古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

咏物体六十六首梅花

王世贞

窈窕娉婷白玉肤,立残清照角声孤。yǎo tiǎo pīng tíng bái yù fū,lì cán qīng zhào jiǎo shēng gū。
陇头风起家家雪,庾岭人归字字珠。lǒng tóu fēng qǐ jiā jiā xuě,yǔ lǐng rén guī zì zì zhū。
南国容华愁易老,中原消息梦还徂。nán guó róng huá chóu yì lǎo,zhōng yuán xiāo xī mèng hái cú。
东君大许群芳在,次第冰霜问有无。dōng jūn dà xǔ qún fāng zài,cì dì bīng shuāng wèn yǒu wú。

咏物体六十六首梅花

王世贞

琼姿元自傲冰霜,不作东风桃李肠。qióng zī yuán zì ào bīng shuāng,bù zuò dōng fēng táo lǐ cháng。
舞罢转怜如意点,歌残别拟寿阳妆。wǔ bà zhuǎn lián rú yì diǎn,gē cán bié nǐ shòu yáng zhuāng。
瑶池月上仙人醉,洛浦霞生帝子狂。yáo chí yuè shàng xiān rén zuì,luò pǔ xiá shēng dì zi kuáng。
为问胭脂山下雪,可翻新谱到西羌。wèi wèn yān zhī shān xià xuě,kě fān xīn pǔ dào xī qiāng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

度索山头春正奢,安期玉枣并如瓜。dù suǒ shān tóu chūn zhèng shē,ān qī yù zǎo bìng rú guā。
谁留汉殿千秋核,瞥见秦人万树花。shuí liú hàn diàn qiān qiū hé,piē jiàn qín rén wàn shù huā。
枝动乍沾眉际月,蕊残微破脸中霞。zhī dòng zhà zhān méi jì yuè,ruǐ cán wēi pò liǎn zhōng xiá。
莫嫌蜂蝶无才思,闻道东邻有宋家。mò xián fēng dié wú cái sī,wén dào dōng lín yǒu sòng jiā。

咏物体六十六首梅花

王世贞

鄠曲千林花事新,一枝娇婉出风尘。hù qū qiān lín huā shì xīn,yī zhī jiāo wǎn chū fēng chén。
歌秾处处停游妓,报玖时时忆故人。gē nóng chù chù tíng yóu jì,bào jiǔ shí shí yì gù rén。
露井谩为桃怅恨,烟江未损玉精神。lù jǐng mán wèi táo chàng hèn,yān jiāng wèi sǔn yù jīng shén。
君听大业歌中语,只有杨花泣暮春。jūn tīng dà yè gē zhōng yǔ,zhǐ yǒu yáng huā qì mù chūn。

咏物体六十六首梅花

王世贞

暖雪柔芳出锦除,怪来蜂蝶尽揶揄。nuǎn xuě róu fāng chū jǐn chú,guài lái fēng dié jǐn yé yú。
晨妆未散垂垂粉,晚泪初匀簌簌珠。chén zhuāng wèi sàn chuí chuí fěn,wǎn lèi chū yún sù sù zhū。
愁对峭风时欲语,梦回残月意同孤。chóu duì qiào fēng shí yù yǔ,mèng huí cán yuè yì tóng gū。
莫言零落无人问,自有冰心在玉壶。mò yán líng luò wú rén wèn,zì yǒu bīng xīn zài yù hú。

咏物体六十六首梅花

王世贞

结绮张星曲未阑,开帘一笑万花看。jié qǐ zhāng xīng qū wèi lán,kāi lián yī xiào wàn huā kàn。
霓裳夜色团瑶殿,露掌清辉散玉盘。ní shang yè sè tuán yáo diàn,lù zhǎng qīng huī sàn yù pán。
自是蓝田通别种,不同湘浦怨春寒。zì shì lán tián tōng bié zhǒng,bù tóng xiāng pǔ yuàn chūn hán。
扬州观里空如雪,争似侬家几树残。yáng zhōu guān lǐ kōng rú xuě,zhēng shì nóng jiā jǐ shù cán。

咏物体六十六首梅花

王世贞

谁剪仙人六出花,从教春色倍妍华。shuí jiǎn xiān rén liù chū huā,cóng jiào chūn sè bèi yán huá。
移来上苑霞千树,种就河阳锦万家。yí lái shàng yuàn xiá qiān shù,zhǒng jiù hé yáng jǐn wàn jiā。
破萼东风青旆晓,亚枝残照玉鞭斜。pò è dōng fēng qīng pèi xiǎo,yà zhī cán zhào yù biān xié。
曲江旧是题名侣,零落孤村谩自嗟。qū jiāng jiù shì tí míng lǚ,líng luò gū cūn mán zì jiē。

咏物体六十六首梅花

王世贞

雕栏曲曲宝妆成,步障春风十里轻。diāo lán qū qū bǎo zhuāng chéng,bù zhàng chūn fēng shí lǐ qīng。
陈氏君臣争结绮,杨家姊妹总倾城。chén shì jūn chén zhēng jié qǐ,yáng jiā zǐ mèi zǒng qīng chéng。
千花夺笑俱回脸,片蕊迎酣别系情。qiān huā duó xiào jù huí liǎn,piàn ruǐ yíng hān bié xì qíng。
最是洛阳新上已,谁能不唱丽人行。zuì shì luò yáng xīn shàng yǐ,shuí néng bù chàng lì rén xíng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

洛阳名园十万家,天香国艳自争夸。luò yáng míng yuán shí wàn jiā,tiān xiāng guó yàn zì zhēng kuā。
何如王子缑山岭,别有仙人萼绿华。hé rú wáng zi gōu shān lǐng,bié yǒu xiān rén è lǜ huá。
秦女晓妆将掩鬓,曲江春宴剪为纱。qín nǚ xiǎo zhuāng jiāng yǎn bìn,qū jiāng chūn yàn jiǎn wèi shā。
姚黄魏紫应无限,并作山城五色霞。yáo huáng wèi zǐ yīng wú xiàn,bìng zuò shān chéng wǔ sè xiá。

咏物体六十六首梅花

王世贞

百宝台前百艳明,虢家眉淡转轻盈。bǎi bǎo tái qián bǎi yàn míng,guó jiā méi dàn zhuǎn qīng yíng。
狂蜂采去初疑叶,么凤藏来祇辨声。kuáng fēng cǎi qù chū yí yè,me fèng cáng lái qí biàn shēng。
自是色香堪绝世,不烦红粉也倾城。zì shì sè xiāng kān jué shì,bù fán hóng fěn yě qīng chéng。
江南新样夸天水,调笑春风倍有情。jiāng nán xīn yàng kuā tiān shuǐ,diào xiào chūn fēng bèi yǒu qíng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

帘幕沈深白日长,一枝娇艳占流光。lián mù shěn shēn bái rì zhǎng,yī zhī jiāo yàn zhàn liú guāng。
轻盈着雨难禁态,缥缈萦烟欲断肠。qīng yíng zhe yǔ nán jìn tài,piāo miǎo yíng yān yù duàn cháng。
全似太真初起睡,微输合德有生香。quán shì tài zhēn chū qǐ shuì,wēi shū hé dé yǒu shēng xiāng。
昌州应是施龙脑,莫怪当年刺史狂。chāng zhōu yīng shì shī lóng nǎo,mò guài dāng nián cì shǐ kuáng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

露浥风翻茜欲流,盈盈溱洧布芳洲。lù yì fēng fān qiàn yù liú,yíng yíng qín wěi bù fāng zhōu。
谁家士女来相谑,何处王孙不少留。shuí jiā shì nǚ lái xiāng xuè,hé chù wáng sūn bù shǎo liú。
娇似芙蓉还怯水,弱于丛菊未经秋。jiāo shì fú róng hái qiè shuǐ,ruò yú cóng jú wèi jīng qiū。
惟应摘取玄晖句,消破春风烂漫愁。wéi yīng zhāi qǔ xuán huī jù,xiāo pò chūn fēng làn màn chóu。

咏物体六十六首梅花

王世贞

蜀魄何年别锦城,洛阳春事剧纵横。shǔ pò hé nián bié jǐn chéng,luò yáng chūn shì jù zòng héng。
扶枝细碧娟娟静,坼蕊妖红的的明。fú zhī xì bì juān juān jìng,chè ruǐ yāo hóng de de míng。
啼血自疑新染袂,阳台无复旧归声。tí xuè zì yí xīn rǎn mèi,yáng tái wú fù jiù guī shēng。
如何百羽称尊后,不向烟花暂主盟。rú hé bǎi yǔ chēng zūn hòu,bù xiàng yān huā zàn zhǔ méng。

咏物体六十六首梅花

王世贞

浅白微青艳更柔,淡烟轻雨施仍收。qiǎn bái wēi qīng yàn gèng róu,dàn yān qīng yǔ shī réng shōu。
流苏带缓初成结,翡翠帘垂半压钩。liú sū dài huǎn chū chéng jié,fěi cuì lián chuí bàn yā gōu。
误马软尘香自滚,窥枝团月璧俱浮。wù mǎ ruǎn chén xiāng zì gǔn,kuī zhī tuán yuè bì jù fú。
兰台任更吹多少,不结丁香一段愁。lán tái rèn gèng chuī duō shǎo,bù jié dīng xiāng yī duàn chóu。

咏物体六十六首梅花

王世贞

蒙茸一架自成林,窈窕繁葩灼暮阴。méng rōng yī jià zì chéng lín,yǎo tiǎo fán pā zhuó mù yīn。
南国红蕉将比貌,西陵青柏结同心。nán guó hóng jiāo jiāng bǐ mào,xī líng qīng bǎi jié tóng xīn。
裁霞缀绮光相乱,蔓雨萦烟态转深。cái xiá zhuì qǐ guāng xiāng luàn,màn yǔ yíng yān tài zhuǎn shēn。
最是缠绵长到老,羞听泽畔女贞吟。zuì shì chán mián zhǎng dào lǎo,xiū tīng zé pàn nǚ zhēn yín。