凭崔氏楼,依微西眺祢生洲。piāo miǎo gāo píng cuī shì lóu,yī wēi xī tiào mí shēng zhōu。
天容孤鹤排空上,水合双龙抱郡流。tiān róng gū hè pái kōng shàng,shuǐ hé shuāng lóng bào jùn liú。
一代真成春雪倡,千年谁识岁星愁。yī dài zhēn chéng chūn xuě chàng,qiān nián shuí shí suì xīng chóu。
老夫聊玩人间世,任遣浮云黯不收。lǎo fū liáo wán rén jiān shì,rèn qiǎn fú yún àn bù shōu。

黄鹤楼饯别蔡使君景明

王世贞

柏台高卧白云秋,静者由来有蔡侯。bǎi tái gāo wò bái yún qiū,jìng zhě yóu lái yǒu cài hóu。
识我姓名真倒屣,念君离合重登楼。shí wǒ xìng míng zhēn dào xǐ,niàn jūn lí hé zhòng dēng lóu。
中天日傍长安出,薄暮云生大别愁。zhōng tiān rì bàng zhǎng ān chū,báo mù yún shēng dà bié chóu。
倘是五羊能见忆,莫辞双鲤向吴洲。tǎng shì wǔ yáng néng jiàn yì,mò cí shuāng lǐ xiàng wú zhōu。

魏顺甫晴川阁分韵得芳字

王世贞

忆醉渔阳春草芳,蹉跎回首廿年强。yì zuì yú yáng chūn cǎo fāng,cuō tuó huí shǒu niàn nián qiáng。
青萍斗傍孤城合,白首天容二子狂。qīng píng dòu bàng gū chéng hé,bái shǒu tiān róng èr zi kuáng。
高阁对悬今古色,浮云不尽往来樯。gāo gé duì xuán jīn gǔ sè,fú yún bù jǐn wǎng lái qiáng。
尊前忽语登龙事,慷慨悲歌泣数行。zūn qián hū yǔ dēng lóng shì,kāng kǎi bēi gē qì shù xíng。

过京山王太仆汝化期还日过饮以病从汉江抵省太仆有作赋此解嘲

王世贞

十载登龙愿不违,见来词赋有光辉。shí zài dēng lóng yuàn bù wéi,jiàn lái cí fù yǒu guāng huī。
已拚送酒陶家醉,敢作凌风列御归。yǐ pàn sòng jiǔ táo jiā zuì,gǎn zuò líng fēng liè yù guī。
席畔黄花寒不负,江头青雀病相依。xí pàn huáng huā hán bù fù,jiāng tóu qīng què bìng xiāng yī。
谁言郢里今辽落,白雪逢君片片飞。shuí yán yǐng lǐ jīn liáo luò,bái xuě féng jūn piàn piàn fēi。

敬美需次不调于秋夜倡和有庾公南楼之思走笔为答时予有岭右命

王世贞

北游吾弟困长安,南徙而兄老一官。běi yóu wú dì kùn zhǎng ān,nán xǐ ér xiōng lǎo yī guān。
欺客秋风生裋褐,误人春事在弹冠。qī kè qiū fēng shēng shù hè,wù rén chūn shì zài dàn guān。
莫夸同调兰金易,纵得时名桂玉难。mò kuā tóng diào lán jīn yì,zòng dé shí míng guì yù nán。
俗杀武昌中夜月,庾公那自折腰看。sú shā wǔ chāng zhōng yè yuè,yǔ gōng nà zì zhé yāo kàn。

寄答张助甫

王世贞

中原高枕白云深,春草玄关懒自侵。zhōng yuán gāo zhěn bái yún shēn,chūn cǎo xuán guān lǎn zì qīn。
不怕汝南人月旦,所愁江上鲤浮沉。bù pà rǔ nán rén yuè dàn,suǒ chóu jiāng shàng lǐ fú chén。
凤皇独揽千寻德,鹦鹉双悬异代心。fèng huáng dú lǎn qiān xún dé,yīng wǔ shuāng xuán yì dài xīn。
此日为君成感慨,武昌风色昼阴阴。cǐ rì wèi jūn chéng gǎn kǎi,wǔ chāng fēng sè zhòu yīn yīn。

寄答张助甫

王世贞

中郎不爱卖碑钱,盛德那因乞米传。zhōng láng bù ài mài bēi qián,shèng dé nà yīn qǐ mǐ chuán。
念尔去凌淮蔡雪,向谁呼觅孝廉船。niàn ěr qù líng huái cài xuě,xiàng shuí hū mì xiào lián chuán。
忽惊鱼素冲江渚,骤有骊珠射楚天。hū jīng yú sù chōng jiāng zhǔ,zhòu yǒu lí zhū shè chǔ tiān。
无限故人推毂意,愁君手板少年前。wú xiàn gù rén tuī gǔ yì,chóu jūn shǒu bǎn shǎo nián qián。

答寄子深镇国

王世贞

著成鸿宝世称奇,十载匡庐有梦思。zhù chéng hóng bǎo shì chēng qí,shí zài kuāng lú yǒu mèng sī。
忽尔赠余青玉案,萧然如对白云姿。hū ěr zèng yú qīng yù àn,xiāo rán rú duì bái yún zī。
鱼书但到那论晚,龙剑须逢自有时。yú shū dàn dào nà lùn wǎn,lóng jiàn xū féng zì yǒu shí。
俱道陈王饶丽藻,可能重赠仲宣诗。jù dào chén wáng ráo lì zǎo,kě néng zhòng zèng zhòng xuān shī。

武昌奉别省中诸公

王世贞

差池霜色鬓毛侵,三月移藩已滞淫。chà chí shuāng sè bìn máo qīn,sān yuè yí fān yǐ zhì yín。
惜别故人分手泪,思归傲吏折腰心。xī bié gù rén fēn shǒu lèi,sī guī ào lì zhé yāo xīn。
赪鱼下水犹堪溯,黄鹤摩天不易寻。chēng yú xià shuǐ yóu kān sù,huáng hè mó tiān bù yì xún。
回首莫论萍梗事,古来天地有浮沉。huí shǒu mò lùn píng gěng shì,gǔ lái tiān dì yǒu fú chén。

上庐山天池寺

王世贞

使君五马一踟蹰,为爱匡山胜不虚。shǐ jūn wǔ mǎ yī chí chú,wèi ài kuāng shān shèng bù xū。
亭出御书天子鄣,水成仙乐圣僧庐。tíng chū yù shū tiān zi zhāng,shuǐ chéng xiān lè shèng sēng lú。
微阴液雪瑶时破,寒色留枫绣自如。wēi yīn yè xuě yáo shí pò,hán sè liú fēng xiù zì rú。
未有仙才同谢监,将分佛地卜吾居。wèi yǒu xiān cái tóng xiè jiān,jiāng fēn fú dì bo wú jū。

登天池回望下方俄而昼晦

王世贞

胜地初凭一杖收,正教吴楚落双眸。shèng dì chū píng yī zhàng shōu,zhèng jiào wú chǔ luò shuāng móu。
千峰尽袅香垆气,九派平拖瀑布流。qiān fēng jǐn niǎo xiāng lú qì,jiǔ pài píng tuō pù bù liú。
忽暝乾坤垂混阖,欲归身世半沈浮。hū míng qián kūn chuí hùn hé,yù guī shēn shì bàn shěn fú。
佛灯纵出难为照,天眼虽尊不破幽。fú dēng zòng chū nán wèi zhào,tiān yǎn suī zūn bù pò yōu。

周银台汝学携酒净海寺贻诗见赠时余适有太仆之除落句云云遂成答谢

王世贞

江头初驻木兰舟,谁解携琴载榼游。jiāng tóu chū zhù mù lán zhōu,shuí jiě xié qín zài kē yóu。
三国声华公瑾早,六朝风物秣陵秋。sān guó shēng huá gōng jǐn zǎo,liù cháo fēng wù mò líng qiū。
诗成古刹寒堪失,酒尽长干暝欲愁。shī chéng gǔ shā hán kān shī,jiǔ jǐn zhǎng gàn míng yù chóu。
纵有除书君莫怪,马曹元自属王猷。zòng yǒu chú shū jūn mò guài,mǎ cáo yuán zì shǔ wáng yóu。