古诗词

为俞使君赋紫云裘

王世贞

谁割五朵云,裁为使君裘。shuí gē wǔ duǒ yún,cái wèi shǐ jūn qiú。
使君自是补天手,天孙夺巧霓裳愁。shǐ jūn zì shì bǔ tiān shǒu,tiān sūn duó qiǎo ní shang chóu。
忆初裘敝西出秦,弃繻颇畏关头嗔。yì chū qiú bì xī chū qín,qì xū pǒ wèi guān tóu chēn。
苍皇五羖未称意,蹉跎一绨愁故人。cāng huáng wǔ gǔ wèi chēng yì,cuō tuó yī tí chóu gù rén。
风尘变化在反掌,双熊却抱殷朱轮。fēng chén biàn huà zài fǎn zhǎng,shuāng xióng què bào yīn zhū lún。
谁言汉家貂不足,翠羽明珰插晴陆。shuí yán hàn jiā diāo bù zú,cuì yǔ míng dāng chā qíng lù。
九重忽念东征寒,逡巡捧自黄金屋。jiǔ zhòng hū niàn dōng zhēng hán,qūn xún pěng zì huáng jīn wū。
玄菟雪花大于席,千嶂回飙咽哀角。xuán tú xuě huā dà yú xí,qiān zhàng huí biāo yàn āi jiǎo。
老上穷庐匿河渚,苏卿旄节凋沙漠。lǎo shàng qióng lú nì hé zhǔ,sū qīng máo jié diāo shā mò。
芙蓉秀涩铁如意,葡萄昼冰银凿落。fú róng xiù sè tiě rú yì,pú táo zhòu bīng yín záo luò。
使君披裘出按塞,恍若青阳照幽朔。shǐ jūn pī qiú chū àn sāi,huǎng ruò qīng yáng zhào yōu shuò。
珠羁玉控汗血肥,锦鞲络臂腰师比,降人偶立听指挥。zhū jī yù kòng hàn xuè féi,jǐn gōu luò bì yāo shī bǐ,jiàng rén ǒu lì tīng zhǐ huī。
三军顿其温挟纩,天子不废高垂衣。sān jūn dùn qí wēn xié kuàng,tiān zi bù fèi gāo chuí yī。
只今平明登紫微,如花笑拥如云归。zhǐ jīn píng míng dēng zǐ wēi,rú huā xiào yōng rú yún guī。
酌君酒,为君寿。zhuó jūn jiǔ,wèi jūn shòu。
周家翠凤竟何在,孟尝狐白那能守。zhōu jiā cuì fèng jìng hé zài,mèng cháng hú bái nà néng shǒu。
我有羊皮差胜君,桐江已落垂纶叟。wǒ yǒu yáng pí chà shèng jūn,tóng jiāng yǐ luò chuí lún sǒu。
王世贞

王世贞

王世贞(1526年-1590年)字元美,号凤洲,又号弇州山人,汉族,太仓(今江苏太仓)人,明代文学家、史学家。“后七子”领袖之一。官刑部主事,累官刑部尚书,移疾归,卒赠太子少保。好为古诗文,始于李攀龙主文盟,攀龙死,独主文坛二十年。有《弇山堂别集》、《嘉靖以来首辅传》、《觚不觚录》、《弇州山人四部稿》等。 王世贞的作品>>

猜您喜欢

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

有儿不明经,好读子与史。yǒu ér bù míng jīng,hǎo dú zi yǔ shǐ。
仲容已预之,卿不得复尔。zhòng róng yǐ yù zhī,qīng bù dé fù ěr。

闲居无事偶亿古人恒语成联者因以所感足之不论其合与否也

王世贞

解绶还神虎,买舟向吴会。jiě shòu hái shén hǔ,mǎi zhōu xiàng wú huì。
冷如鬼手馨,强来捉人臂。lěng rú guǐ shǒu xīn,qiáng lái zhuō rén bì。

春游

王世贞

碧濑春粼粼,芳洲遍绿蘋。bì lài chūn lín lín,fāng zhōu biàn lǜ píng。
摘花惊坐鸟,飞絮惹游人。zhāi huā jīng zuò niǎo,fēi xù rě yóu rén。

题金陵景送康永锡一绝

王世贞

莫催桃叶艇,去泛秦淮色。mò cuī táo yè tǐng,qù fàn qín huái sè。
有兴展此图,一挂高斋壁。yǒu xīng zhǎn cǐ tú,yī guà gāo zhāi bì。

半峰亭

王世贞

不爱天上游,不爱人间住。bù ài tiān shàng yóu,bù ài rén jiān zhù。
爱此半峰间,卧看云来去。ài cǐ bàn fēng jiān,wò kàn yún lái qù。

清晖轩

王世贞

微风卷帷起,面面延清晖。wēi fēng juǎn wéi qǐ,miàn miàn yán qīng huī。
无生一话后,日晏不成归。wú shēng yī huà hòu,rì yàn bù chéng guī。

碧玉沼

王世贞

一片荆山玉,琢成秋月圆。yī piàn jīng shān yù,zuó chéng qiū yuè yuán。
风波落叶尽,下有蔚蓝天。fēng bō luò yè jǐn,xià yǒu wèi lán tiān。

观音岩

王世贞

洗髻碧流润,绕龛红叶深。xǐ jì bì liú rùn,rào kān hóng yè shēn。
松风定中过,不是海潮音。sōng fēng dìng zhōng guò,bù shì hǎi cháo yīn。

白龙洞

王世贞

春雷地底发,匹练空中飞。chūn léi dì dǐ fā,pǐ liàn kōng zhōng fēi。
毋劳久行雨,解旱便应归。wú láo jiǔ xíng yǔ,jiě hàn biàn yīng guī。

多景岩

王世贞

千岩荐奇色,使我劳清瞬。qiān yán jiàn qí sè,shǐ wǒ láo qīng shùn。
其若老僧何,不见亦无尽。qí ruò lǎo sēng hé,bù jiàn yì wú jǐn。

宝云井

王世贞

片片胜鬘云,坠入功德井。piàn piàn shèng mán yún,zhuì rù gōng dé jǐng。
山僧解夏还,和云煮新茗。shān sēng jiě xià hái,hé yún zhǔ xīn míng。

偃盖松

王世贞

青松作偃盖,相与谈禅理。qīng sōng zuò yǎn gài,xiāng yǔ tán chán lǐ。
折取松下枝,与师充麈尾。zhé qǔ sōng xià zhī,yǔ shī chōng zhǔ wěi。

铁塔

王世贞

当时铁轮王,建此七宝树。dāng shí tiě lún wáng,jiàn cǐ qī bǎo shù。
风送黑云归,岩栖不知处。fēng sòng hēi yún guī,yán qī bù zhī chù。

妙高峰

王世贞

金山妙高台,飞到峰头住。jīn shān miào gāo tái,fēi dào fēng tóu zhù。
逢师卓锡声,不敢复飞去。féng shī zhuó xī shēng,bù gǎn fù fēi qù。

东斋

王世贞

月出东林端,不照东斋屋。yuè chū dōng lín duān,bù zhào dōng zhāi wū。
趺坐看西山,千岩散金粟。fū zuò kàn xī shān,qiān yán sàn jīn sù。